Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 1830

Cập nhật lúc: 2026-01-08 12:36:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9fEWhV2ir9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cửa hàng vốn dĩ bận rộn vô cùng, Thẩm Mỹ Vân đương nhiên lỡ việc của Trần Ngân Diệp. Trần Ngân Diệp một tiếng, tràn đầy động lực việc. Thẩm Mỹ Vân thì nhanh ch.óng lật xem xong sổ sách, sớm nắm rõ tình hình của Y Gia. Riêng cửa hàng ở phố Cao Đệ , doanh thu nửa năm nay hơn ba triệu tệ, mà đây còn tính tiền nhượng quyền và các kênh tiêu thụ. Tiền nhượng quyền và kênh tiêu thụ thì Trần Ngân Diệp nắm sổ sách, xem thì chỉ thể đến chỗ Tống Ngọc Thư thôi. Tuy nhiên, dù , thu nhập của riêng cửa hàng phố Cao Đệ , cô vẫn cảm thấy kinh ngạc. Thẩm Mỹ Vân coi như hiểu tại những ông chủ ngành may mặc kiếm bộn tiền như , thực sự doanh thu trong đó quá đỗi kinh .

 

Cô xem xong sổ sách bên , nhanh ch.óng nảy sinh sự tò mò về sổ sách ở Thâm Quyến, thế là chuyển hướng đến văn phòng kế toán họ Tống. Hiện giờ Tống Ngọc Thư cơ bản cắm rễ ở Dương Thành, mang theo cả Điềm Điềm lớn lên ở đây. Khi Thẩm Mỹ Vân đến, cô vẫn đang bận rộn tính toán sổ sách, trong văn phòng hiện năm kế toán viên nhỏ, ai nấy đều bận đến mức ngẩng đầu lên nổi.

 

"Chị dâu." Cô gọi một tiếng.

 

Tống Ngọc Thư thậm chí ngẩng đầu lên: "Đợi chị chút." Tay cầm chiếc máy tính, mười ngón tay múa phím bấm "lạch cạch" liên hồi. Một lát tính kết quả, cô sổ sách mới dậy: "Muốn xem sổ sách ? Chị Trương, rót giúp em ly ." Chị Trương coi là duy nhất trong văn phòng kế toán, mỗi ngày chỉ bận rộn việc tiếp tân, dọn dẹp vệ sinh. Tuy nhiên mỗi ngày chị cũng rảnh rỗi chút nào.

 

Nhìn thấy quy mô phát triển của văn phòng kế toán hiện nay, Thẩm Mỹ Vân cũng chút cảm thán: "Nhanh thật đấy, văn phòng phát triển thế ." Nhớ hồi mới mở chỉ một Tống Ngọc Thư tất bật ngược xuôi. Giờ đây dáng dấp của một đội ngũ nhỏ .

 

Tống Ngọc Thư mỉm : "Thế mà nhanh ? Em xem?" Cô cảm thấy nếu những nỗ lực thêm chút nữa thì sắp Thẩm Mỹ Vân bỏ xa phía . Thấy chị Trương bưng nước tới, Tống Ngọc Thư đích đón lấy đưa cho Thẩm Mỹ Vân. Thẩm Mỹ Vân trêu chọc: "Người nhà mà còn khách khí thế?"

 

"Người nhà thì phục vụ ?" Tống Ngọc Thư vặn một câu: "Chị cũng uống miếng nước, mệt c.h.ế.t mỗi ngày." Như mục đích đến của Thẩm Mỹ Vân, cô dậy đến chiếc tủ riêng lấy một thùng sổ sách: "Đây là của phố Cao Đệ, đây là của Thâm Quyến, đây là của chợ Tây Đơn Bắc Kinh, còn xấp cuối cùng ——" Cô dùng băng keo dán kín : "Là sổ sách phản hồi từ tất cả các bên nhượng quyền và kênh tiêu thụ. Em cứ từ từ xem, để chị uống miếng nước."

 

Nhìn những bản quyết toán sắp xếp cực kỳ rõ ràng, Thẩm Mỹ Vân nhịn giơ ngón tay cái với Tống Ngọc Thư: "Vẫn là chị dâu giỏi nhất, cái rõ rành rành." Cô nhặt mấy tờ giấy mỏng ở cùng lên xem, đây là bản tóm tắt mà Tống Ngọc Thư cho cô, cũng là thói quen sổ sách của Tống Ngọc Thư, giúp xem nắm bắt ngay lập tức.

