Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 627

Cập nhật lúc: 2026-01-07 14:15:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9fEWhV2ir9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Trí thức Thẩm , cô cùng bác, cô học thức cách lý luận, lúc đó giúp bác mắng bọn họ." Ông ngứa mắt mấy lão lãnh đạo trạm lương thực đó từ lâu . Năm nào nộp lương thực, bọn họ cũng vênh váo như ông tướng. Cũng chẳng thèm nghĩ xem, nếu những lão nông như họ thì lấy lương thực mà nộp? Lần ông còn tự ý quyết định nộp thiếu một nửa lương thực công, sẽ mắng thế nào đây. Lão bí thư suy tính , vẫn thấy nên tìm một quen năng lực cùng .

 

Như mới giúp ông . Nghĩ tới nghĩ lui, ông quyết định chọn Thẩm Mỹ Vân. Ông quan sát cách đối nhân xử thế của Thẩm Mỹ Vân . Kể từ lúc mới xuống nông thôn, khác đều kiếm điểm công, còn cô nuôi lợn, đó tận dụng công việc nuôi lợn đó bàn đạp để lên công xã giảng bài, từ giảng bài nuôi lợn đơn vị quân đội kéo . Đây ít nhất cũng là cú nhảy vọt ba bậc đấy. Chưa hết, cô còn sắp xếp thỏa cho những lưng . Kiều Lệ Hoa tiếp quản công việc của cô lên công xã.

 

Trần Thu Hà tiếp quản công việc của cô ở đại đội nuôi lợn. Hơn nữa, bản Trần Thu Hà chữ, thấy rõ là cũng thể lên công xã , nhưng thành phần xuất rào cản. đó cũng hẳn là chuyện , bà ở đại đội nuôi lợn, cả nhà giúp đỡ nên cũng chẳng mệt nhọc gì, cộng thêm Thẩm Hoài Sơn là thầy t.h.u.ố.c.

 

Ông khám bệnh lấy tiền, y thuật cao minh, dần dà cũng cực kỳ kính trọng Trần Thu Hà. Mỗi điểm công về, một nắm, một nắm cỏ lợn mang về, cơ bản là đủ khẩu phần cho đàn lợn của đội sản xuất . Vậy nên, Trần Thu Hà cũng quá thiết tha việc lên công xã gì, đối với hạng thành phần như họ thì ở đội sản xuất mới là an nhất.

 

Lan man xa , chuyện gần đây, như việc của Diêu Chí Anh chẳng hạn, chuyện khó con bé bao lâu nay. Dù là cô , Tào Chí Phương và Kiều Lệ Hoa cũng đều nghĩ cách nhưng đều giải quyết Triệu Dã. Thế mà Thẩm Mỹ Vân chỉ cần mở miệng vài câu là giải quyết gọn ghẽ hai con nhà Triệu Dã.

 

Từ đó thể thấy sự lợi hại của Thẩm Mỹ Vân. Thật lòng mà , nếu Thẩm Mỹ Vân kết hôn gả quân đội, lão bí thư thậm chí còn bồi dưỡng cô trở thành kế nhiệm tiếp theo của . Nếu Thẩm Mỹ Vân vị trí bí thư , lão bí thư tin rằng cô chắc chắn sẽ dẫn dắt đại đội Tiền Tiến của họ sống . Chỉ là, cũng chỉ là suy nghĩ thôi.

 

Nghe xong lời lão bí thư, Thẩm Mỹ Vân nhướng mày: "Vậy bác đây là đang treo củ cà rốt mặt cháu đấy ?" Cô chính là con lừa nhỏ, còn Quý Trường Thanh chính là củ cà rốt đó. Lão bí thư cái ví dụ thấy thú vị, ông ha hả: "Trí thức Thẩm, thế cô ăn nào?" "Ăn chứ ạ!" Thẩm Mỹ Vân , một nữa đưa chiếc bánh bao trong tay qua: "Tiện thể bác cầm lấy , nếm thử thì phí lắm." "Cứ coi như nếm thử tay nghề của cháu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-627.html.]

