Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 1814

Cập nhật lúc: 2026-01-08 12:35:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô cũng một tương lai tươi sáng. Minh Hy lau nước mắt: "Sư phụ, con nhất định sẽ thật ." Cô sẽ phụ lòng sư phụ, cũng sẽ phụ lòng bà chủ Thẩm. Cao Dung xoa đầu cô: "Được , theo Mỹ Vân."

 

Thẩm Mỹ Vân đầu , cô mỉm ôn hòa, ánh mắt đầy khích lệ: "Cao Dung, Minh Hy, lão Tiền, nơi sẽ là hành trình mới của ." Trước đây họ ẩn trong văn phòng tối tăm của xưởng may, ở cái nơi chật hẹp đó, họ thiết kế hết mẫu quần áo đến mẫu quần áo khác. Họ đưa nhãn hiệu Y Gia từ xưởng may bước khỏi Dương Châu, bước khỏi Thâm Quyến. Mà giờ đây, họ đưa Y Gia từ đài truyền hình khởi hành, tới cả nước! Những lời thôi đủ khiến sục sôi nhiệt huyết.

 

Minh Hy phấn khích nắm c.h.ặ.t t.a.y: "Sư phụ, chúng sẽ ?" "Sẽ tới cả nước ?" Cao Dung gật đầu, giọng điệu c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt : "Sẽ." Họ sẽ từ một xưởng may nhỏ ai đến, tới cả nước! Lão Tiền cuộc trò chuyện của hai thầy trò cũng cảm thấy phấn khích thôi. Lão căng thẳng quan sát xung quanh. Ai mà ngờ chứ, lão gần bốn mươi lăm tuổi , ngờ một ngày đến Bắc Kinh, còn bên trong đài phát thanh truyền hình Bắc Kinh. Nhìn những MC bản tin đây vốn chỉ thể thấy qua tivi. Lão Tiền xoa tay: "Các vị MC, lão Tiền đến đây." Thẩm Mỹ Vân: "..." Cô phát hiện trong mấy , bình tĩnh nhất chính là lão Tiền. Cô khẽ tằng hắng: "Lão Tiền, giữ vững phong thái , còn đo kích thước quần áo mà." Lão Tiền "ừ" một tiếng, chắp tay lưng giả vờ bộ dạng cao nhân, thực tế cái đuôi nhỏ trong lòng phấn khích đến mức vểnh lên tận trời .

 

Bên trong đài phát thanh. Thẩm Mỹ Vân đến, thư ký Hà bên cạnh Bộ trưởng La xuất hiện. Bộ trưởng La bận tối mắt tối mũi, ngay cả Thẩm Mỹ Vân mỗi đến cũng may mắn lắm mới gặp . "Đồng chí Thẩm." "Các nhà thiết kế đều đến chứ?" Lão Tiền và , thầm nghĩ Bắc Kinh đúng là ăn , mở miệng là "các nhà thiết kế", giống như đây ở Dương Châu. Đối phương gọi là: "lão thợ may già".

 

Thẩm Mỹ Vân gật đầu: "Đến , tổng cộng ba nhà thiết kế, hai đồng chí nữ phụ trách đo kích thước cho nhân viên nữ, một đồng chí nam phụ trách cho nhân viên nam." Thư ký Hà đ.á.n.h giá Cao Dung, Minh Hy và lão Tiền một lượt, dẫn bốn phòng khách, pha cho mỗi một tách . Tiếp theo mới . "Mọi đợi ở đây một lát, gọi qua ngay." Thẩm Mỹ Vân đương nhiên đồng ý. Thư ký Hà ngoài, lão Tiền lập tức "bung xõa", lão nhịn bật dậy, trong phòng khách sờ một cái, chỗ một chút. "Bộ sofa ở đây thật đấy." "Chắc là da thật ." "Còn nữa, uống thấy giống như Thiết Quan Âm loại thượng hạng?" "Ừm, cửa sổ ở đây cũng , ánh nắng chiếu hết trong."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1814.html.]

