Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 405

Cập nhật lúc: 2026-01-07 12:23:17
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thế là, hai vợ chồng đụng mặt ở nhà họ Quý, một cái: “Sao ông/bà cũng đến đây?”

 

Triệu Xuân Lan: “ đến giúp Mỹ Vân một tay, ông thấy gì ?”

 

“Gì thế?”

 

thấy cô đổ nửa nồi dầu để rán đuôi tôm càng đấy.”

 

Phí phạm quá mất, nhưng đồng thời , chắc chắn là ngon lắm đây.

 

Chị nỡ thế, tóm đ.á.n.h c.h.ế.t chị cũng nỡ xuống tay như , trút hết định mức dầu của cả nhà trong nửa tháng chỉ trong một .

 

Thế là——

 

Triệu Xuân Lan đưa một quyết định, xách cả hũ dầu của nhà cùng với tôm càng đến luôn, chị nỡ xuống tay, nhưng Thẩm Mỹ Vân thì thể mà.

 

Tham mưu Chu xong, thầm giơ ngón tay cái lên.

 

“Bà nó , bà giỏi hơn .”

 

Triệu Xuân Lan nhướng mày, đắc ý vênh váo: “Tất nhiên , với Mỹ Vân quan hệ thế mà.” Nói xong, cũng chẳng thèm quản chồng gì nữa, nhà giúp việc.

 

Thẩm Mỹ Vân thấy tiếng động bên ngoài, còn tưởng là Quý Trường Thanh xách ốc ruộng về, bèn định đưa kéo cho , để trực tiếp cắt đuôi ốc ngoài sân, rửa sạch cho nồi.

 

Kết quả, cô bước thấy trong sân rầm rộ năm sáu .

 

Lập tức ngây : “Quý Trường Thanh, cái gì thế ?”

 

Vẻ mặt Quý Trường Thanh hằm hằm, vênh váo, chút ấm ức: “Mấy cái đuôi bám , dứt .”

 

Lúc đầu chỉ một , đó kéo theo cả một chuỗi.

 

Thẩm Mỹ Vân thấy buồn , cô an ủi một chút: “Được , đến thì cũng đến , cũng đừng để họ rảnh rỗi, bảo họ dọn dẹp hết chỗ tôm càng và ốc ruộng mang đến , trong bếp em còn đang chờ cho chảo dầu đây.”

 

Nữ chủ nhân lên tiếng, quản vụ trưởng và mấy bọn họ liền vui vẻ hẳn lên.

 

Chẳng đợi Quý Trường Thanh sai bảo, tự nhà bưng mấy cái ghế đẩu nhỏ , bên cạnh vòi nước, bắt đầu trực tiếp kỳ cọ rửa ráy.

 

Trong bếp.

 

Thẩm Mỹ Vân đến nơi, thấy Triệu Xuân Lan đang dọn dẹp chỗ cá nheo mà Quý Trường Thanh g.i.ế.c lúc .

 

“Cá nheo hầm cà tím ? Chị mang mấy quả cà tím từ nhà sang đây.”

 

Thẩm Mỹ Vân gật đầu: “Thành, nhà em hết cà tím.”

 

Triệu Xuân Lan phong phong hỏa hỏa chạy về nhà, bê một cái mẹt, một lấy ba quả cà tím xanh tròn ung ủng mang sang.

 

Trước khi , còn quên dặn dò Chu Thanh Tùng: “Tối nay cả nhà đều ăn cơm ở nhà dì Mỹ Vân, con tự xem mà thu xếp, sang ?”

 

Chu Thanh Tùng vốn đang do dự nên đồng ý đến nhà Lâm Lan Lan ăn cơm , bởi vì Lan Lan mời trong giờ lao động .

 

Sau khi thấy lời của , lập tức cảm thấy phân vân.

 

Nhị Nhạc nhảy từ cái ghế nhỏ: “Anh ơi, đến chỗ Lâm Lan Lan , em với cùng đến nhà dì Mỹ Vân.”

 

“Tại ?”

 

Chu Thanh Tùng gần như hỏi theo phản xạ tự nhiên.

 

“Tất nhiên là vì với Lâm Lan Lan quan hệ , còn em với chị Miên Miên quan hệ mà.”

 

Vế là Lâm Lan Lan, vế là chị Miên Miên, là cái tâm tư của nhóc Nhị Nhạc linh hoạt đến mức nào .

