Quý Trường Thanh ừ một tiếng, cúi lấy một phần nho trong giỏ xe : “Hai con thăm bà Ngô , đây trông xe chờ.” Bên ngoài còn một phần nho nữa, xách theo biếu nhà khác mà gặp thì tiện lắm. Thẩm Mỹ Vân nghĩ một lát thấy cũng , liền dẫn Miên Miên trong. Chỉ là khi tách khỏi Quý Trường Thanh, cô dẫn Miên Miên ghé qua một nhà vệ sinh công cộng.
Lúc , trong túi nho thêm hai thứ: một lọ t.h.u.ố.c hạ huyết áp và một lọ t.h.u.ố.c hạ sốt. Đây đều là những loại t.h.u.ố.c cơ bản nhưng thể cứu mạng lúc khẩn cấp. Chỉ điều những viên t.h.u.ố.c Thẩm Mỹ Vân gỡ bỏ bao bì bên ngoài, chỉ dùng giấy trắng gói . Sau khi thu xếp xong, cô mới thả chúng giữa túi nho, trộn lẫn trong. Nhìn từ bên ngoài chắc chắn sẽ nhận .
Miên Miên nhỏ giọng hỏi: “Mẹ ơi, cái là cho bà Ngô ạ?” Thẩm Mỹ Vân ừ một tiếng: “Suỵt, với thứ ba nhé.” Miên Miên: “Con ạ, tất cả đồ trong bong bóng đều cho khác .” “Thật thông minh.” Miên Miên mím môi , khiêm tốn đáp: “Đều là do dạy bảo ạ.”
Cái màn khen ngược khiến Thẩm Mỹ Vân nhịn mà , véo má con bé dẫn con trong khu đại tạp viện. Đã hơn bốn giờ chiều, những cần trong đại tạp viện đều hết, thực sự mấy . Thỉnh thoảng vài bà thím hiên nhà hóng mát, phe phẩy quạt khâu đế giày. Nhìn thấy Thẩm Mỹ Vân tới, bỗng ngẩn , ngạc nhiên hỏi: “Mỹ Vân? Sao cháu tới đây?”
Thẩm Mỹ Vân mỉm : “Cháu tới thăm bà Ngô ạ.” Miên Miên cũng chào theo: “Chào các thím ạ.” Thế là một tràng hỏi han thiết. Sau khi chào hỏi xong, Thẩm Mỹ Vân dẫn Miên Miên về phía gian nhà của bà Ngô. Họ khỏi, đám hàng xóm bắt đầu xì xào: “Thật ngờ, con bé Mỹ Vân là ghi nhớ ơn nghĩa như thế.” Hồi nhà họ Thẩm gặp chuyện, bà Ngô giúp đỡ họ một . Cô về đây mới bao lâu mà đến thăm bà Ngô mấy bận ? Mà nào tới cũng mang theo quà cáp.
“Không Mỹ Vân xách cái gì trong túi nhỉ.” Vừa , đều tò mò. “ cái túi đó hình như là nho?” Tuy thấy rõ màu sắc bên trong, nhưng từng quả tròn tròn lộ , trông giống nho. “Nho cơ .” Có nuốt nước miếng. “Mùa nho bắt đầu , cửa hàng cung ứng bán, nhưng phiếu đắt c.h.ế.t . Một cân sáu xu, tiền mua nho đó đủ cho nhà mua hai lạng thịt về cho cả nhà đ.á.n.h chén một bữa trò .”
Nói cho cùng, thời buổi thứ gì cũng thiếu thốn. Thịt càng cực kỳ khan hiếm, vì thế bất kể mua thứ gì, đều lấy thịt đơn vị đo lường. “Thịt thì thơm thật, nhưng mấy tháng nay cũng chẳng miếng trái cây nào miệng, đúng là cũng thèm.” Đừng trẻ con thèm, ngay cả lớn cũng thấy thèm. Câu , là ai thở dài một tiếng: “Biết thế ngày xưa Mỹ Vân phúc đức như , lúc đó cũng giúp nhà họ Thẩm một tay .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-492.html.]
