Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 401

Cập nhật lúc: 2026-01-07 12:23:13
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9fEWhV2ir9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lần mày còn để Miên Miên cưỡi mày chạy đại thảo nguyên nữa, tao sẽ sắp xếp cho mày phối giống, một ngày phối ba .”

 

“Cho mày mệt c.h.ế.t luôn!”

 

Tiểu Trường Bạch: “……”

 

Người đàn bà độc ác quá.

 

Hu hu hu.

 

Thấy Thẩm Mỹ Vân thật, “ thể phá hỏng tình cảm con giữa và Miên Miên, nhưng thể phá hỏng tình nghĩa chủ tớ giữa và mày.”

 

Tiểu Trường Bạch: “……” là đ.á.n.h t.ử huyệt mà!

 

Nó suy nghĩ một chút, còn ăn cơm trong tay đối phương.

 

Thế là, nó dùng mũi hếch lên cọ cọ bắp chân Thẩm Mỹ Vân, cái mũi ướt át cọ Thẩm Mỹ Vân cảm thấy ngứa.

 

“Sao thế?”

 

Cô hỏi.

 

Tiểu Trường Bạch cọ một cái hai bước, thấy Thẩm Mỹ Vân theo, đầu cọ tiếp.

 

Thẩm Mỹ Vân: “??”

 

“Mày là tao theo mày ?”

 

Tiểu Trường Bạch: “Khịt khịt!”

 

Nghe hiểu, nhưng Thẩm Mỹ Vân vẫn theo, Tiểu Trường Bạch lắc lắc cái m.ô.n.g, bước những bước chân thanh thoát về phía chỗ nó ăn cỏ lúc .

 

Sau khi đến nơi, nó liền dùng cái mũi lợn ngửi khắp nơi cỏ, ngửi một lúc thấy tạm .

 

Bèn vươn móng , bắt đầu đào bới gốc cỏ một cách hăng hái.

 

Thẩm Mỹ Vân đến ngây , “Tiểu Trường Bạch, cỏ xanh mày ăn, mày ăn gốc cỏ ?”

 

Tiểu Trường Bạch thấy lời thì hừ hừ hai tiếng, mày mới ăn gốc cỏ, cả nhà mày đều ăn gốc cỏ.

 

Nó tiếp tục dùng móng để đào.

 

Đào một lúc, Thẩm Mỹ Vân liền phát hiện gì đó đúng, bởi vì nó đào một cái hang!

 

, chính là một cái hang.

 

Nó còn thò mũi lợn trong hang, sức ủi.

 

Đây là đang gì thế?

 

Chẳng mấy chốc, Thẩm Mỹ Vân , khi Tiểu Trường Bạch thò mũi lợn ủi một lúc, nó liền tha một con thỏ lông xám nhỏ xíu.

 

Nhìn qua chắc mới sinh hơn một tháng.

 

Tiểu Trường Bạch cũng thật thông minh, ngậm trong miệng nhưng c.ắ.n c.h.ế.t, mà lắc cái đầu lợn hồng phấn, nhả xuống mặt Thẩm Mỹ Vân.

 

“Khịt khịt khịt!”

 

Lần Thẩm Mỹ Vân hiểu , đây là bảo cô nhận lấy, nó sợ phối giống ngày ba , nên cống hiến cái hang thỏ mà phát hiện cho cô.

 

Thẩm Mỹ Vân: “……”

 

Con lợn đúng là thành tinh mà, bảo trí thông minh của lợn tương đương với đứa trẻ bảy tuổi, Tiểu Trường Bạch rõ ràng là hơn hẳn .

 

Tiểu Trường Bạch thấy cô động đậy, nghiêng đầu cô, đôi mắt đen láy thoáng qua sự nghi hoặc, dường như đang nghĩ, tại thích?

 

Vậy nó cần tiếp tục đào nữa ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-401.html.]

Thẩm Mỹ Vân thấy nó động đậy, bèn suy nghĩ một chút, “Còn nữa , còn nữa.”

 

Khả năng sinh sản của thỏ lông xám cực kỳ mạnh, cho dù bắt về nuôi, trong nhà ít nhất cũng lo thiếu thịt ăn đúng ?

 

Lần , Tiểu Trường Bạch hiểu, nó cái đầu lợn hồng hào, tiếp tục thò mũi lợn sâu trong hang.

