"Cái cảm giác mà mỗi một ngày trong cuộc đời đều sự hiện diện của , thật là hạnh phúc." Cô chống cằm, ánh hoàng hôn mùa đông xuyên qua một tia sáng chiếu lên khuôn mặt cô, khiến cả cô như đang phát sáng. Đẹp đến mức thốt nên lời.
Quý Trường Thanh là Thẩm Mỹ Vân đến ngây , là lời của cô cho chấn động. Anh đột nhiên mỉm , giơ tay dùng đầu ngón tay lau vệt khoai lang dính khóe miệng cô: "Anh cũng thích ." Anh cũng thích những ngày tháng ở bên Mỹ Vân, sự ấm áp đó sẽ lấp đầy từng tế bào khắp cơ thể, khiến cảm thấy sung túc. Và cũng chỉ khi ở bên Thẩm Mỹ Vân, mới cảm giác như .
Dưới ánh hoàng hôn, hai mười ngón tay đan c.h.ặ.t, mỉm .
Thượng Hải.
Thẩm Miên Miên cùng Hầu Thiên Lượng đến Phố Đông. Đầu tiên là xuống máy bay xe, tiếp đó là thuyền, khi xuống thuyền bộ ròng rã hơn mười phút nữa mới coi như là tới nơi.
"Đằng ." Hầu Thiên Lượng dẫn đường phía .
Thẩm Miên Miên đeo một chiếc ba lô, mặc chiếc quần ống rộng và đôi giày vải trắng, mỗi bước của cô đều vững chãi.
"Tới ." Hầu Thiên Lượng chỉ cho Thẩm Miên Miên: "Từ ranh giới chỗ bắt đầu, cho đến tận phía xa thấy , bộ đều là dì Thẩm mua ."
"Trước chỗ là bãi sông, đằng là nhà ở, phía là sườn núi, nhưng mà—" Hầu Thiên Lượng mỉm : "Nửa năm nhận lệnh điều động của dì Thẩm, dì bảo tới đây phụ trách. Trong thời gian nửa năm ngắn ngủi , phá dỡ nhà cửa, đào sườn núi, lấy đất đào đó lấp bằng bãi sông."
"Kích thước hiện tại nhiều hơn lúc mới mua mười một mẫu đất." Đây là lợi ích từ việc đào đất lấp bãi sông.
Thẩm Miên Miên bãi đất bằng phẳng trải dài tít tắp , trong lòng vô cùng chấn động. Thì , ở những nơi cô thấy, cho cô bao nhiêu việc. Mẹ cô quét sạch chướng ngại vật cho cô, trải sẵn cho cô một con đường khang trang rộng mở, chỉ đợi cô bước mà thôi.
Vào khoảnh khắc , giẫm chân lên mặt đất , vùng đất bao la bát ngát , chẳng hiểu cô đột nhiên . Tình yêu của dành cho cô là kiểu "nhuận vật tế vô thanh" (lặng lẽ thấm đẫm). Kể từ khi cô lớn lên, bao giờ chữ "yêu" nữa, nhưng mỗi việc đều chứa đựng tình yêu thương. Giống như hơn hai trăm ba mươi mẫu đất bằng phẳng mặt .
Thẩm Miên Miên lặng lẽ con đường , cổ họng cô khô khốc, giọng khàn đặc, ngay cả mũi cũng thấy cay cay: "Trước chỗ lộn xộn ?" Cô hỏi Hầu Thiên Lượng.
Hầu Thiên Lượng gật đầu: " , chỗ em đang đây là đất tự lưu, chỗ một mảnh chỗ một mảnh, bên còn nhiều bụi gai bụi rậm, đó dì Thẩm lệnh dọn dẹp sạch sẽ. Còn mảnh đất phía em nữa, là nhà cũ thôi, cũng mấy chục hộ đấy. Họ vốn chịu chuyển , đó dì Thẩm đưa một khoản tiền đền bù giải tỏa lớn, họ mới đồng ý dọn ."
