Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 1813

Cập nhật lúc: 2026-01-08 12:35:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hầu Thiên Lượng vẫn cảm thấy tiếc nuối: "Dì Thẩm, nếu chúng bán nhà ở Đại Hoa , đó tiếp tục khai thác một Đại Hoa thứ hai, như —" Lời còn của kịp hết Thẩm Mỹ Vân ngắt lời: "Sẽ cái Đại Hoa thứ hai nào ." Cô dã tâm lớn đến thế, giàu đủ mới là thoải mái nhất, càng giàu lớn thì trách nhiệm gánh vác càng nặng nề. Cô chỉ cần kinh doanh Đại Hoa , tương lai chỉ cần chuyện dại dột, cô ít nhất cũng là một tỷ phú sở hữu trăm tỷ, nhưng nếu tiếp tục khởi nghiệp, hướng tới mục tiêu nghìn tỷ thì khác. Cô thể trở thành "con nợ nghìn tỷ" bất cứ lúc nào. Hậu thế chẳng thiếu gì những từ giàu nhất trở thành nợ nhất đó ? Thẩm Mỹ Vân dẫm vết xe đổ đó.

 

Thấy cô kiên quyết mở rộng thêm, Hầu Thiên Lượng thấy thật đáng tiếc. Thẩm Mỹ Vân hiểu dã tâm của những trẻ tuổi: "Cơm ăn từng miếng, bước từng bước, vội , đợi Đại Hoa vững gót chân, lẽ sẽ tiếp tục mua đất ở Thâm Quyến." cũng chỉ giới hạn ở đó thôi. Hầu Thiên Lượng hiểu , thở dài một tiếng. "Sao thế?" Hồ Hạ Lan qua kiểm tra sổ sách liền hỏi một câu. " dì Thẩm tiếp tục mở rộng, tham khảo mô hình của Đại Hoa để xây dựng cái Đại Hoa thứ hai, nhưng dì Thẩm từ chối ." Hầu Thiên Lượng hiểu nổi, cơ hội kiếm tiền như , dì Thẩm từ chối chứ?

 

Hồ Hạ Lan thì rõ, từ đầu đến cuối Thẩm Mỹ Vân dồn bao nhiêu tâm huyết Đại Hoa, thể nếu vì Đại Hoa, Thẩm Mỹ Vân sớm hưởng lạc . Để nuôi Đại Hoa, mấy năm nay dì nhanh ch.óng mở rộng kinh doanh, từ đầu đến cuối từng dừng . Cô suy nghĩ một chút: "Dì Thẩm tính toán riêng của dì , chúng cứ việc theo bước chân dì ." " , hôm nay cho thuê hai mươi tám căn chung cư, đưa biên lai và hợp đồng qua đây cho xem, nhập sổ ." Cô bận xong việc ở đây còn đến văn phòng sư phụ ở Dương Châu để giúp đỡ nữa. Hầu Thiên Lượng lúc mới xốc tinh thần.

 

Ngày thứ hai mươi lăm khi quảng cáo đài trung ương phát sóng. Khách sạn Đại Hoa kín phòng, mỗi ngày thang máy đều hoạt động quá tải. Tòa nhà thương mại Đại Hoa khách khứa chật ních. Chung cư Đại Hoa cho thuê, từ mười mấy căn ban đầu tăng lên hơn ba trăm căn, hơn năm trăm căn. Tính trung bình mỗi ngày đều ký hai mươi hợp đồng cho thuê. Đây là chuyện đây từng dám nghĩ tới.

 

Sau khi Thẩm Mỹ Vân nhận tin tức, cô con đường của Đại Hoa định , phát s.ú.n.g của đài trung ương phơi bày Đại Hoa mắt dân cả nước. bấy nhiêu vẫn đủ nổi tiếng. Họ còn cần chương trình Xuân Vãn thổi thêm một ngọn lửa nữa. Thoáng cái đến lúc Bộ trưởng La thông báo cho Thẩm Mỹ Vân: "Danh sách Xuân Vãn định , cô đưa nhà thiết kế qua đây một chuyến để lấy đo trang phục cho ."

