Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 46

Cập nhật lúc: 2026-01-07 10:11:53
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

" đến ba mà vẫn mua thịt."

 

"Bà mới ba , cả tuần nay , đến cái lông lợn cũng chẳng thấy ."

 

"Này, hợp tác xã các ăn kiểu gì thế? Sao thịt hết nhanh ?"

 

Nhân viên bán hàng thấy thế cũng chẳng nể nang gì, hùng hổ : "Hợp tác xã chúng mỗi sáng chỉ bán nửa con lợn ngoài thôi, là do các đến muộn, thế mà trách chúng bán nhanh ?"

 

"Các sang các hợp tác xã khác mà xem, quầy thịt của họ còn đóng cửa luôn kìa."

 

"Chỗ chúng mà bán cho là các nên thầm vui mừng !"

 

"Đợi đến nửa năm , khi vật tư hạn chế thì lúc đó đừng là nửa con lợn, đến cái lông lợn cũng chẳng , xem lúc đó các còn trách ai nữa!"

 

Nói xong, cô dứt khoát thu dọn sạp hàng.

 

Thái độ đó gọi là cực kỳ ngang ngược!

 

Thẩm Mỹ Vân thấy cảnh thì ngẩn một lúc, cô vạn ngờ nhân viên bán hàng ở hợp tác xã hung dữ như , và thịt lợn khan hiếm đến thế.

 

Sáng sớm sáu giờ khi trời còn sáng cô dậy, kết quả đến hợp tác xã mà đến cái lông lợn cũng mua nổi.

 

Chuyện thật quá vô lý.

 

Cô hít sâu một , nhỏ với Miên Miên: "Thịt lợn trong gian vẫn còn chứ?"

 

Miên Miên xoa xoa cái bụng nhỏ, liền gật đầu: "Một trăm con vẫn còn nguyên ạ."

 

Nghe , trong lòng Thẩm Mỹ Vân thầm vui sướng, một trăm con cơ đấy.

 

Đủ cho cả nhà cô ăn lâu .

 

Đợi lát nữa về nhà, cắt lấy hai cân từ trong đó , lén lút ăn lót .

 

Thế là cô cũng định mua thịt nữa.

 

Thẩm Mỹ Vân đổi quầy, sang chỗ khác định mua ít rau xanh mang về, kết quả cô vạn ngờ tới.

 

Đến cái bắp cải cũng tranh cướp.

 

Thẩm Mỹ Vân: "..."

 

Không chứ, cái lõi bắp cải đó ăn cô còn thấy rát cả răng, cái thứ mà cũng cướp .

 

Thấy sắp đến lượt , nhân viên bán hàng sốt ruột: "Này đồng chí, cô rốt cuộc mua hả? Không mua thì để tiếp theo."

 

Thẩm Mỹ Vân hồn: "Mua mua, cho một cây bắp cải."

 

"Ba xu." Nhân viên bán hàng xòe tay : "Đưa đây."

 

Thẩm Mỹ Vân đưa qua ba xu: "Cái gì cơ?"

 

"Sổ thực phẩm phụ, cô sổ thực phẩm phụ thì mua bắp cải cái gì?"

 

Thẩm Mỹ Vân: "..."

 

Không chứ? Mua cái bắp cải mà cũng cần sổ thực phẩm phụ .

 

Ba phút , Thẩm Mỹ Vân ôm một cây bắp cải, tay cầm sổ thực phẩm phụ ở góc hợp tác xã dắt theo Miên Miên, rơi trạng thái ngẩn ngơ.

 

Hóa cô xếp hàng cả buổi sáng ở hợp tác xã chỉ cướp mỗi một cây bắp cải.

 

Các loại rau khác cô chẳng cướp cái nào cả.

 

Củ cải cướp sạch.

 

Khoai tây ùa .

 

Sạp bán cá vất vả lắm mới một thùng cá mè hoa đ.á.n.h bắt lên, tổng cộng năm sáu con.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-46.html.]

 

Trời ạ, Thẩm Mỹ Vân xông chỉ cướp mỗi cái vảy cá mang ngoài.

 

Cầm cái vảy cá vẫn còn dính mùi tanh, Thẩm Mỹ Vân: "..."

 

Thật là cay đắng quá .

