Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 518

Cập nhật lúc: 2026-01-07 13:48:52
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiếc bánh bao ngũ cốc thô tay quản trị trưởng đột nhiên còn thơm nữa, ông theo bản năng sang vợ là Thẩm Thu Mai.

 

Thẩm Thu Mai giơ cái bánh bao tay lên: "Chẳng bảo nhiệm vụ ở ngoài thì ăn tạm thôi ? Đừng phí công gì, cứ mua trực tiếp bánh bao ở nhà ăn quân đội."

 

Chị mua một mạch tám cái!

 

Quản trị trưởng: "..." Đến cuối cùng ăn ngon là do ông quá keo kiệt.

 

Hazzz.

 

Quản trị trưởng cầm bánh bao, Thẩm Mỹ Vân chằm chằm: "Mỹ Vân."

 

Tên giở trò mặt dày : "Bình thường đối xử với cô chứ hả?"

 

Câu Thẩm Mỹ Vân trả lời ?

 

Cô suy nghĩ một chút: "Ông ăn một cái bánh kếp hành nhé, nhưng còn nhân nữa ."

 

Cô chỉ ốp hai quả trứng mang theo thôi.

 

"Không , nhân cũng , bánh kếp hành cũng chén láng!"

 

Quản trị trưởng dứt khoát nhận lấy, để ý đến cái như g.i.ế.c của Quý Trường Tranh. Sau khi bánh kếp, ông lạch bạch đến mặt Thẩm Thu Mai.

 

đôi, chia cho Thẩm Thu Mai một nửa.

 

"Vợ ơi, ăn !"

 

Nửa cái bánh kếp hành Thẩm Thu Mai đột nhiên thấy bỏng tay, ngay cả chính chị cũng thấy chồng chút mặt dày .

 

cái tên dù mặt dày thì mặt dày thật, ở ngoài xin miếng ăn mà vẫn quên vợ, cũng coi như là .

 

Thẩm Thu Mai đỏ mặt nhận lấy nửa cái bánh kếp, đầu với Thẩm Mỹ Vân: "Mỹ Vân, đợi về nhà chị trả em."

 

Thẩm Mỹ Vân mỉm lắc đầu.

 

Thấy Triệu Xuân Lan cũng sang, Thẩm Mỹ Vân đưa cho một cái bánh kếp nhân: "Chị và tham mưu Chu chia nhé."

 

Cô mang theo cũng nhiều, tổng cộng sáu cái, vốn dĩ là dự định cho cô, Quý Trường Tranh, và cả Trần Viễn mỗi hai cái.

 

trong tình cảnh đều là quen thế , thực sự là tiện từ chối.

 

Không thể từ chối, mà là Thẩm Mỹ Vân tính cách của họ, hơn nữa bình thường giao thiệp nhiều.

 

Không cần thiết tính toán trong những chuyện nhỏ nhặt .

 

Triệu Xuân Lan nhận lấy bánh, hận thể ôm Thẩm Mỹ Vân hôn một cái: "Mỹ Vân, em đúng là báu vật mà."

 

Nói xong, chị cũng quên lấy những món từ nhà mang theo chia sẻ với cô.

 

Chị mang theo một lọ tương đậu nành, cộng với bánh màn thầu trắng, cũng coi là món ăn ngon bậc nhất , nhưng so với những thứ Thẩm Mỹ Vân mang thì vẫn chút bì kịp.

 

Thẩm Mỹ Vân thấy tương đậu nành thì mắt sáng lên: "Em chấm tương với bánh cuộn ăn."

 

Thế là còn thiếu món tương đậu nành nữa .

 

Triệu Xuân Lan đương nhiên sẽ từ chối.

 

Thẩm Mỹ Vân chỉ tự ăn, còn cuộn cho Trần Viễn một cái, cho thêm nửa quả trứng ốp, lát cà chua và dưa chuột.

 

Khi Trần Viễn nhận lấy, nhịn cảm thán một câu: " đúng là hưởng sái ."

 

Bản cũng mang theo đồ ăn, nhưng cánh đàn ông thô lỗ quen, mỗi nhiệm vụ đều nhà ăn mua bánh bao và bánh kếp lớn.

