Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 598

Cập nhật lúc: 2026-01-07 14:06:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vẫn ăn hết ạ."

 

Thẩm Mỹ Vân mở đôi mắt hạnh long lanh nước Trần Thu Hà.

 

Trần Thu Hà gắp thêm một đũa nữa sang: "Nếu còn ăn hết thì con cút xéo cho ."

 

Được !

 

Thẩm Mỹ Vân lập tức ỉu xìu xuống, Thẩm Hoài Sơn hiệu cho bà: "Lại đây, gắp sang cho bố."

 

Trần Thu Hà thấy liền "sư t.ử hà đông" gầm lên: "Thẩm Hoài Sơn, ông cứ chiều nó , chiều quá hóa hư đấy, chiều cho nó chiều nay đói bụng, lớn nổi nữa thì ?"

 

Đây đúng là thói quen .

 

Thẩm Mỹ Vân sớm qua cái tuổi lớn , nhưng trong suốt những năm tháng qua.

 

Mọi chuyện vẫn luôn như .

 

Trần Thu Hà đóng vai nghiêm, Thẩm Hoài Sơn là bố hiền.

 

Bất kể Thẩm Mỹ Vân đưa yêu cầu hợp lý hợp lý, ông luôn đáp ứng, và lúc Trần Thu Hà sẽ nhảy , mắng mỏ cả hai bố con một trận.

 

Thẩm Hoài Sơn quen , một mặt thì bộ mặt nghiêm nghị gì, mặt khác thì động tác tay cực nhanh gắp mì lạnh từ bát Thẩm Mỹ Vân sang.

 

chịu áp lực lớn thật đấy.

 

Ông bà Quý bên cạnh thấy cảnh , bà Quý nhịn cảm thán: "Ông bà thông gia đúng là chiều con thật đấy."

 

Nhà họ Quý nhiều con như , ngay cả Quý Trường Thanh là con út cũng bao giờ hưởng đãi ngộ .

 

Đừng chi là những khác.

 

Ông Quý ừ một tiếng: "Sau Mỹ Vân về nhà, bà hãy quan tâm con bé nhiều hơn một chút."

 

Rõ ràng tính cách của Mỹ Vân khi ở nhà đẻ khác hẳn so với khi ở Bắc Kinh lúc ở quân ngũ.

 

Ở nhà đẻ rõ ràng là một đứa trẻ bao giờ lớn, ở Bắc Kinh thì chút xa lạ và giữ kẽ, nhưng ở quân ngũ thì là trụ cột thể gánh vác đại cục.

 

Nếu hỏi ở con bé sống nhất, đương nhiên là ở nhà đẻ .

 

Bà Quý xong thì gật đầu đồng ý.

 

Buổi tối khi nghỉ ngơi.

 

Thẩm Mỹ Vân kéo Trần Thu Hà giường sưởi, lấy len hồi ban ngày .

 

"Mẹ ơi, dùng len đan áo nhé, đan bao nhiêu thì đan ạ."

 

Trần Thu Hà thấy len acrylic thì cau mày: "Len chắc rẻ nhỉ? Con mua loại đắt thế gì?"

 

"Cho mặc ạ."

 

"Mẹ vẫn mặc bộ quần áo nào đắt tiền thế cả."

 

Hai vợ chồng Trần Thu Hà và Thẩm Hoài Sơn lương thấp, nhưng tiền đều tiêu hết cho Thẩm Mỹ Vân .

 

Bản họ mặc quần áo bảo hộ lao động thôi.

 

Trần Thu Hà dù mặc nhưng thấy lời của Thẩm Mỹ Vân, trong lòng cũng thấy ngọt ngào vô cùng.

 

Nói thế nào nhỉ, đó chính là sự an ủi của khi thấy con cái cuối cùng cũng trưởng thành.

 

Thẩm Mỹ Vân xong chuyện thì sực nhớ điều gì đó.

 

Bà leo xuống khỏi giường sưởi, chạy đến chiếc tủ quần áo bên cạnh, "soạt soạt soạt" lấy ba chiếc áo len.

 

Đây là thành phẩm hẳn hoi, áo len từ lông cừu nguyên chất, là đồ bà thu mua từ , bà vơ đại ba chiếc đưa tất cho Trần Thu Hà.

