Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 481

Cập nhật lúc: 2026-01-07 12:42:53
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9fEWhV2ir9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên ngoài vẫn đang thôi thúc gọi ngoài, nhưng Quý Trường Thanh như thể thấy gì.

 

Thẩm Mỹ Vân sợ đối phương thấy, tức quá há miệng định c.ắ.n n.g.ự.c , cũng thật khéo, trong lúc cuống quýt chẳng xem c.ắ.n .

 

Cắn một cái thật mạnh trúng ngay nốt ruồi hình hoa mai n.g.ự.c Quý Trường Thanh.

 

Quý Trường Thanh rên khẽ một tiếng, đôi mắt đào hoa lập tức lóe lên một ngọn lửa nhỏ: "Mỹ Vân!"

 

Ngay cả giọng cũng khàn vài phần.

 

"Quý Yểu, ở đó ? Tìm chút việc."

 

Là Chu Kiến Thiết vẫn còn đang gọi.

 

Quý Trường Thanh hít sâu một , bình cảm xúc, lúc mới đặt Mỹ Vân xuống cạnh giường: "Em nghỉ ngơi một lát, bên ngoài để giải quyết."

 

Kế đó, chậm rãi chỉnh ống tay áo, mở cửa ngoài.

 

Bên ngoài Chu Kiến Thiết vẫn đang gọi.

 

Quý Trường Thanh hùng hổ , mặt lạnh tanh: "Tốt nhất là việc gì tày đình."

 

Chu Kiến Thiết ngẩn : "Thì bảo tớ đến rủ một tiếng, tối nay lâu cũ uống , ?"

 

Sao hỏa khí của đối phương lớn thế .

 

Trông hệt như kiểu d.ụ.c cầu bất mãn.

 

Được !

 

Chu Kiến Thiết như đột nhiên phát hiện điều gì đó, nhất thời đ.á.n.h giá Quý Trường Thanh một hồi: "Không thể nào chứ?"

 

Giữa ban ngày ban mặt, tên nhóc gì?

 

Quý Trường Thanh giơ tay tát một cái cắt đứt dòng suy nghĩ của : "Không rảnh, tớ ở bên vợ con."

 

"Các ."

 

Chu Kiến Thiết: "Thật sự , lâu lâu đời mới nhập về loại hồng tên là Chính Sơn Tiểu Chủng gì đó, vị ngon lắm."

 

Đám con cháu bọn họ bình thường cũng rảnh rỗi, kế thừa thú vui của Bắc Kinh cũ.

 

Dắt chim dạo, uống , chọi dế.

 

Cơ bản đều là những thứ lo ăn chính đáng, nhưng cũng vô thưởng vô phạt.

 

Quý Trường Thanh: "Không rảnh."

 

"Lần ."

 

"Cậu đúng là kết hôn xong thì khác hẳn."

 

Chu Kiến Thiết cảm thán: "Hồi mỗi về, nào mà gọi cùng uống ."

 

Giờ đây đổi lớn đến thế.

 

Quý Trường Thanh: "Các là dân độc , một ăn no cả nhà đói, tớ giờ vợ con, tớ ở bên họ thì tìm lũ độc các gì?"

 

Thật là thẳng thắn đến mức cạn lời, nhưng khiến giận nổi.

 

Chu Kiến Thiết giơ ngón tay cái về phía Quý Trường Thanh: "Cậu giỏi."

 

Sau khi tạm biệt Quý Trường Thanh.

 

Phía bên đám bạn nối khố của Quý Trường Thanh đang hỏi Chu Kiến Thiết: "Quý Yểu đến ?"

 

Lúc uống c.h.é.m gió mà thiếu Quý Yểu, lúc nào cũng thấy như thiếu linh hồn của nhóm .

 

"Không đến."

 

Chu Kiến Thiết thở dài: "Cậu ở nhà với vợ con, bảo rảnh uống với lũ độc chúng ."

 

Mọi : "..."

