Trần Thu Hà cũng hiểu, nhưng ngăn việc mỗi thấy những cô gái cùng trang lứa với con gái là bà nhớ đến con .
Bà mỉm : "Cháu đúng."
"Lần cháu đến cứ đến, đừng mang theo đồ gì nữa."
Kể từ khi Mỹ Vân ở nhà, Kiều Lệ Hoa ba bữa nửa tháng đến thăm họ, hơn nữa nào cũng tay .
Kiều Lệ Hoa mím môi , đáp lời, rõ ràng là đồng ý.
Hai đang chuyện thì Thẩm Hoài Sơn về đến nơi, xách theo một hòm t.h.u.ố.c, vốn điềm tĩnh như ông đầu tiên chạy như một đứa trẻ.
"Thu Hà, Thu Hà, mau nấu cơm ."
"Mỹ Vân sắp về , còn dẫn theo cả thông gia về nữa."
Nghe , Trần Thu Hà ngẩn một lát: "Không chứ, Mỹ Vân đột nhiên về?"
Bà đang nhớ con gái thật đấy, nhưng chẳng lẽ ước gì nấy thật ?
Thẩm Hoài Sơn đặt hòm t.h.u.ố.c xuống, vườn hái rau giải thích: "Đứa nhỏ Mỹ Vân đó định tạo bất ngờ cho chúng , kết quả là Trường Thanh sợ chúng dọa cho giật nên khi Mỹ Vân xuất phát, nó vẫn gọi điện đến ban quản trị đại đội báo tin."
Tính toán thời gian thì tối đa một tiếng rưỡi nữa là Mỹ Vân và sẽ đến nơi.
Trần Thu Hà nhất thời luống cuống chân tay: "Cái con bé còn đòi tạo bất ngờ, đây là dọa thì ?"
Lại còn dẫn theo cả cha chồng sang nữa chứ.
thật là ——
Kiều Lệ Hoa : "Thôi dì Trần, lúc nãy dì còn bảo nhớ Mỹ Vân cơ mà, dì xem ước gì nấy nhé, Mỹ Vân chẳng sắp về ?"
"Nhanh lên nào, về thì khẩn trương nấu cơm thôi."
"Cháu giúp dì một tay nhé."
Lần Trần Thu Hà từ chối nữa, chủ yếu là nếu Mỹ Vân và Miên Miên về thì nhà cả.
Mỹ Vân còn dẫn theo cha chồng về, đây là đầu tiên thông gia đến cửa nhà mà.
Tự nhiên thể chậm trễ .
Trần Thu Hà cha chồng đối xử với con gái bà, theo lẽ thường tình, bà cũng đối xử với họ chứ.
Lòng đổi lấy lòng mà.
Trong lúc nhà họ Thẩm đang bận rộn tất bật, Thẩm Mỹ Vân cũng rảnh rỗi. Lần về ngoại, vì Quý Trường Thanh nghỉ.
Nên cùng, cũng xe đưa họ về nhà.
Thẩm Mỹ Vân và tự xe khách đường dài về. Xuất phát từ sáng sớm, đến khi tới công xã Thắng Lợi là mười hai giờ trưa .
Lúc bác Lý lái xe máy kéo cũng tan , thành từ công xã Thắng Lợi về đến đại đội Tiền Tiến còn vài dặm đường nữa.
Thế mà xe.
Thế ?
Thẩm Mỹ Vân dẫn theo cả già lẫn trẻ, nếu cứ thế bộ về e là mất cả tiếng đồng hồ.
Huống chi còn mang theo bao nhiêu là đồ đạc.
Quý ông nội và Quý bà nội bảo đầu tiên đến nhà thông gia mà tay thì coi . Lúc lên thành phố bắt xe khách, họ tiện đường ghé qua bách hóa mua đồ.
Túi lớn túi nhỏ cộng cũng bốn năm cái.
Thẩm Mỹ Vân bắt đầu thấy đau đầu.
