Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 457
Cập nhật lúc: 2026-01-07 12:35:30
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cập nhật lúc: 2026-01-07 12:35:30
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Bà đẩy miếng ngọc bình an khấu cùng với chiếc hộp nhỏ tay cô. "Quà cưới bà tặng cháu đấy."
Bà Ngô lúc còn trẻ, gia đình cũng từng giàu sang phú quý, gia đạo sa sút, đồ cũng mất dần từng món một. Bây giờ còn giữ bên , cũng chỉ hai ba món đó thôi. Món đưa cho Thẩm Mỹ Vân coi như là một trong đó.
Thẩm Mỹ Vân lắc đầu, đẩy ngược : "Cháu thể nhận, quý trọng quá ạ."
"Quý trọng cái gì chứ?"
Bà Ngô bận tâm lắc đầu, sắc mặt bất lực : "Thứ đây đúng là đáng giá quý báu, nhưng bây giờ thì ? Cháu cứ phản ứng của thì , hiện giờ nó cũng coi như là mầm họa, đưa cho cháu bà cũng thể yên tâm mà ngủ ngon."
"Mỹ Vân đừng nhận, ở cái tuổi của bà chừng ngày nào đó ngủ tỉnh nữa, thứ cũng sẽ lợi cho ai, thà là đưa cho cháu còn hơn."
"Bình an khấu cầu bình an, bà Ngô chúc cháu cả đời đều bình an thuận lợi, hạnh phúc an khang." Đó là lời chúc chân thành nhất của lớn dành cho hậu bối.
Thẩm Mỹ Vân đột nhiên im lặng, cô thể nhận , khác nhưng cô , ngọc phỉ thúy lão hố chủng pha lê ở đời một món thể bán đấu giá lên đến mức giá trời.
"Còn nhận là bà giận đấy nhé?" Bà Ngô giả vờ nổi giận, "Ngày tháng bây giờ ai cũng đang bấp bênh, ngày nào đó căn phòng của bà đập phá, lợi cho ngoài, thà là lợi cho cháu còn hơn."
"Hiện giờ cháu kết hôn , chồng cháu ở quân đội, ít nhiều cũng thể bảo vệ món đồ tiếp tục lưu truyền xuống ? Bằng mấy đứa ngốc thấy, coi nó là tàn dư của 'Phá tứ cựu', một b.úa đập nát thì đúng là chẳng còn gì cả."
Thẩm Mỹ Vân nghĩ ngợi, chuyện đúng là khả năng xảy . Đừng là bình an khấu, ngay cả những thứ còn quý giá hơn bình an khấu, chẳng cũng một mồi lửa thiêu rụi, hoặc dùng giấy chùi đ.í.t ? Thật đúng là phí hoài của trời.
Cô : "Vậy , cháu xin phép tạm thời giữ hộ bà, đợi khi cháu trở Bắc Kinh, lúc đó ước chừng gió cũng còn thổi mạnh như nữa, cháu sẽ trả cho bà."
Bà Ngô thầm nghĩ tặng thì tặng , còn trả cái gì mà trả. thấy vẻ mặt kiên định của Thẩm Mỹ Vân, rốt cuộc bà cũng gì thêm. "Cháu cứ cất kỹ là ."
Bà chỉ một chiếc bát đồng cho mèo ăn đất, trông rách nát cũ kỹ: "Còn cái nữa, nếu một ngày nào đó bà còn nữa, cháu hãy về Bắc Kinh một chuyến, thu dọn chiếc bát đồng của con mèo già ." Thực , đây là bát đồng .
Đây chẳng qua là sơn lên mấy lớp sơn dày cộp, bên trong chính là vàng ròng chính thống. Và đây cũng là bát đồng, mà là một chiếc bát vàng. Đó là món quà nhà tặng bà Ngô khi bà còn nhỏ.
Thẩm Mỹ Vân hiểu, cô kinh ngạc chiếc bát đồng vứt tùy tiện đất, là loại mà ăn trộm cũng thèm lấy. "Đây là?"