Đây là lời thật lòng. Chỉ tiếc là đời t.h.u.ố.c hối hận. Từ xưa đến nay luôn là dệt hoa gấm thì dễ, tuyết trung tống than (tặng than trong tuyết) mới khó. Có cảm thán: “Thế mới , bà Ngô con mắt thật tinh tường.” Ai bảo chứ.
Bà Ngô – đang ngưỡng mộ – đang một trong nhà, nheo mắt tựa ghế. Dưới chân bà là một con mèo già đang cuộn tròn, cũng già nua cũ kỹ, thần thái y hệt bà Ngô. Lúc Thẩm Mỹ Vân tới, bà Ngô gần như ngủ . Bà nhận , nhưng con mèo già cảm nhận điều gì đó. Thẩm Mỹ Vân đến gần, nó bắt đầu kêu "meo meo meo".
Tiếng kêu khiến bà Ngô tỉnh giấc. Bà mở mắt thấy Thẩm Mỹ Vân dẫn Miên Miên, mỉm : “Bà Ngô.” Cảnh tượng bà Ngô ngẩn ngơ một lát: “Mỹ Vân và Miên Miên về đấy .” Cái cách bà dùng từ thật khéo, một câu "về " khiến Thẩm Mỹ Vân kìm mà đỏ hoe mắt. Cô khẽ ừ một tiếng: “Vâng ạ, con về thăm bà.”
Bà Ngô dậy, vỗ vỗ chiếc ghế bên cạnh, hiệu cho Thẩm Mỹ Vân xuống. Thẩm Mỹ Vân cũng khách sáo, đưa túi nho tới mặt bà: “Nho tươi hái xong, con đặc biệt mang qua mời bà nếm thử.” Câu khiến bà Ngô bất ngờ. Bà đón lấy túi một lượt, từng chùm nho tím mọng nước, quả nào quả nấy trông như những viên ngọc trai đen vô cùng. Bà cũng nhịn , bèn hái một quả, khẽ c.ắ.n một miếng, nước nho trào , ngọt lịm pha chút vị chua thanh.
Cảm giác khiến bà Ngô thỏa mãn nheo mắt : “Đã bao nhiêu năm bà ăn nho tươi thế .” Từ khi nhà họ Ngô sa sút, ngày tháng của bà cũng trở nên khốn đốn. Thẩm Mỹ Vân mà xót xa. Phải rằng, từ miệng chồng cô – bà nội Quý – cô bà Ngô thời trẻ gia cảnh vô cùng hiển hách, thậm chí còn hơn cả nhà đẻ của bà nội Quý một bậc. Đó cũng là lý do tại khi bà nội Quý thấy dáng vẻ hiện tại của bà Ngô ngạc nhiên đến . Khi còn là những thiếu nữ, rõ ràng bà Ngô hơn một bậc, nhưng mấy chục năm trôi qua, bà Ngô thành một bà lão cô độc lẻ bóng. Còn bà nội Quý con cháu đầy đàn, hưởng phúc nửa đời . Chỉ thể , mệnh con thật kỳ lạ.
Thấy bà Ngô như , Thẩm Mỹ Vân mím môi thấp giọng : “Nếu bà thích, đợi hai ngày nữa khi con , con gửi bà một túi nữa.” Cô gửi nho tím, trời nóng thế để lâu. Bà Ngô lắc đầu: “Thôi, cái con hái ở nhà họ Quý ?” Hôm đó bà tới thấy, giàn nho nhà họ Quý trĩu quả, dường như vẫn thu hoạch. Thẩm Mỹ Vân gật đầu: “Sáng nay con hái ạ. Mẹ chồng con đặc biệt dặn mang biếu bà một ít.” “Bà chồng đó của con cũng thật tâm.”