Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 559

Cập nhật lúc: 2026-01-07 13:57:51
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Chung Quốc thản nhiên : "Tình hình nhà họ Lâm hiện giờ đang ngàn cân treo sợi tóc, nhà họ Chu vì giao hảo với nhà họ Quý nên phản bội nhà họ Lâm, việc kinh doanh của nhà họ Lâm ở đơn vị trú quân cũng đột ngột gặp sự cản trở từ phía."

 

Đây là một khía cạnh khác mà ông bao giờ tiết lộ với các con.

 

"Cứ tiếp tục thế , nhà họ Lâm sẽ nhanh ch.óng sụp đổ thôi." Ánh mắt ông chạm chai nước ngọt đá trong tay Lâm Vệ Sinh, "Đến lúc đó, trong nhà đến nước ngọt đá cũng mà uống ."

 

Lời khiến Lâm Vệ Sinh sững sờ trong chốc lát, theo bản năng siết c.h.ặ.t chai nước ngọt đá, lầm bầm: "Vậy nên, bố ơi, con thể ?"

 

Lâm Chung Quốc ngay chiêu bài tình cảm tác dụng, thế là ông tỏ vẻ khó xử: "Cần con giao hảo với nhà họ Quý, với Miên Miên, hàn gắn quan hệ giữa nhà họ Lâm và nhà họ Quý, như nhà họ Quý, nhà họ Chu cùng quản trị trưởng bọn họ tự nhiên sẽ khó nhà họ Lâm chúng nữa."

 

"Nhà họ Lâm chúng cũng sẽ sụp đổ."

 

Giọng ông nghẹn ngào, khi Lâm Vệ Sinh trả lời, ông chủ động nhận : "Bố như là khiến con khó xử, nhưng bố thực sự hết cách ."

 

Ông cúi chào Lâm Vệ Sinh: "Thằng ba, bố trăm sự nhờ con, nhà họ Lâm gượng dậy đều trông cậy cả con đấy."

 

Gánh nặng ngàn cân đè xuống khiến Lâm Vệ Sinh nhất thời ngẩn ngơ.

 

"Bố, bố đừng—"

 

Cậu định tiến lên đỡ ông dậy, ông cúi đầu với . Lâm Vệ Sinh là một thiếu niên nhiệt huyết, chỉ ưa mềm mỏng chứ ưa cứng rắn, mà Lâm Chung Quốc nắm thóp điểm .

 

Nắm trúng điểm yếu chí mạng của Lâm Vệ Sinh.

 

"Con thể giúp bố một tay ?"

 

Giọng Lâm Chung Quốc mang vài phần khẩn cầu: "Thời gian qua, ngày tháng của bố thực sự quá vất vả."

 

Lâm Vệ Sinh rơi im lặng.

 

Cậu đau khổ vò đầu bứt tai, thiếu niên mười ba tuổi lúc mặt mang vài phần hoang mang: "Bố con lấy lòng Miên Miên ?"

 

tình cảm dành cho Miên Miên là tình em.

 

Chưa bao giờ xen lẫn bất kỳ tranh chấp lợi ích nào.

 

 

Lời của bố khiến nhất thời nghi ngờ chính , đối xử với Miên Miên như ?

 

Lâm Vệ Sinh .

 

Thấy đứa con trai út chịu cú sốc khá lớn, Lâm Chung Quốc cũng ép buộc thêm mà : "Không vội, hiện giờ bố vẫn còn chống đỡ một thời gian, con cứ từ từ suy nghĩ, đợi con nghĩ kỹ hãy cho bố câu trả lời."

 

Lâm Vệ Sinh trầm giọng "" một tiếng.

 

Sau khi Lâm Chung Quốc ngoài, cả nhà họ Lâm ông, Lâm Chung Quốc lắc đầu: "Để thằng ba yên tĩnh một lát, đừng ai phiền nó."

 

Anh cả nhà họ Lâm gật đầu.

 

Ngay đó mới lui .

 

Trong phòng, Lâm Vệ Sinh chậm rãi bệt xuống đất, đờ đẫn cánh cửa, khoảnh khắc , tâm hồn thuần khiết, chân thành của thiếu niên thực tế vùi dập đến tan nát.

