Phía bên , Quý Trường Thanh sửa xong xe, lồm cồm bò từ gầm xe, mặt mũi đen nhẻm. Vì đợt nhiệm vụ cứu hộ suốt thời gian qua, chỉ chịu cảnh màn trời chiếu đất mà còn đối mặt với sự nghi ngờ của quần chúng. Cộng thêm việc dẫn dắt cả đội, cũng coi như lao tâm khổ tứ ít, cả gầy hẳn một vòng, càng khiến gò má nhô cao, ngũ quan thêm phần sâu sắc.
Quý Trường Thanh bao giờ nghĩ tới, lúc thể thấy Mỹ Vân. Cô đang chạy nhanh về phía , gió thổi tung mái tóc đen mượt, khuôn mặt trắng ngần tuyệt mỹ pha thêm vài phần ửng hồng, và đương nhiên cũng chút nhếch nhác. "Quý Quý Quý... Trường Thanh." Ngay cả tiếng gọi cũng hổn hển đứt quãng. Thẩm Mỹ Vân thề, ngoại trừ thi đại học cô từng chạy bền , thì bao nhiêu năm qua việc gì cô cũng đều chậm rãi. Không ngờ hôm nay dùng tốc độ chạy nước rút trăm mét một nữa. Hu hu hu. Mệt c.h.ế.t .
Quý Trường Thanh Thẩm Mỹ Vân đang thở hồng hộc mặt, diễn tả cảm xúc của lúc như thế nào, chỉ vô thức đỡ lấy cô, giọng mang theo sự dịu dàng mà chính cũng nhận . "Sao em đến đây?" Nhiệm vụ của họ là nhiệm vụ đột xuất, hầu như ngày nào cũng đổi địa điểm, đến nỗi dù ở cùng một công xã, gặp Mỹ Vân một cũng dễ dàng gì. Càng đến việc lúc kịp chào hỏi cô một tiếng. Không kịp, kịp.
Thẩm Mỹ Vân tựa , thở hổn hển: "Đưa cơm cho ." Cô đưa hết hai cái túi lưới trong tay cho : "Lên xe mà ăn." "Nhớ ăn đấy." Nơi đáy lòng Quý Trường Thanh đột nhiên như sụp đổ một mảng, giống như một sợi lông ngỗng mềm mại lướt qua tim, khiến cả ấm áp hẳn lên. Mọi nỗi khó chịu, uất ức cũng như thất vọng gặp trong những ngày qua, khoảnh khắc , trong phút chốc tan biến sạch sẽ. "Mỹ Vân."
Thẩm Mỹ Vân ngẩng đầu , Quý Trường Thanh gầy nhiều quá, xương chân mày nhô lên, hốc mắt sâu hoắm, trông càng thêm sắc sảo hơn , giống như một thanh kiếm báu tuốt khỏi bao, sắc khí bức . "Sao gầy nhiều thế ." Ngay cả chính cô cũng nhận , sự xót xa khuôn mặt hầu như hề che giấu. Quý Trường Thanh giơ tay vuốt ve mái đầu cô, trầm giọng : "Ở các đại đội khác đương nhiên bằng đại đội Tiền Tiến ." Xã viên ở các đại đội khác chút bài xích họ, bài xích họ đến muộn, bài xích họ thể giữ nhà cửa cho dân. Cũng bài xích việc họ cứu về. Chỉ là, những chuyện cần thiết cho Thẩm Mỹ Vân .
Thẩm Mỹ Vân , mím mím môi: "Em bảo mà." "Anh cứ nhất quyết đòi ." Sau khi Quý Trường Thanh cứu hộ xong ở đại đội Tiền Tiến, nhiệm vụ coi như thành một nửa.
Quý Trường Thanh giơ tay xoa mạnh cái đầu xù của cô: "Ở đó chiến hữu của , còn cả những xã viên đang kẹt trong nước lũ nữa." "Mỹ Vân, đây là trách nhiệm của ." Rõ ràng là ở ngoài chịu bao nhiêu uất ức, mà còn an ủi cô, Thẩm Mỹ Vân trong lòng khó chịu c.h.ế.t. Cô tức giận c.ắ.n cổ tay một cái: "Lần cứ đến đại đội chúng em thôi." Quý Trường Thanh bật , cô đầy cưng chiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-630.html.]
Chẳng mấy chốc, phía bên vang lên tiếng còi: "Tập hợp!" Hai chữ giống như mệnh lệnh sắt thép, khiến tất cả cùng lao về một hướng. Ngay cả Quý Trường Thanh cũng ngoại lệ. Mặc dù nỡ, nhưng vẫn chào tạm biệt Thẩm Mỹ Vân: "Mỹ Vân, đây." "Hẹn gặp ở đơn vị nhé." Hết kỳ nghỉ hè, Mỹ Vân sẽ dẫn cha và con cái về nhà.
Thẩm Mỹ Vân gật đầu thật mạnh, nắm lấy tay Quý Trường Thanh buông . Cô theo Quý Trường Thanh tập hợp lên xe, sức vẫy tay. Còn những xã viên vốn đang chuẩn nộp lương thực công, khoảnh khắc cũng đồng loạt dừng động tác , họ lượt về phía các chiến sĩ đang tập hợp. Bất kể trong lúc cứu hộ, giữa họ mâu thuẫn xung đột gì, thì lúc , tất cả đều vô cùng ơn những chiến sĩ từ nơi xa xôi đến hỗ trợ cứu nạn. Thế là—— Họ liền hướng về phía đó cúi chào: "Cảm ơn các ." Tiếng hô vang dội.
Phía bên , các chiến sĩ đang tập hợp cũng sững sờ một chút, đó ai nấy đều mỉm : "Không gì ạ!" "Đây là việc chúng nên ." Lời dứt, giống như ai đó nhấn nút khởi động, các xã viên lấy bình nước, trứng gà, cũng như màn thầu, bánh bao, bánh cuộn, bánh ngô, lê, mận, tất cả đều ném trong xe. Cái —— Các chiến sĩ từ chối kịp, vì lúc lên xe hết .
Quý Trường Thanh thấy cảnh , vẻ mặt lạnh lùng cũng trở nên dịu : "Cái nào trả thì trả, trả thì nhận lấy." Nguyên tắc là cho phép nhận đồ của dân. đây chẳng là trường hợp ngoại lệ . "Rõ!" Các chiến sĩ đồng thanh đáp lời.
Sự việc của các xã viên giống như một sự khởi đầu, ngày càng nhiều xã viên ùa tới, đuổi theo xe để ném đồ . Lúc đầu các chiến sĩ còn thể ném trả , nhưng về thì tài nào trả hết . Tốc độ xe ngày càng nhanh, từng chiếc xe tải, ôm lấy những món đồ mà xã viên ném lên. Không nhịn : "Thực họ cũng lắm nhỉ."
Trước đó họ còn thấy uất ức, giờ nghĩ , chẳng thấy gì uất ức nữa. Đối phương mất nhà cửa, mất và lương thực, tâm trạng đương nhiên , họ đến cứu hộ, dân phối hợp thì chắc chắn sẽ xảy cọ xát.
Dù quá trình chút vui, nhưng kết quả là . Từng chiến sĩ một bắt đầu ngô nghê, niềm vui đó lan tỏa khắp mấy chiếc xe tải. Và chiếc xe tải dẫn đầu, nơi Quý Trường Thanh đang , Tiểu Hầu đang bưng một cái nồi gang, vững như bàn thạch trong thùng xe phía . " ngửi thấy mùi thơm đấy."