Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 373

Cập nhật lúc: 2026-01-07 12:16:29
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đây mà thì đúng là vốn liếng để khoe khoang.

 

Tất nhiên là tiểu đoàn trưởng Triệu vạn thể ngờ còn loại biến thái như Quý Trường Thanh, chỉ squat mà còn chống đẩy nữa, nên eo cũng mỏi và run là .

 

Phía bên , Quý Trường Thanh vẫn đang kiên trì tập duyệt binh, mỗi đá chân lên, mũi chân đang duỗi thẳng đó run theo phản xạ điều kiện.

 

Đó là mức độ mà thể kiểm soát nổi.

 

Ánh mắt lướt qua xung quanh, nhận thấy quản sự trưởng và đang chằm chằm bàn tán, càng cố gắng nhấc chân cao hơn một chút.

 

Tần suất run rẩy nhanh hơn một chút.

 

Như

 

Có thể chứng minh còn là trai tân chứ!

 

Ở nhà, Thẩm Mỹ Vân ngủ thoải mái lắm, chiều qua " " đến thăm, tối giường ngủ cô cứ tỉnh giấc.

 

Cứ tỉnh là sờ xuống giường, chỉ sợ rò rỉ ga giường.

 

Để rò thì thực sự khó chịu.

 

chút nhớ những miếng b.ăn.g v.ệ si.nh ở đời , đó thực sự là một bước tiến giải phóng phụ nữ. Sau khi dọn dẹp xong rắc rối .

 

Cô mới cầm chổi quét dọn vệ sinh, lúc mới kinh ngạc phát hiện trong nhà, mặt đất nhẵn nhụi vô cùng.

 

Thậm chí, đến cả bụi cũng còn?

 

Tối qua Quý Trường Thanh ?

 

Cô nhớ rõ tối qua muộn quá nên nhà cửa vẫn dọn xong, định bụng sáng nay mới dọn mà.

 

Dù Thẩm Mỹ Vân nghĩ nát óc cũng thể ngờ tối qua Quý Trường Thanh tìm " " khắp phòng nhưng thấy.

 

Chỉ hận thể đào mặt đất lên sâu ba thước thôi.

 

Sau khi dọn dẹp xong, cô để Quý Trường Thanh lấy cơm mà tự nấu một nồi súp bột rau xanh.

 

Cô và Miên Miên mỗi uống một bát, là so với cơm thức ăn ở nhà ăn thì tay nghề của cô chẳng kém gì đầu bếp đại tài.

 

Vẫn là tự nấu ăn ngon hơn.

 

Cô thu dọn đồ đạc xong bèn dẫn Miên Miên cùng, định đến trường tiểu học của quân đội, Miên Miên cứ ở nhà với cô mãi cũng cách.

 

Năm tuổi , gửi học lớp mẫu giáo lớn chắc là .

 

Chủ yếu là để bé thích nghi với cuộc sống tập thể.

 

Sau khi chuẩn xong, Thẩm Mỹ Vân một chiếc áo khoác mỏng, tất nhiên là quên phần của Miên Miên.

 

Cô tìm từ trong đống đồ một chiếc áo bông chần nhỏ màu xanh thiên thanh, chỉ là một lớp mỏng thôi, đặt một chiếc khăn thấm mồ hôi ở vị trí lưng bé, chủ yếu là sợ bé ngày đầu đến trường, trẻ con đông chơi đùa quá đà mồ hôi nhiều dễ cảm lạnh.

 

Thay quần áo xong, Thẩm Mỹ Vân , thấy tóc Miên Miên thể tết , bèn tết cho bé hai b.í.m tóc nhỏ đặt n.g.ự.c.

 

Cô quan sát kỹ, cô bé đôi mắt sáng trong trẻo, làn da trắng nõn, xinh xắn như tạc từ ngọc.

 

"Ôi chao, Miên Miên nhà quá."

 

Thẩm Mỹ Vân ôm bé hôn một cái.

 

Miên Miên hôn thì ngại ngùng, thẹn thùng che mặt: "Chủ yếu vẫn là do tay nghề của khéo thôi ạ."

 

Mẹ bé tết nhiều kiểu b.í.m tóc hoa lắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-373.html.]

