"Trước đây quen ạ?"
Bà nội Quý "ừ" một tiếng: "Hồi còn là con gái, chị Tú Châu còn dắt chơi, chúng mới thất lạc ."
Nên là nhà họ Ngô sa sút.
Thân phận hai còn giống , cộng thêm khi cả hai bên đều lấy chồng, qua liên lạc dĩ nhiên là mất dần.
Bà nội Quý mơ cũng ngờ tới, họ gặp nữa là ở ngay cửa nhà .
Mà Ngô Tú Châu còn là nhà đẻ của con dâu bà đến.
Bà nắm tay bà Ngô: " là duyên phận, duyên phận mà."
Bà Ngô cũng gật đầu: "Chẳng thế ."
Bà cũng ngờ, đời còn thể gặp Tô Bội Cầm, thấy Tô Bội Cầm là nhớ tới những ngày còn là con gái ở nhà.
Nói thật, giống như gương hoa thủy nguyệt , tựa như một giấc mơ.
"Biết là em thì , là em, chị cũng thể yên tâm giao Mỹ Vân cho em."
Bà Ngô cảm thán.
Con Tô Bội Cầm, bà là hiểu rõ nhất, khi còn là con gái tính cách hiệp nghĩa, nhanh nhẹn.
Dù qua mấy chục năm, bản tính của một khó đổi.
"Đó là điều chắc chắn ." Bà nội Quý ngược lời gì hoa mỹ, trực tiếp dứt khoát đồng ý luôn.
Còn về việc , dùng một cái miệng để , mà là dùng thời gian để chứng minh.
"Đi , em đưa chị nhà dạo một vòng."
Được !
Hai bà cụ , xung quanh lập tức yên tĩnh .
Thẩm Mỹ Vân nhịn cảm thán với Quý Trường Thanh: " là sự trùng hợp nào bằng."
Ai mà ngờ chứ.
Hai là quen cũ.
Đang chuyện, Quý Trường Thanh và Thẩm Mỹ Vân hai ở cửa đón khách.
Điều Thẩm Mỹ Vân ngờ tới là thầy Trịnh cũng tới, thầy còn kiếm một chiếc xe lăn, đẩy sư mẫu Tần Minh Hà, dắt theo Tiểu Hạo.
Cả gia đình ba thế mà đều tới đủ.
Thẩm Mỹ Vân thấy đối phương, đờ mất mấy giây: "Không thầy ơi, lúc đó chẳng ? Bên thầy tiện thì cần tới mà."
Nhà họ Trịnh tình hình thế nào, cô là rõ nhất. Thân thể Tần Minh Hà ngay cả xuống giường cũng khó khăn, gì đến đẩy ngoài.
Trịnh Đức Hoa mỉm : "Bố em tới , thầy và sư mẫu cũng coi như là em lớn lên, chúng chỉ cần còn cử động thì nhất định tới."
Trước đây là vì liên lạc , cả hai nhà đều gặp nạn, lo nổi cho .
bây giờ khác .
Nhìn Thẩm Mỹ Vân lấy chồng tổ chức tiệc mừng, nếu họ tới thì thật quá đáng.
Nếu Thẩm Hoài Sơn và Trần Thu Hà , chắc chắn sẽ giận cho xem.
Sống mũi Thẩm Mỹ Vân cay cay, cô bước tới một bước, Quý Trường Thanh còn nhanh hơn cô, trực tiếp cùng thầy Trịnh khiêng chiếc xe lăn Tần Minh Hà đang lên bậc thang, trong viện.
Sau khi đặt xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-475.html.]
Trịnh Đức Hoa liền : "Được , các em cứ bận việc , đừng quản thầy và sư mẫu, chúng tự tìm một chỗ đây là ."
Nếu nghĩ Thẩm Hoài Sơn và Trần Thu Hà về , họ cũng đến mất mặt Mỹ Vân gì.