Từ khi thư ký Hà , miệng lão Tiền cứ liến thoắng ngừng, thực tế là lão đang căng thẳng, con lão cứ căng thẳng là miệng ngừng . Thẩm Mỹ Vân đưa tách cho lão: "Ngồi một lát ?" Lão Tiền: " ." Cao Dung ném cho một cái lạnh lẽo: "Tiền Đức Phát!" Lão Tiền: "Có!" Lập tức đặt m.ô.n.g phịch xuống sofa, im như thóc. Quả nhiên, lão Tiền vẫn cần Cao Dung trị, lão im lặng là tai Thẩm Mỹ Vân và thoải mái hẳn lên. Ngay cả Minh Hy cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm, may mà sư phụ quản quản đốc Tiền, nếu cái lỗ tai chắc mòn mất.

 

Chờ mười phút. Thư ký Hà dẫn theo ba : "Đo cho họ ." Trong đó còn một quen cũ của Thẩm Mỹ Vân là Trương Cạnh Văn, lúc vẫn đến giờ lên sóng, vốn dĩ đang tập lời dẫn, giờ gọi tạm thời qua đây, bản thảo tay vẫn còn kịp bỏ xuống. "Đồng chí Thẩm." Vừa tới nơi, Trương Cạnh Văn chào hỏi Thẩm Mỹ Vân. Thẩm Mỹ Vân gật đầu, gọi lão Tiền: "Ông đo kích thước cho đồng chí Trương, nhất định cho vặn nhất." Lão Tiền vỗ n.g.ự.c bảo đảm: "Yên tâm yên tâm, đồ nam hơn ba mươi năm , chút trình độ vẫn chứ."

 

Trương Cạnh Văn vốn đang nhẩm bản thảo, liền lão Tiền một cái: " thấy ông trông cũng lớn lắm, mà quần áo hơn ba mươi năm ?" Lão Tiền đối phương trông lớn tuổi, lập tức mặt mày hớn hở như hoa nở: " bốn mươi lăm , mười ba tuổi nghề thợ may học trò, tính đến nay chẳng là hơn ba mươi năm ?" Ba mươi hai năm . Ai mà ngờ chứ, một công việc mà cả đời. Trương Cạnh Văn dang tay để lão đo kích thước, quên giơ ngón tay cái lên: "Lợi hại."

 

Được MC tivi khen, lòng lão Tiền sướng râm ran: "Cậu cứ yên tâm, đồng chí Trương, nhất định sẽ bộ quần áo để mặc trai nhất!" Trương Cạnh Văn : "Vậy thì cảm ơn ông ." Đo cho xong, tiếp theo đến lượt các đồng chí nữ. Việc đo kích thước cho phụ nữ tiện lắm, thư ký Hà chu đáo, còn đặc biệt kéo một tấm rèm che, tất cả các nhân viên nữ đều tấm rèm để đo. Việc đo đạc kéo dài suốt nửa ngày trời. Từ mười hai giờ trưa đến chín giờ tối. Nhân viên đài truyền hình cơ bản tan ca hết, nhóm Cao Dung lúc mới thu dọn đồ đạc, cũng còn cách nào khác, nhân viên ở đây ai cũng bận rộn quá mức. Mọi đều tranh thủ giờ nghỉ trưa, buổi chiều vệ sinh uống nước để ghé qua. Tuy nhiên, kết quả cũng khá , ít nhất đo xong cho bộ nhân viên đài truyền hình.

 

Thư ký Hà đến với Thẩm Mỹ Vân: "Nhân viên của đài chúng đo xong , nhưng các khách mời và MC tham gia đêm Xuân Vãn hôm đó hiện tại họ vẫn thời gian qua đây, thu thập thông tin sơ bộ, các vị cứ theo thông tin mà may quần áo nhé."

 

 

Loading...