“Cái bánh bao khô quá, nuốt trôi nổi.”
Bọn họ ngay cả nước nóng cũng đun, là đàn ông thô lỗ, định bụng khát thì suối hớp một ngụm.
Bình thường thì vẫn chấp nhận , cách khác là quen , nhưng vì đội ngũ bên cạnh đối chứng, nên trông họ thật chua xót và đáng thương.
Chủ yếu là từng hưởng thụ cuộc sống , nên cũng nghĩ cuộc sống đó sẽ . Mà bây giờ chính là tình cảnh như , bên cạnh giàu sang phú quý, bên nghèo nàn xơ xác.
Thật là... đáng thương.
Lương Chiến Bẩm định là , nhưng cấp của từng một ánh mắt đầy thèm , im lặng một lúc lâu mới trầm giọng : “Chưa chắc xin .”
Dù bên đó cũng đông , một nồi canh thì nhiều, nhưng chia thực tế cũng chẳng bao nhiêu.
“Không , để hỏi thử.”
Lão Hổ vứt bỏ liêm sỉ: “Biết họ thấy chúng đáng thương, cho một ca tráng men thì .”
Nói xong, Lão Hổ dậy, về phía bếp lò của nhóm Thẩm Mỹ Vân, nửa đường dường như nhớ điều gì.
Anh ôm lấy hơn mười củ khoai môn mà họ đào hôm nay mang theo.
Bên nhóm Thẩm Mỹ Vân, đều rải rác.
Bên bếp lò là Thẩm Mỹ Vân, Quý Trường Thanh và Tiểu Hầu đang trông lửa.
Lão Hổ tới, Tiểu Hầu lập tức nâng cao cảnh giác, ôm lấy ca canh gà của : “Anh qua đây gì?”
Lão Hổ cầu hòa: “Tiểu Hầu , bọn ăn cái bánh khô quá.”
“Thì ?”
Tiểu Hầu lườm .
“Cậu xem thể dùng chỗ khoai môn đổi lấy một ca canh gà của các ?”
Anh cũng là thịt, chỉ xin một bát canh là .
Lời dứt, Tiểu Hầu theo bản năng sang Thẩm Mỹ Vân, quyết định .
Thẩm Mỹ Vân ngước mắt lên, thấy đôi môi khô khốc của Lão Hổ bong tróc một lớp da dày, cô im lặng một lúc.
“Còn đủ ?”
Tiểu Hầu mở nắp nồi xem: “Dưới đáy là canh gà thôi.”
Trước đó mỗi múc một phần, nhưng lúc đầu đều ưu tiên vớt phần cái dày.
Dẫn đến việc trong nồi nhôm vẫn còn ít canh gà và tùng nhung.
“Vậy múc cho một bát .” Thẩm Mỹ Vân sang Quý Trường Thanh, Quý Trường Thanh cũng gật đầu: “Bảo Lương Chiến Bẩm cũng mang bát qua đây.”
Thịt thì thể chia, nhưng một bát canh gà thì cũng là .
Giọng của Quý Trường Thanh nhỏ, đủ để Lương Chiến Bẩm đang ánh trăng lẳng lặng nhai bánh bao thấy.
Anh cứ ngỡ nhầm, ngay đó thấy Quý Trường Thanh gọi , lúc mới mang tâm trạng phức tạp dậy.
vội qua ngay, mà đến chỗ để con mồi của họ, chọn một con gà rừng, cứ thế xách tay mang qua.
Hầu Tam thấy lập tức cuống lên: “Đội trưởng!”
Chính họ còn nỡ ăn mà, đem cho đối phương thế.
Lương Chiến Bẩm đáp: “Không thể ăn đồ của khác .”
Nghe , Hầu Tam gì nữa, lẳng lặng theo .
Lương Chiến Bẩm bước hiên ngang, một tay xách gà rừng, thuận thế đưa cho Tiểu Hầu, với Quý Trường Thanh: “Bọn ăn .”
Cấp hiểu, nhưng thì , giá trị của nấm tùng nhung thua kém gì gà rừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-535.html.]
Tiểu Hầu dám nhận, Quý Trường Thanh.
Quý Trường Thanh trực tiếp từ chối: “Không cần , chỉ là canh gà và tùng nhung thôi, còn thịt nữa, cần đưa thêm một con gà gì.”
Nhóm Lương Chiến Bẩm cũng thật đáng thương, cả buổi chiều chỉ bắt hai con gà.
Lương Chiến Bẩm hai lời, trực tiếp đặt con gà rừng xuống cạnh bếp lò, lấy một cái ca tráng men to bằng cái chậu rửa mặt qua.
“Đổ đầy .”
Tiểu Hầu: “...”
Quý Trường Thanh: “...”
Thẩm Mỹ Vân: “...”
Không đổ hết chỗ canh gà còn đó đầy nổi nữa.
Tiểu Hầu thật thà ghê, bưng thẳng cái nồi nhôm lên đổ hết , thật trùng hợp là vặn một ca tráng men bằng mặt.
Không đầy hẳn nhưng cũng gần đầy.
Lương Chiến Bẩm mà mãn nguyện: “Cảm ơn nhé.”
Bưng cái ca to như cái chậu về đội của , về tới nơi lập tức lấy cái ca .
Giống như gà mang thức ăn kiếm về chia cho đàn gà con.
“Nào nào nào, theo thứ tự, mỗi đều phần.”
Không ăn thịt gà, uống chút canh gà cũng .
Sau khi uống canh gà, mấy họ đều lộ nụ thỏa mãn.
“Hèn chi họ cái biểu cảm đó.”
“Đội trưởng, giá mà Thẩm Mỹ Vân đồng chí là chị dâu của chúng thì mấy.”
Như ăn ngon mặc chính là họ .
Chuyện ...
Lương Chiến Bẩm rơi trầm tư.
Đêm về khuya, khi dọn dẹp xong xuôi thứ là mười giờ.
Lúc họ mang theo một cái lều, vẫn chằng nóc xe, đây là dành riêng cho các nữ đồng chí.
Nếu là đây, nhóm Quý Trường Thanh nhiệm vụ sẽ chẳng bao giờ mang theo lều, đều lấy trời màn, lấy đất chiếu.
Đến lúc nghỉ ngơi, việc phân chia thế nào trở thành vấn đề nan giải.
“Thế , Mỹ Vân, Xuân Lan, còn cả Thu Mai nữa, ba các cô chen chúc trong lều.”
“Chúng sẽ canh gác ở bên ngoài.”
Tham mưu Chu lên tiếng.
Lều vốn dĩ là để ưu tiên cho các nữ đồng chí sử dụng.
Ba : “Được ạ.”
Mọi tự nhiên sẽ từ chối, đến giờ nghỉ ngơi, Thẩm Mỹ Vân chui trong lều.
Chiếc lều bằng vải nilon dày dặn thể che mưa che gió, thể ngăn cách thứ bên ngoài, đáy lều rải một lớp cỏ khô, lớp cỏ khô trải phẳng một tấm ga giường lớn, coi như nệm lót.
Tránh để ẩm từ mặt đất xâm nhập cơ thể.
Thẩm Mỹ Vân sờ tấm ga cỏ khô chọc chọc lều: “Em bao giờ ở lều cả.”