Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 344

Cập nhật lúc: 2026-01-07 12:05:54
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thực , khi gặp Chu Thanh Tùng, cô bé nhớ đến giấc mơ đó, cảm giác gì.

 

Miên Miên sợ lo lắng, giống như , khi kẻ trong giấc mơ định cướp cô bé, cô bé kể cho .

 

Đêm đó ngủ, còn một lén nữa.

 

Lần đó để ấn tượng quá sâu sắc với Miên Miên, đến mức giờ cô bé dám nhắc những chuyện mặt nữa.

 

Cũng giống như Chu Thanh Tùng , cô bé tự giải quyết thôi.

 

Miên Miên là trẻ lớn , thể để lo lắng thêm nữa.

 

Thấy Miên Miên đe dọa như , khuôn mặt tiểu chính thái của Chu Thanh Tùng mang theo mấy phần tự nhiên, "Anh hứa với em."

 

"Chu Thanh Tùng sẽ bắt nạt Thẩm Miên Miên, càng hợp tác với Lâm Lan Lan để bắt nạt Thẩm Miên Miên."

 

Nghe lời , Miên Miên thở phào nhẹ nhõm mỉm , cô bé đưa ngón út cho bé.

 

Chu Thanh Tùng hiểu ý.

 

Miên Miên nghi hoặc bé, "Ngoắc tay thề, một trăm năm đổi, cái cũng ?"

 

Anh Đại Lạc hình như thông minh cho lắm nhỉ.

 

Chu Thanh Tùng, "Anh ."

 

Lập tức đổi giọng điệu, đưa ngón út , Miên Miên dùng ngón út móc lấy tay bé, hát, "Ngoắc tay thề, một trăm năm đổi, ai đổi đó là ch.ó con."

 

Hát xong còn quên dùng ngón cái đóng dấu cho Chu Thanh Tùng.

 

"Được , mà dám đổi thì chính là ch.ó con!"

 

Giọng điệu hùng hổ, ngay cả khuôn mặt trắng trẻo cũng xụ xuống đe dọa, để lộ một hàng răng sữa trắng như hạt gạo, đáng yêu đến nhường nào.

 

Chu Thanh Tùng đến ngẩn ngơ, nửa ngày mới , "Không đổi, nhất định đổi."

 

Có lời , Miên Miên mới yên tâm, thẳng nhà, bóng lưng hề một chút luyến tiếc nào.

 

Chu Thanh Tùng, "?"

 

Thế là hết ?

 

Chu Thanh Tùng bưng bát, thẫn thờ về nhà. Triệu Xuân Lan đang nấu cơm trong bếp, thấy động động tĩnh liền đầu hỏi một câu, "Đại Lạc, đưa sang cho dì Mỹ Vân con?"

 

Chu Thanh Tùng đưa cái bát đựng bánh cho Triệu Xuân Lan.

 

"Đưa ạ, dì Mỹ Vân múc cho con hai cái bánh, bảo con bưng về."

 

Cái ——

 

Triệu Xuân Lan đang bận xào bắp cải, đầu một cái, lập tức thấy ngay hai cái bánh trứng bắp cải thịt sợi rán vàng rộm cả hai mặt.

 

"Trời ạ, cái dùng bao nhiêu dầu thế??"

 

Đứng từ xa cũng thấy bóng loáng.

 

Chu Thanh Tùng ?

 

Cậu bé nhớ cái bánh lúc nãy ăn, nhịn với Triệu Xuân Lan, "Mẹ ơi, con thể ăn một nửa ạ?"

 

Đây là đầu tiên thấy đứa con trai vốn dĩ quy củ của đòi ăn đấy.

 

Triệu Xuân Lan sững , sang Triệu Ngọc Lan đang nhóm lửa.

 

là lạ thật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-344.html.]

 

Đứa con trai lớn của bà tính tình vốn dĩ trầm , trầm đến mức mộc mạc, Nhị Lạc mới ba tuổi đòi ăn, tranh ăn .

 

con trai lớn thì bao giờ chuyện đó.

