Lời dứt, Triệu Xuân Lan dường như cũng từng nghĩ qua, cô suy nghĩ một chút: "Trường học và chúng cùng một đường, chắc cũng mất nửa tiếng."
"Vậy chẳng dễ gặp nguy hiểm ?"
Cô xong, mấy chị em cùng đều đồng loạt sang: "Nguy hiểm gì cơ?"
Họ đều chút ngơ ngác.
Thẩm Mỹ Vân suy nghĩ một chút: "Đường xá an , ngã xuống rạch nước, là gặp thú dữ chẳng hạn ——"
Nghe , Thẩm Thu Mai liền bật : "Mỹ Vân , những rủi ro đó thì thật, nhưng lũ trẻ cũng ngốc, vả dù trường học tổ chức thì bình thường đến mùa , tụi nhỏ cũng thích tự rủ đồng cỏ chơi mà."
"Mà chơi cả ngày luôn chứ, gì nguy hiểm ?"
Họ bao giờ nghĩ theo hướng , giống như là trẻ con sinh vốn dĩ lớn lên như thế.
Ngay cả Nhị Lạc nhà Triệu Xuân Lan, năm nay mới ba tuổi, cũng .
Lúc mới mấy tháng tuổi Triệu Xuân Lan cõng lưng đồng cỏ lớn, hơn một tuổi , mỗi Triệu Xuân Lan dắt con bé đó là vứt con bé xuống bãi cỏ, tự việc, lúc về thì xách con bé về theo.
Dường như con nhà nào cũng đều lớn lên như cả.
Triệu Xuân Lan thể thấu hiểu, cô mỉm : "Mỹ Vân, cô quen với cuộc sống ở đơn vị bộ đội chúng thôi, vả cô cũng nuôi Miên Miên kỹ quá , thực cũng cần thiết đến thế , lũ trẻ tự chúng cũng điều lắm, cô lo lắng quá."
Có lẽ là Thẩm Mỹ Vân lo xa quá , chủ yếu vẫn là vấn đề môi trường, ở hậu thế mỗi trường mẫu giáo tổ chức một chuyến dã ngoại, các giáo viên đều cẩn trọng hết mức thể.
ở thời đại thì chẳng ai phản ứng gì.
Mọi dường như quá quen thuộc, cảm thấy chuyện vấn đề gì lớn.
Thẩm Mỹ Vân suy nghĩ một chút, lẽ là nghĩ nhiều quá thật, cô liền thu tâm trí, tranh thủ lúc họ tiếp thì rẽ qua chuồng lợn một chuyến.
Cô lùa con Trường Bạch nhỏ ngoài.
Tay cầm một chiếc gậy, lùa, hành động của Thẩm Mỹ Vân lập tức thu hút sự chú ý của tất cả .
"Cô còn dắt cả con lợn đồng cỏ lớn nữa ?"
Thẩm Thu Mai mà tấm tắc khen lạ, là cô và Quản trị trưởng đúng là một cặp, ngay cả cái giọng điệu "tặc lưỡi" cũng y hệt .
Thẩm Mỹ Vân gật đầu, cầm gậy nhưng đ.á.n.h con Trường Bạch nhỏ mà chỉ chỉ hướng cho nó: "Nó ở trong chuồng chịu ăn mấy, định dắt nó ngoài thử xem ."
"Vậy sợ nó chạy mất đồng cỏ ?"
Thẩm Mỹ Vân mỉm : "Chắc là , mang theo tuyệt chiêu ."
Trong túi cô nhét đầy hai túi hạt dưa, vả thời gian tiếp xúc với con Trường Bạch nhỏ, cô luôn cảm thấy chỉ thông minh của con lợn khá cao.
Chắc nó sẽ chạy lung tung , vì con Trường Bạch nhỏ nhận , và nó chỉ nhận mỗi cô thôi.
Đây cũng là lý do Thẩm Mỹ Vân chỉ dắt mỗi con Trường Bạch nhỏ ngoài.
Thấy cô lòng tin, mấy chị em cùng gì nữa. Cái thời mà chẳng xe cộ, bộ bằng đôi chân thôi.
