Quý Trường Thanh: "Con ở đơn vị."
"Hả?" Ông cụ Quý cũng ngẩn : "Sao sớm?"
"Thế sáng mai lấy cái gì dạm ngõ?" Ông cứ tưởng con trai nhận thỏi vàng giấu trong bánh xà phòng chứ.
Quý Trường Thanh suy nghĩ một lát: "Thì con mới đang hỏi ba đây thây?"
"Định hỏi kinh nghiệm của nhà một chút."
Tiếp theo ông cụ Quý gì Quý Trường Thanh còn thấy nữa, bởi vì thấy tiếng đang mắng ông cụ Quý xối xả, câu còn dữ dội hơn câu .
Nghe thấy , lòng Quý Trường Thanh thấy hả vô cùng. Quả nhiên giây tiếp theo thấy bà cụ Quý nhận điện thoại : "Đừng ba con lung tung, thỏi vàng tuy gửi đến đơn vị nhưng con thể bưu điện thành phố lấy, mang theo giấy tờ tùy là lấy thôi."
"Ngoài , sáng mai dạm ngõ, con chuẩn 'ba vòng một vang' (xe đạp, đồng hồ, máy khâu và radio) ?"
Phải là vẫn đáng tin cậy hơn hẳn.
Quý Trường Thanh: "Con nhờ một đồng đội lo giúp ạ."
Cái ——
Bà cụ Quý thở dài: "Sáng mai dạm ngõ , liệu hôm nay chắc chắn lấy đồ ?"
Quý Trường Thanh ừ một tiếng: "Tối nay con sẽ lấy ạ."
"Thế còn , khá hơn ba con nhiều." Bà cụ Quý giọng nghiêm túc: "Trường Thanh, con vốn là đứa trẻ chính kiến, ba cũng từng can thiệp chuyện của con. mà con lấy vợ, điều đó nghĩa là con lập gia đình , từ giờ trở đối xử với vợ , ?"
Quý Trường Thanh ừ một tiếng: "Con ạ."
"Sau con và vợ mới thực sự là một nhà. Vợ con vui thì con mới ngày lành, con cứ nhớ kỹ lời là cuộc sống của con sẽ bao giờ tệ ."
Nói đến đây, bà cụ Quý thở dài: "Con kết hôn ba giúp gì nhiều, nên coi như là ba nợ con dâu ."
"Đợi khi cưới xong, con hãy đưa vợ về thủ đô, con cứ bảo với con bé là chuẩn một bộ đồ dành riêng cho con bé."
Quý Trường Thanh mấy ngạc nhiên khi đồ , trong nhà họ Quý, giàu nhất chính là .
Hơn nữa đồ trong tay bà chắc chắn chỉ một món.
Nghĩ đến đây, xem ấn tượng khá về Mỹ Vân?
Nếu thì bà cũng nỡ đem "vốn liếng" như .
Quý Trường Thanh nhướng mày, nhịn mà mỉm : "Vậy , con xin mặt Mỹ Vân cảm ơn ạ."
Bà cụ Quý: "Khi nào con đưa vợ về hãy ." Ngừng một lát, bà suy nghĩ: "Mẹ ba con , vợ con còn mang theo một đứa con gái?"
Quý Trường Thanh: "Vâng ạ."
Bà cụ Quý: "Đưa cả con bé về luôn."
Quý Trường Thanh nhíu mày, tiêm phòng : "Đưa về thì cũng thôi, nhưng nếu mà mặt nặng mày nhẹ với con gái con, là con vui đấy."
Lời thốt , bà cụ Quý liền lạnh một tiếng: "Từ đời của con đến đời mấy đứa cháu trai, nhà họ Quý đến mười mấy thằng con trai . Bây giờ con mang về một đứa con gái, con bảo lão nương vui?"
"Quý Trường Thanh, cũng giống hệt ba , đầu óc bã đậu ?"
Bà cụ Quý cúp điện thoại cái "rụp", vẫn còn thấy bực trong lòng.
Nhìn trong phòng năm sáu bộ quần áo mới cho bé gái.
Bà càng thấy giận hơn ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-268.html.]
Bà cụ Quý sang mắng xối xả ông cụ Quý: "Ông xem cái đồ ngốc xem, sinh một thằng con cũng ngốc y hệt. Nó cái gì với cơ? Bảo là đưa con bé về sẽ khó dễ con bé? Nghe xem tiếng ?"
Ông cụ Quý: "..."
"Không chứ bà nó, con trai bà chọc bà giận chứ chọc bà , bà nổi nóng với ?"
Ông oan ức bao nhiêu?
Bà cụ Quý lạnh: "Không ông thì sinh cái đồ ngốc chắc?"
Không, là sinh một lũ ngốc mới đúng.
là tức c.h.ế.t .
"Bớt giận, bớt giận bà nó, đợi Trường Thanh về sẽ giúp bà dạy bảo nó."
"Tại ông hết, đồ già vô dụng, cả đời cũng chẳng sinh nổi một đứa con gái."
Bà cụ Quý mắng nhiếc thôi.
Ông cụ Quý ngậm ngùi , câu bà nửa đời , ông cũng quen .
Nói là nước mắt chua xót. mà một hồi, bà lão nhà định bỏ nhà thế ?
"Bà nó ơi, giờ bà còn thế?"
Lại còn xách cả túi.
Bà cụ Quý chỉ xách túi mà còn ngăn kéo lấy tiền và phiếu: " mua quần áo cho cháu gái , ?"
Dáng vẻ đó chỉ cần ông cụ Quý " " một tiếng thôi là bà dám cầm d.a.o c.h.é.m c.h.ế.t ông ngay lập tức.
Ông cụ Quý cân nhắc một lát: "Con gái Trường Thanh năm tuổi, bà cũng gặp con bé bao giờ, mua quần áo đừng mua nhỏ quá."
Thấy mắt bà lão nhà trừng lên.
Ông cụ Quý lập tức sửa lời: "Nhỏ một chút cũng , miễn là bà vui là ."
Thế còn .
Bà cụ Quý hùng dũng hiên ngang đeo túi xách, thẳng đến bách hóa đại lâu, hớn hở mua quần áo cho đứa cháu gái tương lai của .
Phía bên .
Quý Trường Thanh cúp điện thoại đột ngột vẫn còn đang ngơ ngác, buột miệng: "Mình sai chỗ nào ?"
Hồi tưởng kỹ , dường như chẳng gì sai cả.
Anh chỉ là "tiêm phòng" thôi, hề sai.
Quý Trường Thanh nhanh ch.óng bận rộn đến mức quẳng chuyện bà lão cúp điện thoại đầu.
Quá bận.
Anh thực sự quá bận.
Đồ dùng cho lễ dạm ngõ hề ít, thậm chí còn kịp về nhà khách tìm ngay đồng đội cũ Triệu Chấn.
Cũng chính là mà đầu tiên Quý Trường Thanh đến nhà gái, lúc bách hóa đại lâu mua đồ nhưng tiền và phiếu đủ, nhờ Triệu Chấn giúp đỡ nghĩ cách.
Triệu Chấn phục vụ trong quân ngũ 5 năm, khi thương thì chuyển ngành về quản lý bộ phận bán hàng ở bách hóa đại lâu thành phố Mạc Hà. Trong chuyện Quý Trường Thanh giúp đỡ nhiều, thể nếu nhờ Quý Trường Thanh, Triệu Chấn đừng đến việc quản lý ở bách hóa đại lâu.