 

Lần lão bí thư từ chối nữa, chiếc bánh bao trắng xốp phồng, bao nhiêu năm ông ăn. Trước mặt Thẩm Mỹ Vân, ông c.ắ.n một miếng ở góc, giơ ngón tay cái lên: "Ngon, ngon lắm." Bột mì miệng ngọt thanh. Chỉ là ông ăn tiếp nữa. Ông nhiều năm ăn bánh bao , bà lão nhà ông cũng . Thấy ông nỡ ăn, Thẩm Mỹ Vân hiểu ngay, cô lấy thêm một cái nữa đưa cho ông: "Cái cho bà nội Hồ ạ." Lão bí thư lấy, nhận một cái là quá đáng lắm , thể ăn gói mang về . Ông lắc đầu: "Bác xuống chân núi đợi cô, cô thu dọn ít đồ đạc ." Đây là đang nhắc khéo Thẩm Mỹ Vân đấy.

 

Thẩm Mỹ Vân hiểu ý ngay, khi lão bí thư rời , cô liền lấy bánh bao và màn thầu hấp xong dùng giấy xi măng gói cẩn thận, cho túi lưới. Cô một cú "tráo rồng đổi phượng", bảo Miên Miên lấy bánh bao nhân thịt và màn thầu từ trong gian , để riêng trong nồi. Gia đình thì ăn đồ lấy từ gian , còn đồ mang cho Quý Trường Thanh là bánh bao và màn thầu cô mới hấp sáng nay. Trần Thu Hà thấy cảnh nhưng coi như gì.

 

Bà còn quên nhắc nhở: "Màn thầu nước xốt thì ngon , con lấy lọ xốt thịt hôm qua mới đóng hộp mang cho nó." "Còn cả mấy miếng cá chiên hôm nọ nữa." Từ sông nhặt bao nhiêu cá về, một phần phơi khô, một phần chiên thành cá mặn, thể để lâu.

 

Thẩm Mỹ Vân ngần ngại: "Liệu nhiều quá ạ?" Dù cũng đông, mang đồ quá e là sẽ gây chú ý. Trần Thu Hà thở dài: "Bình thường thông minh lắm mà, lúc quan trọng ngớ ngẩn thế? Trường Thanh tụi nó nhiệm vụ, lũ lụt xây nhà, bên đó mới gặp tai họa xong, ăn uống chắc chắn là tạm bợ, con là vợ nó, dù g.i.ế.c lợn ăn Tết sớm mang cho tụi nó ăn cũng gì là quá đáng cả." Đây là lời thật lòng. Đôi khi sự cảnh giác quá mức của Mỹ Vân khiến Trần Thu Hà khỏi sốt ruột.

 

Thẩm Mỹ Vân vỗ trán: "Là con nghĩ sai ." "Đã cái gì cũng , thì thêm một nồi cá chua cay nữa ." Trần Thu Hà: "..." "Không ạ?" Thấy gì, Thẩm Mỹ Vân nhỏ giọng hỏi. "Cũng , cá là thứ sẵn , giờ , nhanh lên, khi còn kịp cho Trường Thanh và tụi nó ăn một miếng nóng sốt."

 

Nói là , Thẩm Mỹ Vân hề chần chừ, cả nhà cùng bắt tay việc. Cá chua cay dùng thịt cá tươi mới ngon, Thẩm Mỹ Vân bảo Trần Hà Đường bể nước bắt cá lên. Một con cá mè hoa nặng mười mấy cân, nhưng thịt nhiều, chủ yếu ở phần đầu, thịt cá ăn bõ. Nếu ở nhà thì còn nấu bát canh đầu cá, nhưng với những như Quý Trường Thanh đang ở bên ngoài đói mấy ngày trời, ăn uống qua loa, hiển nhiên họ thích ăn thịt cá hơn, ăn những miếng thịt lớn. Thế là Thẩm Mỹ Vân chỉ lấy phần cá, thái lát xong thấy đủ, bảo Trần Hà Đường bắt thêm một con cá trắm, đây mới chính là loại thịt cá chắc và dày.

 

 

Loading...