 

"Những chiếc áo len đều độ co giãn, hơn nữa chắc cũng ấm lắm, chỉ là kích cỡ thế nào, mặc thử xem ạ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-598.html.]

Tặng cho Trần Thu Hà là một chiếc áo len lông dê màu đỏ thắm, chỉ cần sờ chất liệu thôi là thấy khác hẳn .

 

Lúc Trần Thu Hà còn chê len acrylic đắt, kết quả thì , Thẩm Mỹ Vân một lấy những ba chiếc áo len lông cừu.

 

Thế thì !?

 

Bà lập tức hạ thấp giọng: "Cái đắt lắm đúng ? Con lấy ở thế?"

 

"Thật là, lập gia đình tiêu tiền vẫn cứ vung tay quá trán thế hả?"

 

Thẩm Mỹ Vân mỉm : "Không tốn tiền ạ, con lấy từ trong 'chỗ đó' đấy, thử xem , nếu thì con lấy thêm hai chiếc nữa cho ."

 

Áo len nữ bà tích trữ nhiều lắm, những một trăm chiếc cơ mà.

 

Kiếp mặc đến già cũng chẳng hết.

 

Nghe thấy bà còn định lấy thêm hai chiếc nữa, Trần Thu Hà giật b.ắ.n , bà vội xua tay: "Không , áo len thế bắt mắt lắm, và bố con dù cũng là cải tạo, mặc thế gì?"

 

"Giữ một chiếc mặc bên trong cho ấm là ."

 

Thẩm Mỹ Vân nghĩ ngợi một lát: "Cũng ạ."

 

"Dù thì thế nào thuận tiện thì thế ạ."

 

Trần Thu Hà cầm chiếc áo len màu đỏ thắm ướm thử lên , chút ngại ngùng : "Màu rực rỡ quá con?"

 

bà cũng còn trẻ nữa.

 

Thẩm Mỹ Vân: "Sao ạ? Mẹ da trắng, mặc màu đỏ là khéo."

 

"Mẹ mau mặc , để con và Miên Miên xem nào."

 

Dưới ánh mắt mong đợi của Thẩm Mỹ Vân và Miên Miên, Trần Thu Hà mặc áo .

 

Áo len ôm sát thì mới ấm, tôn lên vóc dáng khá chuẩn của Trần Thu Hà, Thẩm Mỹ Vân kìm gật đầu: "Đẹp quá ơi."

 

Mẹ bà da trắng còn khí chất dịu dàng đặc trưng.

 

Trần Thu Hà dậy xoay một vòng, chút lúng túng : "Mẹ mặc màu rực rỡ thế vẻ lắm, vả áo còn ôm sát nữa, cứ thấy ngại ngại thế nào ."

 

Vào thời buổi quần áo chủ yếu là rộng rãi và mang các tông màu xanh, xám, đen thế , bộ áo len màu đỏ ôm sát của bà trông vẻ kỳ lạ.

 

Thẩm Mỹ Vân mỉm : "Có gì mà ngại ạ, phụ nữ bốn mươi là một đóa hoa, là đóa hoa đang nở rộ nhất đấy, đừng bảo là nhé."

 

"Giờ mặc thì ạ? Đợi đến lúc sáu mươi tuổi mới mặc ??"

 

Lúc đó thì càng ngại dám mặc ngoài nữa.

 

Đến đây thì Trần Thu Hà thuyết phục: "Vậy sẽ mặc nó ở bên trong ."

 

Vừa xong bà đổ mồ hôi hột, bà lập tức cởi chiếc áo len đó , mồ hôi rơi lã chã.

 

"Lúc mặc vẫn còn nóng."

 

Bà sờ thử chất liệu chiếc áo len: "Mẹ bao giờ sờ chất liệu thế ."

 

"Mịn màng như tơ lụa ."

 

Không, cảm giác khác với tơ lụa.

 

Thẩm Mỹ Vân: "Nếu thì gọi là áo len lông dê ạ?"

 

"Chiếc áo len con tiện đưa cho bố chồng con đúng ??"

 

Thẩm Mỹ Vân gật đầu: " tiện ạ."

 

Đồ lấy từ trong gian , ngoại trừ bố đẻ, bà hầu như từng đưa cho ai khác.

 

"Vậy thế , sẽ dùng len xám và len acrylic để đan hai chiếc áo len cho bố chồng con nhé?"

 

 

Loading...