"Còn cái sườn núi nhỏ phía , em thấy ?" Đó là phần vẫn đào hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1845.html.]
Thẩm Miên Miên gật đầu.
"Lúc bí thư chi bộ ở đây khi bán đất cố ý gộp cái sườn núi đó bán cho dì Thẩm, rộng cả trăm mẫu đấy. Dì Thẩm cũng nhận luôn. Ngay cả vị bí thư Lý đó cũng ngờ tới, lúc đầu cứ ngỡ là lừa dì Thẩm một vố, nhưng ngờ dì Thẩm bảo đào cái núi đó , lấy đất đào mang lấp bãi sông."
"Em ? Lượng đất đào ít nhất còn thể lấp thêm hơn mười mẫu bãi sông nữa, điều nghĩa là đối phương tặng trắng cho chúng hơn hai mươi mẫu đất."
"Sau bí thư Lý phát hiện cách chúng như , tức đến nỗi mũi suýt chút nữa thì vẹo ."
Đây là những chuyện Thẩm Miên Miên từng đến. Hóa quá trình mảnh đất gian nan đến , trong đó sự đấu trí đấu dũng của với đối phương, cũng sự thông minh tài trí và tầm xa trông rộng của . Nhờ mới tạo nên mảnh đất bằng phẳng mắt .
"Vậy đào núi chắc là khó lắm ạ?" Cô hỏi câu , Hầu Thiên Lượng im lặng một lát: " là khó, núi là đất vàng thì đào cái là xong, núi là đá cứng thì chỉ thể dùng máy xúc đục từng chút một, nên tiến độ chậm."
"Hơn nữa chi phí cũng cao."
Hầu hết tiền mua mảnh đất như đến hai mươi vạn tệ? chỉ riêng việc đào cái sườn núi , hiện tại tiêu tốn gần bảy tám vạn tệ , mà vẫn còn lâu mới xong.
"Dẫn em xem với." Thẩm Miên Miên khẽ .
Hầu Thiên Lượng tự nhiên lý do gì để từ chối. Cái sườn núi rộng hơn trăm mẫu hiện giờ đào một nửa , chỗ đào bằng phẳng với mặt đất, còn đất đó thì từng xe một vận chuyển đến cạnh bãi sông. Sau đó từng xe đổ xuống, chỗ đổ đất đá xong sẽ lập tức một chiếc xe tới cán phẳng chỗ đó nhiều cho đến khi đất nén c.h.ặ.t thì mới tiếp tục đổ xe tiếp theo.
Thẩm Miên Miên xem xong, cô lẩm bẩm: "Chẳng trách chi phí ở đây cao như ." Đây chính là "đào núi lấp biển".
Hầu Thiên Lượng: ", giá thành cao, nhưng dì Thẩm , một khi chỗ lấp bằng biến thành lục địa, giá trị của nó sẽ vượt xa sức tưởng tượng." Nói đến đây, Thẩm Miên Miên, thành thật : "Anh thật sự ngưỡng mộ em."
Dì Thẩm Thẩm Miên Miên chín mươi chín bước , bước cuối cùng mới để Thẩm Miên Miên . Đến cuối cùng khi thành một trăm bước , đời ca tụng sẽ là Thẩm Miên Miên. Bởi vì cô bước cuối cùng, trực tiếp che lấp ánh hào quang của chín mươi chín bước đó. Thế gian chỉ thấy đỉnh cao mà thôi, chứ sẽ thấy bờ vai mà đỉnh cao đó đang giẫm lên.
Thẩm Mỹ Vân dùng chính đôi vai của để nâng đỡ Thẩm Miên Miên, để cô thấy thế giới rộng lớn hơn, để cô con đường bằng phẳng hơn.
Thẩm Miên Miên đột nhiên bật : "Em cũng ngưỡng mộ chính ."