 

Vẫn là Miên Miên nổi nữa, con bé kéo vạt áo Thẩm Mỹ Vân ngoài.

 

"Mẹ ơi mua nữa, chúng mua nữa, trong gian mà, trong đó cái gì cũng ."

 

Mẹ thật đáng thương quá, kẹp tóc cũng chen rơi mất , thế mà chỉ cướp mỗi cái vảy cá.

 

Thẩm Mỹ Vân hít sâu một , may mà trong gian cái gì cũng , nếu cô chắc chỉ còn nước húp gió tây bắc mà sống mất.

 

Cô cảm thấy trong lòng bàn tay dính dính, cúi đầu , tay vẫn còn nắm c.h.ặ.t cái vảy cá.

 

Bảo là cầm cái vảy cá thì chê mùi tanh, mà vứt thì dù cũng là do cô xông pha trận mạc vất vả lắm mới cướp .

 

Vứt thì tiếc.

 

Thẩm Mỹ Vân cố gắng giữ thể diện mặt con gái: "Miên Miên, chúng mua đồ ăn nữa, xem đồ dùng hàng ngày nhé."

 

Đi Hắc Tỉnh cắm đội xuống nông thôn mà, đường xá xa xôi hẻo lánh, hợp tác xã bên đó đến cả vật dụng cũng đầy đủ .

 

Miên Miên bóc trần , con bé gật đầu, ngoan ngoãn bên cạnh Thẩm Mỹ Vân.

 

Con bé nhỏ: "Mẹ ơi, thì Miên Miên ở đó."

 

Người đông như thế cơ mà.

 

Con bé cũng để lạc mất .

 

Thẩm Mỹ Vân , lòng mềm nhũn , dứt khoát vứt cái vảy cá , nắm lấy tay Miên Miên: "Đi, dẫn con mua đồ ngon."

 

Vốn định mua đồ dùng hàng ngày , nay dứt khoát thỏa mãn con gái .

 

Quầy bán bánh kẹo trong hợp tác xã, thứ đắt tiền mà thể cơm ăn , nên ngược chẳng mấy mua.

 

Điều tạo cơ hội cho Thẩm Mỹ Vân.

 

Cô xem qua một chút, lấy nửa cân kẹo hoa quả, hết năm hào, còn đưa thêm nửa cân phiếu đường, ngoài còn mua kẹo sữa Thỏ Trắng mà Miên Miên thích ăn.

 

Mua một cân hết một đồng tám, cái thì đắt thật, nhưng mua cho Miên Miên nếm thử kẹo sữa Thỏ Trắng thời đại cũng .

 

Thẩm Mỹ Vân đây kẹo sữa Thỏ Trắng càng kiểu cũ thì càng ngon, vì máy móc sản xuất khác , hàm lượng sữa cũng khác, hương vị cũng khác, loại kẹo mềm thơm mùi sữa, dính răng.

 

Còn loại đó thì thôi chẳng buồn nhắc tới.

 

Ở đời , mua kẹo sữa Thỏ Trắng hương vị tuổi thơ giống như trúng độc đắc .

 

Tiếp đó, Thẩm Mỹ Vân thấy tinh chất mạch nha, cô nghĩ một chút Miên Miên uống bao giờ, thể mua hai hộp.

 

Đi xuống nông thôn sữa bột tiện mang ngoài, liền pha sữa bột lẫn với tinh chất mạch nha, dù là Miên Miên ba cô đều thể uống để bồi bổ cơ thể.

 

Bánh trứng gà mua, bảy hào một cân, cô lấy một đồng tiền.

 

Bánh quy đào mua hai gói.

 

Thẩm Mỹ Vân ước chừng thấy cũng hòm hòm , liền dẫn Miên Miên sang quầy tiếp theo là đồ dùng hàng ngày.

 

Xà phòng ngọn hải đăng lấy hai bánh, đưa hai tờ phiếu công nghiệp.

 

Đèn pin đầu hổ cô chần chừ một lát, cuối cùng vẫn lấy.

 

Sở dĩ mua đồ dùng hàng ngày là vì nhiều thứ trong gian phù hợp với thời đại , thực mang ngoài tiện lắm.

 

Đồ dùng hàng ngày dùng loại ở địa phương thực sẽ an hơn.

 

 

Loading...