 

Thẩm Mỹ Vân nhận tin liền lập tức gọi điện cho Cao Dung đang ở Thâm Quyến. "Cao Dung, đài truyền hình báo tin cho , bên chốt danh sách, các chị chuẩn , tới Bắc Kinh với tốc độ nhanh nhất thể." Cao Dung xong: "Vậy đặt chuyến bay sớm nhất." Ngoài , họ còn mang theo dụng cụ. Vì xưởng may của họ chủ yếu kinh doanh đồ nữ, nhưng nhân viên của đài truyền hình thì cả nam giới. Vì , khi , Cao Dung còn gọi thêm lão Tiền, trong mảng đồ nam thì lão Tiền là chuyên nghiệp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1813.html.]

 

Lão Tiền tin đài truyền hình Bắc Kinh để đo kích thước quần áo cho các MC, đến khép miệng: "Mẹ ơi, trời bánh bao rơi xuống thật kìa." Mà cái bánh bao còn rơi trúng đầu lão nữa chứ. Cả đời lão bao giờ nghĩ tới chuyện . Lời khiến Cao Dung lườm một cái: "Ông nên là Thẩm Mỹ Vân đút bánh bao tận miệng chúng mới đúng." Lão Tiền gật đầu: "Sau Thẩm Mỹ Vân chính là thần tượng của !" Cao Dung hừ một tiếng: "Đồ nịnh bợ!"

 

Cô dẫn theo đồ Minh Chiêu Đệ, còn gọi là Minh Hy, cùng lão Tiền ba nhanh ch.óng mua vé máy bay chạy đến Bắc Kinh. Minh Chiêu Đệ đổi tên , cô còn gọi là Chiêu Đệ nữa. Cô gọi là Minh Hy. Hy vọng của ngày mai. Cô hy vọng tương lai của Minh Chiêu Đệ tràn đầy hy vọng, chứ chỉ để gọi một đứa em trai đến.

 

Ba vặn đến Bắc Kinh ngày cuối cùng của tháng mười hai. Thẩm Mỹ Vân đợi đón họ ở sân bay từ sớm: "Cao Dung, Minh Hy, lão Tiền." Vừa hội ngộ, Cao Dung còn coi như bình tĩnh, lão Tiền xông lên nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Mỹ Vân: "Bà chủ Thẩm, cô chính là cha tái sinh của ." "Mẹ đại nhân, xin nhận của con một lạy." Thẩm Mỹ Vân: "..." Cô thực sự của lão Tiền với gương mặt đầy nếp nhăn chút nào. "Ông im miệng , đài truyền hình nữa ?" Lão Tiền lập tức động tác kéo khóa miệng .

 

Thẩm Mỹ Vân lúc mới thở phào nhẹ nhõm, khi đón liền ngừng nghỉ dẫn họ đến đài phát thanh truyền hình. Vì báo nên cổng thuận lợi. Sau khi trong, Minh Hy nhịn quanh bốn phía, nhỏ giọng hỏi Cao Dung: "Sư phụ, con thật sự đến đài phát thanh truyền hình trung ương ?" Trước đây cô từng nghĩ sẽ một ngày như thế .

 

Cao Dung đồ giờ đây trưởng thành đến mức thể một đảm đương một phía, cô mỉm : "Phải, đây chính là đài phát thanh truyền hình Bắc Kinh." Chỉ riêng việc thốt cái tên thôi cũng đủ khiến sục sôi nhiệt huyết. Cô đến đây. Minh Hy cũng đến đây. Minh Hy trong khoảnh khắc chút , cô quãng đường hề dễ dàng, từ khi sinh chào đón, Minh Chiêu Đệ, Minh Chiêu Đệ, gọi một đứa em trai đến, đó là mong mỏi của gia đình đối với cô. Sau khi lớn lên, nhà nghèo tiền học, cô sớm bôn ba đủ thứ việc vặt, may mắn xưởng may của sư phụ, sư phụ trúng. Rồi bồi dưỡng từng bước cho đến vị trí ngày hôm nay. Cô ở đài phát thanh truyền hình Bắc Kinh. Cô sắp đo kích thước và may quần áo cho những MC mà cô từng thấy bản tin tivi! Chỉ nghĩ thôi thấy vui quá . Minh Hy .

 

 

Loading...