"Đừng hỏi, đến lúc đó cháu sẽ ." Bà Ngô giống như đang dặn dò hậu sự, từng chuyện một đều dặn dò rõ ràng. Lúc bà mới nhắc đến chuyện căn nhà của gia đình Thẩm Mỹ Vân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-457.html.]
"Hai gian phòng của nhà cháu, lúc đầu bà ngày nào cũng sẽ quét dọn cửa, về bà phát hiện khi quét dọn sạch sẽ, để mắt tới dọn ở, bà liền quét dọn nữa, mặc kệ cho nó rách nát ."
"Bà cũng tuyên bố bên ngoài , đứa nào dám dọn ở nhà họ Thẩm, bà sẽ dùng một sợi dây thừng treo cổ cửa nhà nó, để nhà nó đen đủi cả đời."
Lời . Thẩm Mỹ Vân theo bản năng nắm c.h.ặ.t lấy tay bà Ngô: "Bà ơi, bà đừng như , căn nhà khác ở thì cứ để họ ở , bà quan trọng hơn bất cứ thứ gì." Họ tỉnh khác , căn nhà sớm muộn gì cũng sẽ phân phối cho những gia đình cần đến.
"Thế ." Bà Ngô một mực phủ nhận, "Lúc đầu bà hứa chắc chắn , giúp các cháu trông coi nhà cửa. Bà sống, sống để chờ đến ngày các cháu trở dọn ở." Bà còn hàng xóm với nhà họ Thẩm.
Cả đời bà đến cái tuổi , chỉ thui thủi một , cuối đời gặp một hàng xóm . Điều đó còn quý hơn cả con trai con gái ruột. Bà ráng mà chờ chứ.
Không tại , bà Ngô vốn đang ủ rũ rệu rã, khi ý niệm , giống như cả đều sống . Con cũng tinh thần hẳn lên.
Thẩm Mỹ Vân thấy thực sự vui mừng, cô nắm c.h.ặ.t t.a.y bà Ngô: "Bà sống thật nhé, trong mắt cháu và ba cháu, bà quan trọng hơn căn nhà đó nhiều."
"Phải ạ? Bà sống , chúng cháu từ bên ngoài về mới nơi để tìm đến, bằng bà xem cả gia đình cháu đáng thương bao?"
Ba cô đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Thẩm, cô ở Bắc Kinh nào, duy nhất chính là Trần Hà Đường, nhưng ông đang ở tỉnh Hắc. Tính ở Bắc Kinh bên thiết nhất, trái chỉ còn mỗi bà Ngô thôi.
Bà Ngô xong đỏ cả mắt: "Bà ."
Không nhắc đến những chuyện buồn phiền nữa. Thẩm Mỹ Vân chuyển sang một chuyện khác: "Hậu thế (ngày ) cháu và Quý Trường Thanh tổ chức tiệc tại nhà, bà qua nhé, ba cháu đều về , bên cháu chẳng lấy một nhà ngoại nào cả, bà qua đó chống lưng cho cháu ?"
Nếu là chuyện khác, bà Ngô chắc chắn sẽ . nhắc đến chuyện . Bà liền thắc mắc: "Chuyện đại sự như kết hôn mà ba cháu về ?"
Thẩm Mỹ Vân gật đầu: "Hiện giờ họ tiện về, chỉ thể ở tỉnh Hắc." Không về, mà là về .
Bà Ngô xong, thở dài một tiếng: "Vậy , bà già đành mạo một , đến lúc đó sẽ xuất hiện với tư cách là nhà ngoại của cháu."
Thẩm Mỹ Vân nhịn , tựa đầu vai bà nũng: "Cháu là bà nhất mà."
"Bà chỗ nào chứ, chỉ còn một nắm xương già thôi, chỉ cháu là chê bà thôi."
Thẩm Mỹ Vân nghĩ ngợi: "Bà cũng chê gia đình cháu thành phần ." Một già một trẻ . "Không ai chê ai hết!"
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.