 

Tất nhiên, điều nhóc nỡ chính là dì Mỹ Vân nấu ăn ngon quá, thêm một ông sang nữa chẳng là tranh ăn với nhóc ?

 

ở nhà cũng tranh , nhóc tranh trai thôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-405.html.]

Hu hu.

 

Thảm quá mất.

 

Chu Thanh Tùng vốn dĩ đang do dự, khi thấy lời của em trai xong, lập tức do dự nữa.

 

“Anh đến nhà Miên Miên.”

 

Nhị Nhạc: “?”

 

Sao tự nhiên đổi ý định .

 

Thấy cái biểu cảm đó của em trai , lập tức khẳng định một cách c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt: “Anh đến nhà Miên Miên.”

 

“Cứ đấy!”

 

Thấy bộ dạng biến sắc của em trai, trong lòng Chu Thanh Tùng cảm thấy sảng khoái.

 

Triệu Xuân Lan ngờ chỉ chuẩn thêm cà tím và lạc rang thôi mà hai thằng con diễn một vở kịch cung đấu chẳng kém gì phim truyền hình.

 

Chị xách cái túi lưới nilon màu xanh lá cây lên: “Có hả?”

 

Nhị Nhạc lập tức nhảy chân sáo chạy : “Đến đây đến đây, ơi con thích đến nhà dì Mỹ Vân nhất.”

 

Triệu Xuân Lan mỉm : “Đến nhà dì Mỹ Vân thì cái miệng ngọt ?”

 

Nhị Nhạc gật đầu, liếc trai một cái.

 

Triệu Xuân Lan dặn dò: “Đại Nhạc con cũng thế nhé.”

 

“Ăn cơm nhà thì tươi tỉnh lên một chút.”

 

Chu Thanh Tùng giữ vẻ mặt như một ông cụ non, thèm lên tiếng.

 

Nhị Nhạc thấy thế thì lắc đầu thở dài: “Anh trai của em ơi, đúng là lo lắng mà.”

 

Chu Thanh Tùng: “……”

 

Đợi đến lúc sang nhà Thẩm Mỹ Vân ở bên cạnh, lớn ở bên bắt đầu bận rộn , Quý Trường Thanh dẫn đầu, đem hết chỗ tôm mang đến đó dọn dẹp sạch sẽ.

 

Giao cho Thẩm Mỹ Vân trong bếp.

 

Thẩm Mỹ Vân nhanh ch.óng bưng một rổ đuôi tôm càng, cho chảo dầu đang sôi sùng sục để chiên qua một lượt.

 

Vừa chiên một cái, mùi thơm khiến lũ trẻ vây quanh bếp mà .

 

Miên Miên cũng ngoại lệ.

 

Cô bé gần, Nhị Nhạc liền buông tay Triệu Xuân Lan , chạy về phía Miên Miên, hì hì : “Chị Miên Miên, một ngày gặp, hình như chị xinh hơn hôm qua một tẹo đấy!”

 

Chu Thanh Tùng thấy thế, trong lòng thầm mắng một câu đồ nịnh bợ.

 

Kết quả liền thấy Miên Miên vốn dĩ chẳng bao giờ nể mặt , với Nhị Nhạc tươi.

 

Điều Chu Thanh Tùng khó chịu vô cùng.

 

Ngặt nỗi Nhị Nhạc vẫn còn tiếp tục, cái miệng nhỏ liến thoắng: “Chị Miên Miên, cho chị một bí mật nhé.”

 

“Mẹ gọi em sang, em là nhớ chị Miên Miên quá thế là em sang luôn, nhưng trai em thì khác hẳn, còn đang phân vân là nên đến nhà Lâm Lan Lan là đến nhà chị Miên Miên cơ, chẳng kiên định một lòng với chị như em tí nào cả?”

 

Chu Thanh Tùng: “……”

 

Nhị Nhạc dứt lời, ánh mắt Chu Thanh Tùng lập tức trở nên đằng đằng sát khí, rõ ràng vẫn là cái vẻ cụ non đó, nhưng thể thấy là đang thật sự vui .

 

“Nhị Nhạc, nào em cũng chuyện kiểu đó thế.”

 

Anh cũng chỗ nào đúng, nhưng nếu ở nhà mà Nhị Nhạc chuyện kiểu đó, sẽ bố đ.á.n.h đòn cho xem.

 

 

Loading...