Chủ yếu là bản Tần Minh Hà cảm thấy bây giờ là một tàn phế, xuất hiện trong tiệc mừng của Thẩm Mỹ Vân cũng cô mất mặt.
Trịnh Đức Hoa suy nghĩ ngược , ông cảm thấy chỉ cần họ thể tới, đừng để Mỹ Vân một cô đơn lạnh lẽo.
Thế là .
Thẩm Mỹ Vân lời Trịnh Đức Hoa nỡ lòng nào?
Cô Quý Trường Thanh, Quý Trường Thanh dứt khoát : "Em dẫn thầy phòng chúng nghỉ ngơi một lát, ở ngoài đón khách."
Hai dĩ nhiên thể cùng rời .
Thẩm Mỹ Vân chính là cách , cô gật đầu, với Trịnh Đức Hoa.
"Em đưa thầy trong, lúc còn sớm, tiệc bắt đầu, trong nhà nghỉ ngơi một lát ạ."
Cái —
Trịnh Đức Hoa và Tần Minh Hà một cái, thấy gương mặt bạn đời của mồ hôi nhễ nhại, cuối cùng cũng từ chối nữa.
"Vậy phiền em quá."
"Thầy ơi, thầy gì ạ?"
Thẩm Mỹ Vân dứt khoát định nhận lấy xe lăn, nhưng Trịnh Đức Hoa từ chối, cô cũng giận, thế là dắt tay Tiểu Hạo.
Nói với bé: "Đi tìm em Miên Miên chơi ? Em đang chơi với các , bên phòng chính nhiều bạn nhỏ."
Hôm nay nhà họ Quý tổ chức hỷ sự, những nhà họ Quý ở bên ngoài cơ bản đều về.
Lũ trẻ dĩ nhiên cũng tụ tập đông đủ.
Miên Miên ở cùng bọn chúng sắp chơi đến phát điên .
Thậm chí, suýt chút nữa còn quên mất còn một .
Tiểu Hạo xong vô thức Trịnh Đức Hoa, Trịnh Đức Hoa nghĩ một lát, kể từ khi nhà xảy chuyện, Tiểu Hạo liền cắt đứt liên lạc với bên ngoài.
Chưa từng tìm các bạn nhỏ chơi đùa, cứ tiếp tục như lâu dài sẽ cho sự phát triển tâm sinh lý.
Trịnh Đức Hoa liền đồng ý: "Con , tìm Miên Miên chơi, ông và bà ở trong phòng nghỉ ngơi."
Tiểu Hạo rụt rè gật đầu.
Thẩm Mỹ Vân đang nghĩ xem là nên dẫn Tiểu Hạo qua đó , là dẫn thầy phòng nghỉ ngơi .
Vừa Cố Tuyết Cầm ở bên bếp bận rộn xong qua đây, cô là tinh tường thế nào chứ, lập tức khéo léo tới hỏi han.
"Mỹ Vân, hai vị là?"
Thẩm Mỹ Vân: "Đây là thầy giáo đại học của em, họ Trịnh, đây là sư mẫu của em."
"Họ đến uống rượu mừng ạ."
Vừa thấy thế, Cố Tuyết Cầm liền hiểu ngay, cô tươi : "Vẫn là thầy giáo quan tâm em nhất, thật quá."
"Em cứ đưa họ phòng nghỉ ngơi , để chị dắt bạn nhỏ tìm bọn Miên Miên chơi."
Tiểu Hạo do dự một chút, nhưng thấy ông bà đều gật đầu , lúc mới theo Cố Tuyết Cầm.
Trịnh Đức Hoa thấy bộ từ đầu đến cuối, tranh thủ lúc phòng , ông thấp giọng với Thẩm Mỹ Vân: "Người chị dâu của em là giỏi giao thiệp, tâm tư gì với em chứ?"
Đây chính là sự khác biệt giữa và ngoài.