Vì , đối mặt với loại thiên tai , thà rằng cứ giữ lấy nhà , cướp sinh mạng thì c.h.ế.t ngay tại nhà vẫn hơn.
"Tứ đại gia , ông mà thì phần công điểm của ông cứ nộp hết đội sản xuất, để cho mấy đứa trẻ mồ côi miếng cơm ăn."
Trong đội sản xuất mấy đứa trẻ đều còn cha , từ nhỏ ăn cơm của trăm họ mà lớn lên. Trước điều kiện trong đội còn , nhà ai nấu cơm cũng cố dư nửa bát, cho bọn trẻ thêm chút nước canh rau thì cũng qua ngày. trận lụt , ai cũng rõ, lương thực đáng lẽ thu hoạch đều thu . Bắt đầu từ nửa cuối năm chắc chắn sẽ nhịn đói. Nhịn ai? Chẳng ai nhịn đói cả. Những già bèn nghĩ, thà rằng ngay từ đầu cứ dứt khoát một , để dành lương thực cho lũ trẻ, cũng đỡ liên lụy đến chúng.
Một đứa trẻ đột nhiên lặng lẽ giơ tay: "Tứ ông nội đưa tiền cho cháu ." Cậu bé tên là Tiểu Thổ Đậu, cha mất, tái giá, ông bà nội cũng lượt qua đời hai năm . Giờ căn nhà rộng lớn chỉ còn một bé ở.
Lời , theo bản năng sang. Thấy Tiểu Thổ Đậu từ trong túi lấy một chiếc khăn tay, bên trong bọc một xấp tiền lẻ giấy. Tờ một xu, hai xu, tờ lớn nhất là năm hào.
Tiểu Thổ Đậu đưa tiền cho lão bí thư: "Tứ ông nội bảo cháu giữ hộ ông , vài ngày nữa mới đưa cho ông."
Họ đều hiểu "vài ngày nữa" nghĩa là gì. Nếu theo ý của Tứ đại gia, ông sẽ còn cái gọi là vài ngày nữa, tương đương với việc khi đối mặt với cái c.h.ế.t, ông chia sạch sẽ di sản ít ỏi của .
Câu khiến hang động rơi sự im lặng như c.h.ế.t ch.óc một nữa. Đến cả Thẩm Mỹ Vân cũng nên lời, cô bóp bóp đầu ngón tay đang run rẩy, cảm thấy khó chịu trong lòng.
"Tiền cháu cứ giữ lấy." Lão bí thư im lặng rít t.h.u.ố.c cuối cùng, " còn c.h.ế.t, đến lượt họ c.h.ế.t ?"
"Lụt còn tới, lương thực ngập, nhà cửa cũng nhấn chìm, mà họ c.h.ế.t . Nếu tất cả những chuyện xảy , chẳng họ c.h.ế.t oan uổng ?"
Nói xong, ông đảo mắt quanh hang động, những già đó đến mấy chục , tám chín mươi, sáu bảy mươi tuổi. Giọng lão bí thư bình tĩnh: "Ngay cả những năm đói kém đó, đại đội chúng cũng từng c.h.ế.t đói, trận lụt còn tới mà cái lũ xương già các thối lui ?"
"Dẹp ngay mấy cái tâm tư đó cho . Cho dù lương thực ngập, chẳng lẽ ngọn núi con sông lưng chúng còn ? Đi đào rễ cây, ăn vỏ cỏ cũng đến mức c.h.ế.t đói."
"Tất cả các hãy giữ tinh thần cho , vượt qua kiếp nạn mới tương lai."
Nói xong, ông thèm quan tâm đến phản ứng của mấy chục già , lão bí thư nhanh ch.óng sắp xếp: "Trần Tam, Trần Cường, Trần Ngũ, ba các lập tức đuổi theo đồng chí Quý và những ."
"Dù khiêng cũng khiêng mấy cái lão già đó trong hang cho , rõ ?"
Trần Tam: "Rõ!"
Trần Cường: "Được!"
Trần Ngũ còn hăng hái hơn: "Chúng ngay đây."
Nói xong, họ thậm chí chẳng cần áo mưa áo tơi, lao thẳng xuống chân núi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-611.html.]
Họ , cả hang động đều lo lắng chờ đợi. Đã hai nhóm xuống núi , họ thể đưa các cụ già trở về . Mọi đều đang sốt ruột chờ đợi, lão bí thư thấy tình hình , bèn hô lớn: "Nhóm một đống lửa lên, lửa nấu cơm tắt."
"Với cái hang về đêm lạnh lắm, nhất định lửa."
Mệnh lệnh ban xuống, lập tức bận rộn hẳn lên. Có việc để , lòng cũng còn sốt ruột như nữa. Đang lúc tìm một nơi kín gió để nhóm lửa, thì phía bên tiếng động.
"Mở cửa hang !"
Là tiếng của Quý Trường Thanh. Anh đang cõng một cụ già lưng, chiếc áo mưa vốn mặc giờ đều choàng hết lên cụ. Tuy nhiên, dù che áo mưa thì cũng sớm ướt sũng.
Tiếng vọng , lão bí thư cắt cử trông coi ở cửa lập tức chạy thông báo, lối hang chặn nhanh ch.óng mở .
"Mọi mau ."
Khoảnh khắc cửa hang mở , mưa lớn bên ngoài lập tức tràn , lối hang ướt sũng với tốc độ mắt thường thể thấy .
"Còn ai nữa ?"
Quý Trường Thanh cõng : "Họ ở phía , đợi thêm một lát."
Sau khi trong, nhanh ch.óng đặt Tứ đại gia xuống bên cạnh đống lửa. Sắc mặt Tứ đại gia trắng bệch. Anh đặt xuống, Thẩm Hoài Sơn lập tức bước tới: "Thay quần áo cho cụ ngay."
"Nước gừng đường đỏ nấu đó ? Mau cho cụ uống một bát ."
Ông thầm cảm thấy may mắn vì lúc Mỹ Vân về dọn đồ mang theo cả hòm t.h.u.ố.c của ông. Tất nhiên, mặt cũng cảm thấy may mắn, lúc thật may khi bác sĩ Thẩm ở đây.
Dưới sự sắp xếp bài bản của Thẩm Hoài Sơn, Tứ đại gia uống một bát nước gừng đường đỏ, nhanh ch.óng toát mồ hôi nóng. Sắc mặt cũng hồng hào trở , còn trắng bệch như lúc .
"Các ... nên cứu ." Giọng cụ đầy vẻ bất lực. " tám mươi ba , sống cũng việc, còn lãng phí lương thực, lãng phí nhân lực để cứu , các khổ thế gì?"
Lão bí thư thấy , sầm mặt bước tới: "Tứ ca, mấy lời nên ít thì hơn."
"Dịch bệnh năm một chín hai mươi c.h.ế.t, ba năm đói kém c.h.ế.t, chút nước lụt sợ cái gì?"
"Nước lụt còn tới mà tìm cái c.h.ế.t ? Đây là cái lý lẽ gì? Chắc quên , hồi trẻ còn diệt giặc ngoại xâm, đến giặc còn sợ, mà sợ chút nước lụt ?"
Tứ đại gia sợ nước lụt, cụ sợ liên lụy đến . Nghe lão bí thư , Tứ đại gia nước mắt lã chã, nên lời nào.