Quý Trường Thanh đón lấy chùm nho, cẩn thận đặt trong sọt. Nho chín nếu đặt mạnh tay dễ dập nát. Anh ha hả: “Anh mà thông minh thì chẳng cưới em .” Thôi xong! Thẩm Mỹ Vân rút câu . Mỗi khi cô cảm thấy đối phương thật thông minh, thì luôn cách để phá vỡ ảo tưởng của cô.
Suốt một buổi sáng, chỉ riêng nho hái đầy hai sọt lớn, vun cao tận ngọn. Thực tế, nhiều nho lũ chim mổ mất. là trạng thái chim ăn . Thấy hái cũng kha khá, Thẩm Mỹ Vân mới dừng tay. Quý Trường Thanh phụ trách bê hai sọt nho trong nhà.
Bà nội Quý đang ở vị trí ghế , rõ ràng vẫn thoát khỏi thực tế rằng sáng sớm nay tự tay tiễn cháu trai về đại đơn vị. Thấy Quý Trường Thanh , bà xoa xoa thái dương: “Nho nhiều quá, một lúc ăn hết . Hai đứa giữ một ít, chỗ còn đem biếu mấy vị tiền bối của Mỹ Vân .”
Quý Trường Thanh tự nhiên lý do gì để từ chối. Anh sang Thẩm Mỹ Vân mới rửa tay xong. Cô dùng xà phòng thơm, tới mang theo một mùi hương thoang thoảng. Hương thơm khiến Quý Trường Thanh nhịn mà nghẹn lời: “Mỹ Vân, em thấy ý thế nào?”
Thẩm Mỹ Vân hỏi : “Gì cơ ạ?” Quý Trường Thanh giải thích một lượt, cô ngẫm nghĩ bảo: “Vậy thì chia cho bà Ngô và thầy Trịnh, mỗi nhà hai ba cân ạ.” Nho là thứ xa xỉ, dù ở cửa hàng cung ứng trạm bán rau thì đều là thứ thể gặp mà thể cầu. Hơn nữa giá còn đắt, đối với bình thường, ăn no là chuyện xa xỉ , gì đến chuyện ăn trái cây.
Quý Trường Thanh hỏi: “Liệu ít quá ?” Hai ba cân, cứ cảm thấy keo kiệt. Thẩm Mỹ Vân thở dài: “Hai sọt nho thì nhiều, nhưng cần chia cũng đông.” Chia đến đầu thì mỗi hai ba cân là lắm . Chỗ nho chắc chắn ưu tiên nhà họ Quý . Chỉ riêng nhà họ Quý bốn hộ, kể bên còn hai cụ sinh.
Quý Trường Thanh nghĩ cũng đúng: “Vậy đều theo em.” Bà nội Quý xong, lắc đầu với Thẩm Mỹ Vân: “Mỹ Vân, con trông chừng nó, đừng để nó đầu óc mụ mẫm, bà trong nghỉ ngơi một lát đây.” Từ sáng khi chuyện của Quý Minh Viễn, bà ngủ thêm chút nào.
Thẩm Mỹ Vân một tiếng, rửa một chùm nho lớn, để nước giếng ướp lạnh một lát. Khi lấy ăn, nho mát lạnh, mọng nước, vô cùng dễ chịu. Cô chia chỗ nho còn thành mấy phần, để một phần cho gia đình . Phần của bà Ngô ba bốn chùm, quả quá dày đặc nhưng đều là nho tím chín thấu. Vị ngọt nhiều, chua ít. Bà Ngô tuổi cao, ăn đồ cứng và chua.
Còn phần gửi thầy Trịnh thì cả những quả xanh tím xen kẽ. Nhà thầy trẻ con, vả ngày tháng bây giờ cũng chẳng mấy dư dả. Nho xanh một chút thể để vài ngày, cả lớn lẫn trẻ nhỏ đều thể bổ sung thêm vitamin. Vì khi Thẩm Mỹ Vân xếp túi, một nửa là nho xanh, một nửa là nho tím.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-491.html.]
Xếp xong xuôi. Cô xách túi lắc lắc mặt Quý Trường Thanh: “Em và Miên Miên tự xe điện qua đó, là đạp xe chở con em ?” Quý Trường Thanh đáp: “Anh đạp xe .” “Miên Miên gióng ngang phía , em phía , vặn một nhà ba chúng .”
Nhà họ Quý vốn cấp xe , nhưng lúc lái xe ngoài thật sự thích hợp. Chuyện khác với hôm đón bà Ngô. Thẩm Mỹ Vân thì , nhưng Miên Miên hào hứng vô cùng, phấn khích : “Được xe đạp ạ!” So với xe , con bé thích xe đạp hơn nhiều. Có thể hóng gió, oai lắm.
Thẩm Mỹ Vân véo má con bé: “Đặc biệt đưa con đấy.” Miên Miên gật đầu như gà mổ thóc. Quý Trường Thanh nhà, dắt một chiếc xe đạp Phượng Hoàng 28. Nhìn thấy chiếc xe đạp , Thẩm Mỹ Vân nhớ đến những chiếc xe đạp trong "bong bóng" của , cứ để đấy thì thật lãng phí. Tuy nhiên, đúng là một cơ hội. Cô cân nhắc xem cách nào để bán bớt hai ba chiếc lấy tiền.
Đang lúc Thẩm Mỹ Vân nghĩ vẩn vơ, Quý Trường Thanh dắt xe đạp tới. Anh đặt hai túi nho tươi giỏ xe phía . Anh vỗ vỗ gióng ngang, Thẩm Mỹ Vân liền bế Miên Miên đặt lên đó. Vừa đặt lên, Miên Miên nhịn mà sờ phần đầu xe mát lạnh. “Con đầu xe cơ.”
Thẩm Mỹ Vân lắc đầu: “Không , sẽ ngã đấy. Con chỉ gióng ngang thôi, con bám chắc ?” Miên Miên vốn ngoan ngoãn, ngay, ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ ạ.” An trí xong cho Miên Miên, Quý Trường Thanh vung chân dài lên yên xe, ngoái đầu với Thẩm Mỹ Vân: “Mỹ Vân, lên .” Dáng vẻ vô cùng hăng hái, tiêu sái phong lưu.
Thẩm Mỹ Vân , bám lấy eo , mượn lực nhảy lên đó ôm lấy lưng : “Em chắc .” Quý Trường Thanh , giọng sảng khoái: “Đi thôi!” Cảm giác khác hẳn lái xe , đạp xe, chủ hướng , phía con gái, phía vợ. Quý Trường Thanh một cảm giác vô cùng mãn nguyện, khiến đôi chân đạp xe cũng trở nên đầy lực. Một nhịp đạp xuống, hận thể lướt vài mét.
Từ Tây Thành đến ngõ Ngọc Kiều, đạp xe mất hơn nửa tiếng đồng hồ. Khi đến nơi, Thẩm Mỹ Vân và Miên Miên đều mướt mồ hôi, mặt đỏ bừng vì nắng. Quý Trường Thanh thấy liền nhíu mày: “Hay là lúc về hai con xe điện nhé?” Thẩm Mỹ Vân lắc đầu: “Thôi, cứ đạp xe ạ. Dù vẫn chút gió.” Trong xe điện đông nghịt, chật chội kẽ hở, khác gì cái hộp cá mòi , lúc đó mới gọi là nóng.
Thời tiết mùa hè thế , nhất là nên khỏi cửa, nhưng khó khăn lắm mới về một chuyến, thăm hỏi .