 

Đến mức, đột nhiên con trai lớn yêu cầu, Triệu Xuân Lan thực sự ngẩn một lát, "Được thôi, con với Nhị Lạc mỗi đứa một nửa."

 

Nhìn cái bánh Mỹ Vân , nhiều dầu mỡ, hợp cho hai đứa trẻ ăn để ch.óng lớn.

 

Được lời , Chu Thanh Tùng "" một tiếng, c.ắ.n một miếng bánh trứng bắp cải, một miếng c.ắ.n xuống, trong miệng dầu mỡ béo ngậy, còn mùi thơm thanh khiết của bắp cải và vị ngọt thanh của trứng.

 

Điều khiến Chu Thanh Tùng nhịn mà thỏa mãn híp mắt , bưng bánh chạy về phía Triệu Xuân Lan.

 

"Mẹ, c.ắ.n một miếng , c.ắ.n nhanh lên ạ."

 

Nói thật, Triệu Xuân Lan hiếm khi thấy dáng vẻ tình cảm cách khác là trẻ con ở đứa con trai lớn.

 

Đứa con trai của bà hình như từ nhỏ thuộc kiểu quy củ, khiến bà bận tâm quá nhiều.

 

Thấy con trai chân thành như , bà liền c.ắ.n một miếng, chỉ một miếng thôi, bà kêu lên một tiếng.

 

"Cái ngon quá mất."

 

Bà cũng từ hoa mỹ nào, chỉ cảm thấy cái miếng bánh trứng bắp cải sợi đó thực sự thơm đến mức bà chỉ hận thể c.ắ.n luôn cả lưỡi .

 

Thấy bà phản ứng như , Triệu Ngọc Lan cũng thấy tò mò, "Cho em c.ắ.n một miếng nếm thử với."

 

Cô cũng c.ắ.n một miếng, ăn xong liền thỏa mãn híp mắt, "Chị, chị xem yêu của Quý doanh trưởng tay nghề nấu ăn giỏi thật đấy, nếu chị nấu cơm ở nhà ăn thì chị em cũng đến mức bữa nào cũng đói bụng ."

 

Tay nghề của sư phụ Hoàng đúng là cạn lời thật sự.

 

Tiêu chí chính của ông là ăn no là , cần gì thêm nữa.

 

Triệu Xuân Lan liền xì một tiếng, "Em mơ thế, cái bộ dạng Quý doanh trưởng coi vợ như bảo bối thế , thể để vợ nhà ăn chịu khổ ?"

 

Chỗ Triệu Ngọc Lan phục.

 

"Vậy mà quản vụ trưởng còn cất công chạy một chuyến, đào vợ Quý doanh trưởng về để nuôi lợn đấy thôi."

 

"Cái đó giống ?"

 

"Cái đồ ngốc , Mỹ Vân đến nuôi lợn là nuôi lợn theo khoa học, là quản vụ trưởng thủ tục xét duyệt, bỏ tiền lớn để mời cô đến, nuôi lợn tiếng tăm , em đơn vị sẽ ?"

 

Triệu Ngọc Lan dẫu cũng chỉ là một cô gái mười chín tuổi, tầm xa như .

 

Cô liền hỏi, "Làm gì ạ?"

 

"Đều cảm ơn cô , hận thể tôn thờ cô như Bồ Tát luôn chứ."

 

Cái ——

 

"Không đến mức đó chứ ạ?"

 

Triệu Ngọc Lan thắc mắc.

 

"Sao đến mức đó?"

 

Triệu Xuân Lan nghĩ đến em gái cũng sẽ gả quân đội, liền đem những đạo lý giải thích cặn kẽ cho cô .

 

"Đơn vị thịt mà ăn, chỉ tiêu cung ứng, cả hai tháng nay chẳng thấy tí mỡ nào , cả đơn vị ai cũng thèm rỏ dãi , nhưng xin thịt về, nếu Mỹ Vân đến, giải quyết vấn đề thịt cho , em xem ——"

 

Những lời còn cần Triệu Xuân Lan , Triệu Ngọc Lan hiểu .

 

"Vậy Mỹ Vân chính là đại ân nhân của cả đơn vị."

 

 

Loading...