Thẩm Mỹ Vân gật đầu.
Lão Tông phía giới thiệu: "Cô xem đây chính là giếng trời nhà , năm 80 mới đại tu , ở đây còn đào một cái bể cá, nước là nước luân chuyển, nối với con sông phía đấy."
Điều ông là riêng cái giếng trời và bể cá ông tốn nhiều tiền, vốn dĩ đại tu là định ở đây cả đời, nhưng vạn ngờ tới con trai cháu trai một mực đòi Mỹ. Thêm đó ông cũng tò mò về nước Mỹ, nghĩ bụng cả nhà cùng cho xong. Sau nếu định về thì căn nhà đương nhiên thể giữ .
Thẩm Mỹ Vân cái giếng trời đều lát bằng đá xanh loại thượng hạng, bể cá cũng , còn trồng cả hoa s.ú.n.g. Mấy con cá chép đỏ đang tung tăng bơi lội vui vẻ bên trong.
Chưa đến những thứ khác, riêng cái bể cá Thẩm Mỹ Vân vô cùng hài lòng, diện tích hai mét nhân một mét rưỡi coi như đối phương tận dụng một cách triệt để. Hơn nữa về mặt phong thủy mà , nước sinh tài, đây còn là nước sống thì càng sinh tài hơn. Cô thích.
Thấy thần sắc của cô, tim bà nội Quý "thịch" một cái, đúng là trẻ con thích cái gì đều lộ hết mặt, lão Tông mà thấy chẳng sẽ hét giá trời ?
Lão Tông cũng thấy , ông thầm nghĩ chắc là nhỉ?
Ông dẫn tiếp tục bên trong: "Đây là chính sảnh dùng để tiếp khách, thể xem bộ bàn ghế ở đây, giấu gì , bộ đều từ gỗ sưa vàng (Hoàng hoa lê) cả đấy."
"Hồi đó tốn bao nhiêu công sức mới giữ nó."
Thẩm Mỹ Vân tiến lên sờ thử, phát hiện đúng là gỗ sưa vàng thật, riêng bộ đồ nội thất gỗ sưa vàng mà để đến đời chắc cũng tiền triệu. Huống hồ đây còn là mua nhà tặng kèm nội thất nữa.
Cô càng thêm hạ quyết tâm, căn nhà cô nhất định mua. Thấy cô thích, lão Tông tiếp tục : "Tình hình nhà thế nào chị đây cũng , bộ nội thất gỗ sưa vàng là đồ cưới của ngày xưa đấy."
Chuyện bà nội Quý , đều là hàng xóm mấy chục năm , bà gật đầu: " thế thật." Bộ nội thất tuyệt đối là đồ .
"Còn các phòng khác nữa, dẫn xem."
Lão Tông dẫn đường phía , gần như căn phòng nào cũng mở cho Thẩm Mỹ Vân xem từ đầu đến cuối. Cô phát hiện chất lượng của tòa tứ hợp viện còn hơn cả hai tòa cô mua đó. Bất kể là nội thất trang trí đều thuộc hàng bậc nhất.
"Bác Tông, căn nhà bác định bán bao nhiêu tiền ạ?"
Lão Tông: " vẫn luôn hét giá bên ngoài là một trăm chín mươi ngàn, nếu cô thực lòng mua thì đưa một trăm tám mươi ngàn, tất cả đồ đạc trong đều là của cô, thậm chí cả nồi niêu xoong chảo trong bếp cũng thế."
Họ sắp nước ngoài , những thứ đều mang .
Thẩm Mỹ Vân bà nội Quý. Bà nội Quý gật đầu: "Cái giá đúng là đòi cao." Tâm huyết đối phương bỏ căn nhà ít hơn nhà họ Quý , thậm chí còn nhiều hơn.
Thẩm Mỹ Vân: "Vậy thì một trăm tám mươi ngàn ạ. Tuy nhiên ơi, con tên Quý Trường Thanh cho căn nhà , xem hộ khẩu của ở nhà ?"