 

Mọi ngơ ngác, đề nghị: "Hay là chúng cũng cưới vợ ?"

 

"Cút!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-481.html.]

 

Đề nghị ngay lập tức đồng thanh phản đối.

 

"Vợ mà dễ cưới thế ?"

 

Nếu thật sự dễ dàng, tùy tiện là cưới thì bọn họ cũng đến mức giờ vẫn còn độc .

 

"Nói cũng , vẫn là Quý Trường Thanh ."

 

Cưới một vợ xinh như .

 

Ghen tị thật đấy!

 

Lời nhận sự tán đồng của tất cả .

 

Sau khi tất cả khách khứa về hết, bà nội Quý chào , mặt một cái.

 

Nụ mặt bà biến mất, đó là sự nghiêm nghị: "Vợ thằng Cả, theo đây."

 

Cố Tuyết Cầm trong mắt thoáng qua vẻ hiểu, xoay dặn dò con trai út một tiếng theo trong.

 

Điều khiến những bên ngoài ngơ ngác.

 

"Có chuyện gì thế?"

 

Những khác đều lắc đầu.

 

Trong phòng.

 

Bà nội Quý ghế, bình tĩnh Cố Tuyết Cầm: "Nói , chuyện lúc nãy là thế nào?"

 

Lúc khách khứa đông, bà luôn giữ nụ , đợi đến khi khách cuối cùng rời .

 

Lúc mới bắt đầu hỏi tội.

 

Dựa sự cẩn trọng và khéo léo của Cố Tuyết Cầm, bình thường khi Hứa , chị thể giải quyết xong .

 

chị .

 

Chị những giải quyết, mà còn để Hứa nghênh ngang bước cửa nhà họ Quý.

 

Chuyện vấn đề lớn, nếu hôn sự giao cho chị chủ trì thì việc Hứa đương nhiên liên quan đến chị .

 

vấn đề ở chỗ, chuyện từ đầu đến cuối bà nội Quý đều giao cho đối phương lo liệu.

 

Vậy thì bên trong vấn đề lớn .

 

Bà nội Quý bình thường hiền hậu và khoan dung, dáng vẻ nghiêm nghị như thế .

 

Khiến tim Cố Tuyết Cầm thắt , cố gắng giả ngốc: "Mẹ, con hiểu, thế là ý gì ạ."

 

Bà nội Quý khẽ nâng mí mắt, đôi mắt còn vẻ hiền từ ngày xưa mà mang theo sự sắc sảo: "Tuyết Cầm, chúng gần ba mươi năm, chồng nàng dâu đúng tròn hai mươi ba năm."

 

"Cho nên, đừng xem thường sự hiểu của về con, ?"

 

Bà là để hạt cát lọt mắt.

 

Lời dứt, Cố Tuyết Cầm im lặng một lát, chị cố gắng đưa một lý do khiên cưỡng.

 

"Mẹ, nếu con lúc đó con chỉ vệ sinh, khéo bỏ lỡ thì ạ?"

 

Bà nội Quý chị một hồi, giọng điệu bình thản: "Mẹ lời thật."

 

Lời , Cố Tuyết Cầm im lặng, qua bao lâu, chị mới nhắc đến một chủ đề chẳng liên quan: "Mẹ, Minh Viễn về là vì Trường Thanh."

 

Kể từ Minh Viễn về, nó đột nhiên xa cách với họ nhiều, thậm chí ngay cả nhà cũng về nữa.

 

Lời , bà nội Quý theo bản năng nhíu mày: "Chuyện thì liên quan gì đến Trường Thanh?"

 

Cố Tuyết Cầm lắc đầu: "Con ."

 

bấy nhiêu thôi là đủ .

 

Vì chú út ở nhà nên Minh Viễn ngay cả nhà cũng thể về.

 

Lời dứt, Quý Trường Đông đẩy cửa bước , mang theo một luồng khí nóng: "Anh thấy em đúng là hồ đồ ."

 

 

Loading...