 

Thẩm Mỹ Vân xem xong thì ôm n.g.ự.c: "Doanh của Y Gia kinh đến thế ?"

 

Tống Ngọc Thư : "Giờ em mới ? Chị cũng ngờ bán quần áo kiếm tiền đến thế." Cô cầm bản quyết toán lên báo cáo: "Cứ lấy sổ sách năm nay mà , doanh nửa năm của Y Gia phố Cao Đệ Dương Thành là 3.270.000 tệ, doanh Thâm Quyến là 1.310.000 tệ, doanh chợ Tây Đơn Bắc Kinh là 2.800.000 tệ. Các bên nhượng quyền và kênh tiêu thụ, tất cả tiền nhượng quyền và hoa hồng cộng là 2.010.000 tệ." Hơn hai mươi bên nhượng quyền, trừ tiền nhượng quyền , phần còn là hoa hồng bán hàng, tính trung bình mỗi nhà hoa hồng bán hàng hai trăm nghìn tệ. Mà đây còn là giới hạn, rằng cửa hàng quần áo Y Gia vẫn đang trong quá trình tiếp tục mở rộng. "Em tổng cộng tất cả thu nhập nửa năm của Y Gia là bao nhiêu ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1830.html.]

 

Thẩm Mỹ Vân hỏi: "Bao nhiêu ạ?"

 

Tống Ngọc Thư thốt một con : "9.390.000 tệ."

 

Dù là Thẩm Mỹ Vân khi con cũng khỏi giật : "Thu nhập nửa năm nhiều thế ?" Đây là điều cô lường .

 

" ." Tống Ngọc Thư : "Lúc đầu chị tính xong đống sổ sách , chị cũng chút bất ngờ. Mỹ Vân ." Cô khỏi cảm thán: "Đợt tài trợ trang phục Xuân Vãn năm ngoái của em mang lợi nhuận gấp mười, gấp trăm . Một chương trình Xuân Vãn đó khiến thương hiệu quần áo Y Gia nổi đình nổi đám ngay lập tức! Y Gia đúng là nổi tiếng đến mức nhà nhà đều !"

 

Thẩm Mỹ Vân : "Em cũng ngờ tỉ lệ vốn cao như ." Trực tiếp biến một Y Gia vốn chẳng ai đến đây thành cái tên nhà nhà đều , chỉ riêng giá trị thương hiệu thôi, chỉ cần Y Gia tự hủy hoại thì ít nhất thể dẫn đầu trong vòng ba đến năm năm tới. Còn tương lai thì Thẩm Mỹ Vân dám , vì sự đổi của các thương hiệu quần áo quá nhanh. Tương lai ai là đầu, kết quả thuộc về nhà nào, điều đó xem bản lĩnh của đối phương .

 

Tống Ngọc Thư thì nghĩ thoáng hơn: "Cứ chiếm lĩnh thị phần mấy năm nay cái , chuyện ai mà ? Không cây cổ thụ nào mãi mãi xanh tươi, nhưng ăn cá mà ăn phần đầu cá và bụng cá thì là chuyện cực kỳ dễ dàng ."

 

Thẩm Mỹ Vân ừ một tiếng: "Các sổ sách khác chị cũng cho em xem luôn." Khách sạn Đại Hoa ở Thâm Quyến, món Lỗ, lẩu Bắc Kinh cũ, quầy đồ ăn nhẹ, cùng với các cửa hàng và các căn hộ cho thuê. Thẩm Mỹ Vân lúc mới kinh ngạc nhận , việc kinh doanh tay hiện giờ là nhiều bình thường.

 

"Sổ sách của Đại Hoa đều ở đây cả, điều chị tách riêng Y Gia . Sổ sách của Y Gia chị một bản thống nhất."

 

Thẩm Mỹ Vân : "Chị như , thế dễ phân biệt."

 

Tống Ngọc Thư bưng thêm mấy cái thùng tới, lượt đặt lên bàn: "Đây là sổ sách của Đại Hoa, thùng lớn thứ nhất là của khách sạn Đại Hoa, thùng thứ hai là của món Lỗ, thùng thứ ba là của lẩu Bắc Kinh cũ, thùng thứ tư là của quầy hàng, thùng thứ năm là của các cửa hàng, và thùng cuối cùng là của các căn hộ cho thuê."

Loading...