Bà nội Quý thấy lời lập tức sững sờ: "Con tên Trường Thanh? Con tên nó gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1833.html.]
Thẩm Mỹ Vân mỉm : "Thì tên căn nhà nào cả, con định cũng sắm cho một căn."
Nhà cửa và đất đai tên cô cộng chắc cũng hơn ngàn bộ , Quý Trường Thanh vẫn là con . Tuy trong quân đội phân nhà nhưng căn nhà đó họ chỉ quyền cư trú chứ giấy chứng nhận quyền sở hữu.
Bà nội Quý xong khỏi hâm mộ : "Trường Thanh lấy con đúng là hưởng." Bà chỉ thấy chồng mua nhà cho vợ chứ vợ mua nhà cho chồng, mà còn vung tay một cái là mua nhà lớn thế thì đúng là đầu tiên thấy. Bà sống cả đời cũng mới thấy một thôi.
Thẩm Mỹ Vân mỉm : "Con cũng may mắn vì gả cho Quý Trường Thanh ạ." Có Quý Trường Thanh, bà nội Quý và những nhà hiền hậu như cũng là phúc phần của cô.
"Hộ khẩu của Trường Thanh hình như ở nhà, con hỏi nó xem."
Thẩm Mỹ Vân ừ một tiếng, đầu về nhà gọi điện thoại cho Quý Trường Thanh ngay. Khi điện thoại gọi đến Cáp Nhĩ Tân, lúc Quý Trường Thanh máy còn ngơ ngác: "Vợ ơi, ở nhà chuyện gì ?"
Dù cũng hiểu , nếu chuyện quan trọng thì vợ sẽ tìm .
"Không , hộ khẩu của để ở ?"
Quý Trường Thanh lập tức cảnh giác: "Cần hộ khẩu gì?" Nếu nhớ lầm thì ly hôn là cần giấy kết hôn và hộ khẩu đấy. Vợ lẽ là ly hôn với chứ?
Thẩm Mỹ Vân: "Anh nghĩ thế?"
"Nhà họ Tông bên cạnh bán nhà, em mua tên ."
Lúc Quý Trường Thanh mới thở phào nhẹ nhõm, đó nhanh ch.óng phản ứng : "Em gì cơ?"
Thẩm Mỹ Vân lặp nữa.
Quý Trường Thanh: "!" Cúp điện thoại mà cứ lâng lâng.
Triệu Hướng Viễn xách bữa trưa tình yêu do vợ đến khoe với Quý Trường Thanh: "Vợ hôm nay nấu cá kho cho đấy, ông xem ?"
Nếu là bình thường, Quý Trường Thanh chắc chắn sẽ thấy chua xót, dù vợ ở bên cạnh, còn vợ Triệu Hướng Viễn thì ngày ngày nấu đủ món ngon cho , còn cố ý đến mặt khoe khoang một cách đáng ghét. hôm nay! Quý Trường Thanh thấy chua nữa, chỉnh cổ áo, thong dong : " xin nghỉ về nhà đây."
Triệu Hướng Viễn ngẩn : "Về nhà gì?"
Quý Trường Thanh nhướng mày: "Vợ mua cho một tòa tứ hợp viện ở Bắc Kinh, bảo mang hộ khẩu về nhà để sang tên." Nói đến đây, đổi giọng: "Vợ ông mua cho ông tứ hợp viện ở Đông Thành ?"
Triệu Hướng Viễn: "..." Đệch! Cái thằng cẩu !
Quý Trường Thanh tâm trạng cực xin nghỉ thu dọn đồ đạc, chớp mắt mua vé tàu về Bắc Kinh. Chỉ mất một ngày trời. Bên , Thẩm Mỹ Vân chuẩn sẵn tiền , một trăm tám mươi ngàn thiếu một xu thừa một hào, xếp đầy một hòm tiền.