Đến khi tới đồng cỏ lớn thì là một giờ rưỡi chiều . Tuy nhiên, điều đó dường như quan trọng, quan trọng là đồng cỏ lớn thật sự quá .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-389.html.]
Một dải cỏ xanh bát ngát trải dài tít tắp, gió xuân hiu hiu, gió thổi đến cỏ rạp xuống đến đó, đến thốt nên lời.
Thẩm Mỹ Vân thấy cảnh , thậm chí quên cả việc đến đây để gì.
"Đẹp quá mất!"
Nhìn thấy biểu cảm của cô, Triệu Xuân Lan liền : "Lần đầu tiên đến đây cũng biểu cảm y hệt như thế."
"Bây giờ đang là mùa xuân, độ dài của cỏ , đợi đến mùa hè cỏ mọc cao ngút ngàn, len nổi, nên thời gian là tuyệt nhất."
Triệu Xuân Lan chỉ cho Thẩm Mỹ Vân: "Đi thẳng về phía chính là rạch nước, chúng thích đó nhất, vì may mắn thì thể bắt cá và tôm."
Thẩm Mỹ Vân gật đầu, cầm gậy xua con Trường Bạch nhỏ.
"Đi thôi, cùng các chị rạch nước xem thử."
Đồng cỏ lớn thực sự rộng, từ đây đến rạch nước vẫn còn một quãng đường nữa.
Lúc Thẩm Mỹ Vân đang lùa con Trường Bạch nhỏ thì dọc đường nó cứ lì chịu , cúi đầu sục một đám cỏ ăn ngấu nghiến.
Thẩm Mỹ Vân chút ngạc nhiên, Triệu Xuân Lan qua bảo: "Đây là cỏ ngọt, con lợn cũng thông minh gớm, tự tìm đồ ngọt mà ăn."
"Cũng sắp đến nơi , cứ để nó ở đây , chúng qua bên xem ."
Thẩm Mỹ Vân suy nghĩ một chút: "Sẽ ai trộm lợn chứ?"
Dù thì lợn cũng quý giá mà.
"Không đến mức đó ."
Triệu Xuân Lan chỉ những đồng cỏ: "Phía bên hầu hết là của bộ đội, họ mấy chuyện đó , còn bên ngoài thì họ những gan đó mà còn tôn kính của bộ đội, thấy lợn ở đây họ chỉ giúp cô dắt về thôi."
Quân dân một nhà, là chuyện đùa .
Nghe , Thẩm Mỹ Vân yên tâm, cô cùng Triệu Xuân Lan tới chỗ rạch nước. Đi nửa đường, nhóm chị em rầm rộ lúc nãy chia mỗi một ngả.
Mọi ở gần , kiếm món gì chia cho thì kinh tế cho lắm.
Trừ phi là quan hệ cực kỳ , bằng ai nấy đều tự lo phần .
Thấy , Thẩm Mỹ Vân liền hiểu : "Chúng cần tách ?"
"Không cần."
Triệu Xuân Lan : "Mỗi đều cùng Thu Mai và Phượng Lan, giờ thêm cô nữa, bốn chúng cùng là ."
Thẩm Mỹ Vân gật đầu, đưa mắt quanh. Triệu Xuân Lan bắt đầu bận rộn, trực tiếp cởi giày, nhảy xuống vùng nước nông tìm kiếm.
Thẩm Mỹ Vân chần chừ một lát nhưng xuống nước, cô vòng quanh rạch nước xem thử, ngờ gặp nhóm của Quý Trường Thanh cũng tới đây.
Và họ còn chia thành từng đội nhỏ.
Giữa hàng ngũ đông đảo đó, Quý Trường Thanh nổi bật vô cùng, dùng từ "hạc giữa bầy gà" để miêu tả cũng ngoa.
Thế nên Thẩm Mỹ Vân thể nhận ngay lập tức. Quý Trường Thanh cũng ngờ gặp Mỹ Vân ở đây, sang dặn dò bên cạnh mấy câu tới: "Mỹ Vân, em đây?"