 

bất kể lúc nào, bé ngoài cũng đều các bạn nhỏ ngưỡng mộ, và tất nhiên là còn các cô chú lớn tuổi xoa má nữa.

 

Cái miệng của Miên Miên cứ như bôi mật , thực sự dỗ dành khác, khiến Thẩm Mỹ Vân khép miệng.

 

Cô trực tiếp bế bé lên: "Đi thôi, hôm nay đưa con đến trường xem thử nhé."

 

"Miên Miên sợ ?"

 

Miên Miên nghiêng đầu, áp mặt mặt Thẩm Mỹ Vân: "Mẹ quên , Miên Miên từng nhà trẻ mà, nghiệp nhà trẻ cơ."

 

học sớm, các lớp mầm chồi lá ở nhà trẻ đều nghiệp hết nha.

 

Nghe thấy con chẳng hề sợ sệt chút nào, Thẩm Mỹ Vân yên tâm.

 

Cô suy nghĩ một chút: "Vậy hôm nay chúng cứ đến trường xem tình hình thế nào ."

 

"Nếu thể đăng ký thì hôm nay luôn, đăng ký thì chúng về, hôm khác gọi cả bố cùng đưa con học ?"

 

Miên Miên gật đầu: "Vâng ạ."

 

Sau khi chuẩn thỏa, Thẩm Mỹ Vân bế bé ngoài, đến cửa Miên Miên nũng nịu.

 

"Mẹ ơi, thả con xuống , con tự mà, con nặng lắm."

 

Không thể để đè nặng .

 

Thẩm Mỹ Vân luôn tôn trọng ý kiến của con gái, đương nhiên là đồng ý, cô dắt tay con khỏi khu nhà công vụ.

 

Vừa mới ngoài thì gặp Triệu Xuân Lan cũng từ trong nhà , tay dắt một bé.

 

Chính là Chu Thanh Tùng.

 

Triệu Xuân Lan thấy Thẩm Mỹ Vân cũng sững : "Mọi ngoài sớm thế gì?" Tiếp đó mới chú ý đến cách ăn mặc của Miên Miên hôm nay.

 

Bé tết hai b.í.m tóc nhỏ vắt vai, mặc áo bông nhỏ màu xanh thiên thanh, vốn dĩ bé xinh xắn như ngọc , diện bộ trông chẳng khác nào một cô công chúa nhỏ.

 

"Miên Miên hôm nay trông quá."

 

"Chẳng Mỹ Vân em thế nào mà diện cho con bé hằng ngày đều sạch sẽ, còn xinh nữa."

 

Miên Miên mím môi, hào phóng : "Cháu cảm ơn dì Xuân Lan khen ạ, đều là do cháu khéo tay thôi."

 

Thẩm Mỹ Vân , xoa mặt Miên Miên một cái, lúc mới trả lời.

 

"Hôm qua em chuyện với quản sự trưởng, em sẽ bận rộn nhiều việc, sợ là thời gian chăm sóc Miên Miên, nên em định đến trường tiểu học của bộ đội để hỏi thăm tình hình xem điều kiện tuyển sinh bên đó thế nào?

 

Chủ yếu là bây giờ thời gian dở dang, qua mùa đăng ký .

 

Không thể cho con bé chen ngang học ."

 

Triệu Xuân Lan đến đây bèn hỏi: "Em đường ?"

 

Cái Thẩm Mỹ Vân , hiện giờ cô đối với trường học vẫn còn mù tịt thông tin.

 

Định bụng hỏi, dù khu đồn trú cũng chỉ chừng nấy, tìm hỏi một câu là trường tiểu học quân đội ở ngay.

 

Vừa biểu cảm của Thẩm Mỹ Vân, Triệu Xuân Lan hiểu: "Để Đại Lạc nhà chị dẫn em cho, dù thằng bé cũng đúng lúc đang chuẩn đến trường."

 

xong, Thẩm Mỹ Vân mới sang, chú ý thấy Chu Thanh Tùng đúng là đang đeo một chiếc cặp sách nhỏ.

 

Màu xanh quân đội, cũng là loại thời thượng nhất thời bấy giờ.

 

 

Loading...