 

Một bên là gia đình họ Lâm nuôi nấng khôn lớn, một bên là đứa em gái mà yêu thương nhất.

 

Lâm Vệ Sinh nhận chọn thế nào cũng đều là sai lầm.

 

Cả đêm hôm đó Lâm Vệ Sinh trằn trọc ngủ , sáng hôm mang theo một quầng thâm mắt.

 

Cậu tìm đến Lâm Chung Quốc.

 

"Bố ạ."

 

Lâm Chung Quốc đang ăn sáng, tay cầm đũa khựng , ông thản nhiên sang: "Đã câu trả lời ? Thằng ba, bố thất vọng về con."

 

Câu mang theo sự ẩn ý.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-559.html.]

Khiến cảm giác tội của Lâm Vệ Sinh lập tức dâng lên đỉnh điểm.

 

"Bố ơi, con xin , con thể đối xử với em Miên Miên như ."

 

Lời thốt , đôi đũa của Lâm Chung Quốc lập tức đập "cạch" một tiếng xuống bàn, cả bàn ăn liền rơi tĩnh lặng.

 

"Lâm Vệ Sinh, con nữa xem."

 

Lâm Vệ Sinh hét lớn: "Bố ơi, con thể đối xử với Miên Miên như , thể, con thể!"

 

Cậu gào thét lên, dường như trút hết nỗi đau đớn trong lòng .

 

"Con con với bố, bố thể chọn cách gạch tên con khỏi nhà họ Lâm."

 

Lời thốt .

 

Cả nhà họ Lâm rộng lớn đều sững sờ.

 

Lâm Chung Quốc giận đến mức nuốt trôi cơm, ông vạn vạn ngờ hôm qua hạ đến thế mà thằng ba vẫn bướng bỉnh như .

 

là cái đầu gỗ!

 

Ông trực tiếp phắt dậy, cầm lấy cái thắt lưng da đang treo giá áo, vung mặt: "Con nữa xem!"

 

"Không !"

 

"Con !"

 

Một nhát thắt lưng quất mạnh tới, cánh tay Lâm Vệ Sinh lập tức hằn lên một vết đỏ.

 

Những khác trong nhà họ Lâm lập tức la hét lên.

 

Định tiến lên can ngăn nhưng vô ích, Lâm Chung Quốc gạt phăng những đến kéo , bước tới mặt Lâm Vệ Sinh, ép sát từng bước.

 

"Vệ Sinh, con bố câu trả lời thế nào mà."

 

"Bố cho con thêm một cơ hội nữa, mong con trân trọng."

 

Lâm Vệ Sinh đau đến nghiến răng, cả khuôn mặt đỏ gay gắt: "Không , con ."

 

"Bố ơi, nó là em gái con mà, là em gái ruột của con mà."

 

"Con ."

 

Cậu đau khổ lắc đầu.

 

Lâm Chung Quốc giận mà : "Nó là em gái con, con lấy lòng nó mà con cũng chịu, con bao giờ nghĩ chúng mới là nhà của con ?"

 

"Sống c.h.ế.t của chúng con màng nữa ?"

 

Thêm một nhát thắt lưng quất mạnh , "vút" một tiếng.

 

Lâm Vệ Sinh quất ngã xuống đất, cuộn tròn như con tôm, ôm c.h.ặ.t lấy bụng, đau đớn rên rỉ: "Bố cứ đ.á.n.h c.h.ế.t con , đ.á.n.h c.h.ế.t con luôn ."

 

"Em gái là em gái, thể dùng để lấy lòng."

 

Cậu đối với Miên Miên bao giờ là lấy lòng, lợi dụng.

 

Chưa bao giờ như !

 

Nhà họ Quý.

 

Miên Miên trải sách vở , khi xong bài tập tiếng Trung liền chạy cửa ngó nghiêng: "Anh Vệ Sinh vẫn đến nhỉ?"

 

Lời thốt , Thẩm Mỹ Vân vốn đang phơi tùng nhung liền sang: "Con và Vệ Sinh hẹn ?"

 

Số tùng nhung thu hoạch đợt đó, sự đồng ý của quản trị trưởng và tham mưu Chu, Thẩm Mỹ Vân giữ một túi, nhiều lắm, hai mươi ba mươi cân.

 

 

Loading...