 

Vốn dĩ cũng là những thứ thể no bụng, nhưng lúc đột nhiên thấy nuốt trôi nữa.

 

Thẩm Mỹ Vân : "Anh cả, quên , mỗi tháng còn đưa em hai mươi đồng tiền sinh hoạt phí mà."

 

nhận, nhưng nếu nhận thì Trần Viễn sẽ sang ăn cơm.

 

Cuối cùng đành thu lấy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-518.html.]

Vẻ mặt Trần Viễn dịu đôi chút, nhận lấy bánh, c.ắ.n một miếng thật to, dù bánh kếp hành nguội nhưng vẫn ngon hơn bánh bao ngũ cốc thô nhiều.

 

Huống hồ bên trong còn thêm trứng ốp, dưa chuột và cà chua.

 

Hương vị thực sự tuyệt hảo.

 

"Này! Đồng chí ."

 

Lương Chiến Bẩm đột nhiên gọi một tiếng.

 

Tiếng gọi lập tức thu hút ánh của xung quanh.

 

"Cái bánh kếp hành bán ? mua."

 

Lương Chiến Bẩm là đang với Thẩm Mỹ Vân, dù những món cái sạp nhỏ đều bày rõ mồn một.

 

Thậm chí còn cả bánh bao, chỉ là bánh bao đó nhân gì, Lương Chiến Bẩm chắc chắn nghĩ thầm.

 

Lời chào mời .

 

Thẩm Mỹ Vân mới đối phương đang chuyện với , cô lắc đầu: "Không bán, chúng ăn còn chẳng đủ."

 

Nghe câu , Lương Chiến Bẩm chút tiếc nuối, bởi vì họ ăn bánh kếp hành vẻ ngon.

 

Anh bỏ cuộc.

 

"Vậy còn bánh bao? Bánh bao bán ?"

 

" trả bằng tiền."

 

"Hay là thế , trong cuộc thi thu hoạch , nhường các một con thỏ ? lấy thịt đổi!"

 

Thẩm Mỹ Vân Quý Trường Tranh, bánh bao thì đúng là dư, cô mang theo gần chục cái.

 

Quý Trường Tranh trực tiếp cô từ chối: "Không bán."

 

Ngắn gọn súc tích. Còn cần nhường ?

 

Họ đưa Mỹ Vân theo , chỉ cần quá đen đủi thì thắng Lương Chiến Bẩm chẳng là chuyện dễ như trở bàn tay.

 

Lương Chiến Bẩm thở dài, là khó mua , liền đổi tông giọng: "Trường Tranh ."

 

Giọng điệu dịu dàng, cực kỳ sến súa.

 

Nghe thấy giọng , cái bánh tay Quý Trường Tranh suýt chút nữa rơi xuống: "Cậu tiếng ."

 

Nếu bản quen Lương Chiến Bẩm và đây là một kẻ cuồng chiến đấu, suýt nữa tưởng Lương Chiến Bẩm điên .

 

"Vợ còn chị em gái gì ?"

 

Câu thốt .

 

Quý Trường Tranh c.ắ.n một miếng bánh cuộn thật mạnh, bánh kếp thơm bùi, trứng ốp giòn, cà chua chua ngọt, dưa chuột giòn tan, khiến nhịn nheo mắt : "Cậu gì?"

 

"Cậu xem giống đứa em rể thất lạc mười tám năm của ?"

 

Quý Trường Tranh: "..."

 

là đủ , mặt dày hết chỗ , thậm chí còn thừa nhận quen đối phương nữa.

 

Dứt khoát đầu sang một bên.

 

Lười để ý đến tên .

 

Mặc dù thèm thì thèm thật, nhưng đồ Thẩm Mỹ Vân mang theo rốt cuộc cũng chỉ là thiểu , Thẩm Mỹ Vân ăn bánh cuộn, đành nghiến răng ăn nốt bánh bao và bánh kếp lớn mà mang theo.

 

Giải quyết xong cái bụng.

 

Hai bên đều để một trông coi đồ đạc tại chỗ, những còn nhanh ch.óng chỉnh đốn trang chuẩn xuất phát.

 

buổi chiều chỉ thu hoạch mà còn đặt bẫy .

 

 

Loading...