" c.h.ế.t, c.h.ế.t thì Tiểu Dã nhà sẽ còn gánh nặng nữa, cô cứ yên tâm mà gả ." Đây là mức độ điên cuồng đến mất nhân tính . Bà mù của Triệu Dã, để cưới vợ cho con trai, thật sự là đến mạng cũng cần nữa. Diêu Chí Anh bao giờ gặp cảnh tượng , lập tức ngẩn .
Thẩm Mỹ Vân thấy tình hình , liền nháy mắt với một : "Đi gọi lão bí thư tới đây." "Càng đông càng ." Kiều Lệ Hoa nhận lệnh, lập tức gọi . Bên , bầu khí bỗng chốc trở nên đông cứng. Diêu Chí Anh tới đỡ mụ mù dậy, nhưng đối phương nhất quyết chịu lên. "Bác lên mà." "Bác lên ." Diêu Chí Anh sức kéo mụ dậy, nhưng mụ mù vẫn bất động như núi, cô sốt ruột đến mức mặt đỏ tía tai, sắp đến nơi .
Triệu Dã thấy cảnh liền lao tới: "Trí thức Diêu, ngờ cô là loại như ." "Lại dám nhân lúc mặt mà bắt nạt !" Lời thốt , xung quanh kinh ngạc vô cùng. "Cái gì? Anh dùng mắt nào thấy trí thức Diêu bắt nạt thế?" "Chính hai con mắt của thấy đây." Triệu Dã chỉ tay cảnh tượng mắt: "Thế mà gọi là bắt nạt ?"
Tào Chí Phương: "Chúng đang yên đang lành về hang động, là đột nhiên chạy tới chắn đường chúng , đột nhiên quỳ xuống mặt trí thức Diêu, bắt cô gả cho , cô gả thì bà quỳ c.h.ế.t dậy." "Không thể nào!" Triệu Dã vô thức phản bác: "Chắc chắn là các ép buộc ." Hừ! Tào Chí Phương định mở miệng tiếp. Thẩm Mỹ Vân kéo : "Đừng chấp , đợi lão bí thư tới." Cô , hai con nhà đúng chuẩn là loại chuyên ăn vạ, cộng thêm tính khí hồ đồ quấy rầy.
Nói chuyện với loại chỉ tốn vô ích. Cô lên tiếng, Tào Chí Phương rốt cuộc cũng lời, lập tức lườm Triệu Dã một cái: "Trông chừng cho ." Triệu Dã nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, nhưng Thẩm Mỹ Vân hững hờ liếc một cái. " sai, lát nữa sẽ rõ ngay thôi." Triệu Dã rốt cuộc vẫn kiêng dè Thẩm Mỹ Vân và những lưng cô. Lập tức dám ho he gì nữa, chỉ đỡ dậy, nhưng lạ là mụ mù vốn lèo nhèo nãy giờ, lúc chọn cách im lặng.
Chẳng mấy chốc, lão bí thư tới. Vừa thấy cảnh , ông liền nhíu mày: " trí thức Kiều cả ." "Vốn dĩ chuyện riêng tư nhà các nên quản, nhưng mà——" Ông đổi giọng, mụ mù: "Bà quá đấy." Việc xã viên trong đội sản xuất và thanh niên trí thức yêu đương , ông vẫn luôn mắt nhắm mắt mở, ít khi can thiệp. Chỉ cần phương hướng lớn sai là , nhưng rõ ràng là quá giới hạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-625.html.]
Mụ mù lão bí thư điểm mặt, lập tức co rúm , tính theo vai vế, mụ còn gọi lão bí thư một tiếng chú ba. Tính , đối phương cao hơn họ một bậc đấy. "Lão bí thư——" Lão bí thư: " bà cưới vợ cho Triệu Dã, nhưng cưới vợ cưới kiểu đó, cứ quỳ xuống mặt là gả con gái cho bà." "Nếu thật sự như thế thì con gái cả đội sản xuất chắc gả hết nhà bà ?" Cái —— Mụ mù im bặt.
Tào Chí Phương nhanh miệng: "Bà chính là bắt nạt trí thức Diêu thấp cổ bé họng chứ gì? Sao bà tới nhà lão bí thư quỳ? Sao tới nhà kế toán mà quỳ?" "Hai nhà đó đều con gái đấy thôi." Mụ mù chẳng thèm tới những nhà đó, cứ nhằm Diêu Chí Anh, chẳng là thấy hiền lành thì bắt nạt ? Bị hỏi trúng tim đen, mụ mù câm nín. Mụ lí nhí nửa ngày: " tưởng trí thức Diêu cũng cảm tình với Tiểu Dã nhà ." "Dù đây hai đứa nó cũng riêng tư chuyện với mà? Triệu Dã nhà còn tặng đồ cho trí thức Diêu nữa."
Lời thốt , ánh mắt vô thức đổ dồn về phía Diêu Chí Anh. Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y, mặt đỏ bừng đến mức nóng ran. "Cháu lấy!" Giọng đầy cứng cỏi. Dù cũng là một cô gái trẻ, đầu trải qua chuyện thế , hiển nhiên là hổ. "Cháu lấy đồ!" Cô nhấn mạnh nữa: "Cháu chỉ là riêng tư vài câu với Triệu Dã thôi." "Nếu cứ chuyện mà gả cho , thì cháu chắc gả cho tất cả lao động nam trong đội sản xuất một lượt ." Bị dồn đường cùng, tài ăn bỗng chốc trở nên sắc bén hẳn lên.
"Nói bậy gì thế?" Thẩm Mỹ Vân gõ nhẹ đầu Diêu Chí Anh, đó sang với lão bí thư: "Lão bí thư, bác xem trí thức Diêu tuổi còn nhỏ, tính tình đơn thuần, dễ lừa gạt." "Về phương diện , bác giúp đỡ trông chừng cho kỹ , rằng đợt thanh niên trí thức của chúng cháu đều là hưởng ứng lời kêu gọi của quốc gia xuống nông thôn hỗ trợ xây dựng, chứ tới đây để lấy chồng sinh con ." "Sự khác biệt ở đây lớn lắm đấy ạ." Một cái mũ cao đội lên đầu thế , ngay cả lão bí thư cũng chịu nổi: "Trí thức Thẩm, hiểu mà." Ông rốt cuộc vẫn nể trọng Thẩm Mỹ Vân.
Thẩm Mỹ Vân mỉm , dừng đúng lúc: "Lúc nãy bác chẳng đang thiếu một chữ để giúp bác ghi chép những điểm quan trọng trong cuộc họp ?" "Cháu thấy trí thức Diêu hợp đấy, cô là học sinh trung học, chữ nghĩa tâm tính trong sạch, việc là chuẩn nhất ." Thủ đoạn bên cạnh , nhưng Kiều Lệ Hoa thì hiểu, cô nhịn thầm giơ ngón tay cái với Thẩm Mỹ Vân. Cũng quên hích Diêu Chí Anh một cái, cái đồ ngốc Diêu Chí Anh vẫn hiểu gì , mặt vẫn cứ ngơ . Cô mím môi, lắp bắp tự giới thiệu với lão bí thư: "Lão bí thư, văn chương của cháu cũng ạ, ngày học ở trường, cháu còn từng đạt giải nhất môn văn đấy." Cũng ngốc lắm, tự tiếp thị bản .