 

Chẳng mấy chốc lôi thêm mấy con nữa.

 

Thẩm Mỹ Vân đếm qua, tổng cộng năm con, đều là thỏ lông xám mới dứt sữa, lớn lắm, chỉ bằng lòng bàn tay.

 

Thậm chí lẽ vẫn dứt sữa hẳn.

 

quanh một chút, thấy thỏ , trong lòng thầm nghĩ chắc thỏ ngoài kiếm ăn , ngờ đầu một cái thì nhà trộm mất .

 

Hơn nữa còn là một con lợn trộm mất, đúng là chuyện lạ đời.

 

Thẩm Mỹ Vân năm con thỏ , vẻ chỗ để, cô tìm kiếm xung quanh một lát, đến điểm tập kết nhiệm vụ của bộ đội mượn một cái giỏ mang qua.

 

Bỏ cả năm con thỏ trong, đám thỏ cái chằm chằm của đôi mắt đen láy của Tiểu Trường Bạch thì cứ ngừng run rẩy.

 

“Được , Tiểu Trường Bạch, đừng dọa chúng nó nữa, dọa c.h.ế.t thì dùng .”

 

, cô cũng định nuôi lớn lứa thỏ , khi nhân giống thì để cung cấp thịt cho gia đình.

 

Sống cùng Quý Trường Thanh, con mắt của thực sự quá sắc bén, nhiều thứ trong gian cô đều dám lấy .

 

Không lấy, mà là dám đ.á.n.h cược nhân tính.

 

, vẫn nên khiêm tốn bình thường mà .

 

Cũng Tiểu Trường Bạch hiểu , nó dứt khoát vật xuống bãi cỏ xanh, mở đôi mắt đen láy quanh đám cỏ xung quanh.

 

So với cái chuồng lợn khô khan , nó thích nơi quá mất!

 

Thẩm Mỹ Vân thấy nó thể giúp trông chừng lũ thỏ, bèn dặn dò: “Mày trông chúng nó đừng để chúng nó chạy mất, tao xem xem tại vẫn về.”

 

Đám đều nhất tề chạy về phía tây để bắt cá bắt tôm hết .

 

Dẫn đến điểm tập kết lúc một ai, đồ đạc đều để hết ở đây.

 

lúc Thẩm Mỹ Vân định tìm , thì từ phía bên một tới, là Thạch Đầu, Thẩm Mỹ Vân cũng quen.

 

Anh vác vai một cái bao tải, nách còn kẹp một cái bao tải nữa, bao tải vẫn còn đang nhỏ nước.

 

Nước nhỏ ướt sũng cả , nhưng lúc cũng chẳng thèm để ý đến những chuyện đó nữa.

 

Thực sự là quá vui mừng mà.

 

Hai bao tải đều là cá đó nha, cá nheo hầm cà tím, đây là món ngon thượng hạng đấy.

 

Nghĩ đến việc nhà ăn bên sẽ thêm món, bữa nào cũng cá ăn, Thạch Đầu liền cảm thấy tràn đầy động lực.

 

Sau khi đến nơi, thấy Thẩm Mỹ Vân đang canh giữ ở điểm tập kết một , liền đặt bao tải xuống đất: “Chị dâu!”

 

Thẩm Mỹ Vân đón lấy: “Sao chỉ thế? Những nhiệm vụ khác ?”

 

Hôm nay Quý Trường Thanh dẫn đội, hơn nữa đều là dẫn những đang trong ca nghỉ đến, tính ít nhất cũng hơn mười mà.

 

Thạch Đầu lau mồ hôi: “Đều còn đang bận ạ, chị dâu, chị phát hiện cái chỗ nhặt tôm càng đó ? Sau đó đều phát hiện cả , bây giờ đều đang tranh , sắp tranh đến phát điên luôn .”

 

Nhiều quá, cả một bãi sông cạn, dày đặc là tôm.

 

còn về lấy cả dụng cụ cào sắt đến, cứ dùng cào mà cào tôm càng, thì là nó nhiều đến mức nào .

 

Thẩm Mỹ Vân chút thất vọng: “Không bao giờ về ?”

 

Thạch Đầu lắc đầu, tìm một chỗ hố nước thả hai bao tải cá , cá nheo sức sống mãnh liệt.

 

 

Loading...