"Mỹ Vân, thế con?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-580.html.]
Quý ông nội tay xách nách mang hỏi.
Thẩm Mỹ Vân đáp: "Bác lái xe máy kéo tan mất , bây giờ chúng từ công xã về đại đội thành rắc rối quá."
Lời cô dứt.
Từ đằng xa tiếng máy kéo nổ bình bịch đang chạy tới.
Quý ông nội chỉ tay: "Kia chẳng là máy kéo ? Đến kìa?"
Thẩm Mỹ Vân thấy , vô thức ngẩng đầu qua, liền thấy lái máy kéo là Thẩm Hoài Sơn?
Không chứ?
Sao là ba cô?
Ba cô lái máy kéo từ bao giờ thế?
Đang lúc Thẩm Mỹ Vân kinh ngạc, Thẩm Hoài Sơn lái chiếc máy kéo nổ bình bịch dừng ngay mặt họ.
"Cái con bé , về báo một tiếng?"
Để còn đón chứ.
Thẩm Mỹ Vân vẫn hết bàng hoàng: "Ba ơi, ba lái máy kéo ?"
Chẳng đây là xe riêng của bác Lý ?
Thẩm Hoài Sơn nhảy xuống khỏi máy kéo, vỗ vỗ ghế : "Lần ba giúp cứu cha của bác Lý, đó qua dần dần thiết, bác liền chở ba khắp nơi khám bệnh cho ."
Tiện thể học luôn cách lái máy kéo.
Thẩm Mỹ Vân nhịn giơ ngón tay cái lên tán thưởng ba .
Thẩm Hoài Sơn rốt cuộc vẫn nỡ mắng con gái, chỉ lườm cô một cái, sang chào hỏi Quý ông nội và Quý bà nội: "Thông gia ơi, tiếp đón chu đáo mong hai bác đừng chê nhé."
Ông nhận tin tức muộn.
Nên mới chậm trễ thế .
Quý ông nội hỉ hả: "Đâu , đón thế là giải quyết rắc rối lớn ."
Thẩm Hoài Sơn thấy ông dễ tính cũng khỏi thở phào nhẹ nhõm, nhận lấy đồ đạc tay họ giục lên máy kéo.
Thẩm Hoài Sơn còn bế cả Miên Miên lên nữa.
Miên Miên vui sướng vỗ tay: "Con ngay ông ngoại là lợi hại nhất thiên hạ mà."
Cô bé tuy nhỏ nhưng khẩu khí chẳng nhỏ chút nào. Khiến Quý bà nội một trận nghiêng ngả: "Miên Miên , ông bà ngoại là nhất thiên hạ, còn ông bà nội thì ?"
Câu hỏi mà đặt những đứa trẻ khác chắc chắn sẽ đờ cho xem.
Bởi vì câu hỏi mang tính gài bẫy, trả lời thế nào cũng dễ mất lòng khác.
Miên Miên thì , con bé hi hi : "Thì tất nhiên là cùng xếp hạng nhất ạ."
Được lắm!
Một câu khiến cả Quý ông nội và Quý bà nội đều vui vẻ hết cả lên.
Thẩm Hoài Sơn phía cũng nhịn đầu một cái, nhận thấy Miên Miên nhà vẫn hoạt bát như , cũng khỏi yên tâm.
Xem nhà họ Quý đối xử với Miên Miên .
Nếu đứa trẻ cũng dám bộc lộ tính cách tự nhiên như mặt họ.
Chiếc xe dừng chân núi, bác Lý ăn cơm xong đó chờ sẵn. Thẩm Hoài Sơn trả xe cho bác , còn đưa thêm một bao t.h.u.ố.c lá Đại Tiền Môn coi như tạ ơn mượn xe .
Bác Lý định từ chối nhưng thắng nổi sự chân thành của Thẩm Hoài Sơn, cuối cùng đành nhận lấy, cũng quên chào hỏi nhóm Thẩm Mỹ Vân một tiếng.