Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 1786

Cập nhật lúc: 2026-01-08 12:08:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không việc gì ý nghĩa và hời hơn thế nữa.

 

Lão Lý mua, lập tức mừng rỡ híp cả mắt : "Được, , ."

 

Ông nhận tiền, vác cả con cá ngừ lên, đưa thẳng đến vị trí Thẩm Mỹ Vân chỉ định.

 

Đợi khi qua đó.

 

Trần Thu Hà thấy con cá , bà giật nảy : "Con cá to quá."

 

Bà e là bế nổi.

 

"Có cần cân ?"

 

Bản lão Lý cũng kịp cân, xuống bến tàu quây kín, nhưng ông quanh năm lênh đênh biển, đối với trọng lượng của loại cá rõ ràng.

 

Ông ước chừng ba mươi chín đến bốn mươi cân.

 

Thẩm Mỹ Vân nghĩ một chút: "Cân thử ."

 

Lời dứt, lão Lý mượn cân của ngư dân bên cạnh, đặt con cá ngừ lên cân.

 

Ông chủ bên cạnh kìm thốt lên kinh ngạc: "Giỏi thật, bốn mươi ba cân, lão Lý, bán hớ ?"

 

Bình thường loại cá cũng tám hào một cân .

 

Nó nặng bốn mươi ba cân mà bán năm mươi đồng, xem cũng tính là nhiều.

 

Lão Lý xua tay: "Bán nguyên con, dễ ."

 

Nếu bán lẻ thì cũng bán , nhưng sợ là sẽ hỏng nhiều thịt cá ngon.

 

Ông đưa con cá ngừ cho Thẩm Mỹ Vân: "Các cô cầm chắc nhé, trơn đấy."

 

Con cá nặng hơn bốn mươi cân Thẩm Mỹ Vân xách nổi, cô gọi Hoàng Đậu đến, bảo Hoàng Đậu chuyển từng thùng từng thùng hải sản lên xe ba gác.

 

Đến lúc chuyển con cá ngừ đó.

 

Hoàng Đậu: "Giỏi thật, con cá to thế , đây là cá ngừ ?"

 

Cậu ở Quảng Châu, Thâm Quyến cũng lâu , tự nhiên chút hiểu về các loại hải sản .

 

Thẩm Mỹ Vân gật đầu: ", cá ngừ."

 

Tâm trạng cô : "Mang về một nửa áp chảo, một nửa ăn sashimi, phần đầu cá còn mang nấu canh đậu phụ đầu cá."

 

Chỉ nghĩ thôi thèm rỏ dãi.

 

Đây đúng là hàng "khủng".

 

Hoàng Đậu cũng thấy thèm: "Được, , , chị dâu, em còn cá ngừ bao giờ, lát nữa chị bảo em thế nào nhé."

 

Thẩm Mỹ Vân "ừ" một tiếng.

 

Đầu tiên chở một xe hải sản về, họ chợ rau, thịt lợn, thịt gà, thịt thỏ, những thứ họ định mua, là để Quý Trường Thanh và Thẩm Hoài Sơn khi họ từ Bắc Kinh qua mang theo một ít.

 

Thịt lợn bên ngoài thể thơm bằng thịt lợn do chính trang trại của họ nuôi.

 

, họ mua hai con vịt mang về, rau xanh thì hái từ vườn rau Tân Hy Vọng, củ cải, bắp cải, dưa chuột, cà tím, đậu cove, thêm cả nộm rong biển.

 

Cơ bản thế nào cũng thấy đủ .

 

Từng xe từng xe hàng Tết kéo về, Thẩm Mỹ Vân liền ở nhà dọn dẹp, Quý ông nội và Quý bà nội chạy ngoài mua câu đối nọ.

 

Đến hơn một giờ trưa.

 

Quý Trường Thanh và Thẩm Hoài Sơn cùng những khác đến, mỗi đều xách một túi hành lý lớn.

 

Thẩm Mỹ Vân mở xem, trời ạ, thịt ba chỉ mỗi mang theo mười mấy cân, còn sườn mỗi năm cân, hai cái giò lợn lớn mỗi vác một cái.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1786.html.]

Cộng thêm móng giò thể thiếu, tám cái móng giò.

 

Còn tai lợn, gan lợn, lòng bò kho sẵn từ nhà hàng Lỗ gia, mỗi loại đựng trong một túi nhỏ.

 

Ước chừng đủ ăn hai bữa.

 

Số còn là ba con gà tươi, bốn con thỏ.

 

Sau khi đặt hết những thứ xuống, Thẩm Hoài Sơn thở dài: "Lúc lên máy bay, suýt nữa cho chúng mang theo, đó mãi là chúng phương Nam ăn Tết, đối phương mới cho chúng lên."

 

Thấy ông vui.

 

Trần Thu Hà dọn đồ ông: "Ông mang qua thì lấy gì mà ăn."

 

Thẩm Hoài Sơn: " mà."

 

Cho nên, tranh luận kịch liệt mới mang qua đây.

 

Cuối cùng, ngay cả giấy tờ của Quý Trường Thanh cũng mang để chứng minh họ là , thực sự buôn bán thịt , cũng nhét thứ gì hỏng trong, lúc mới cho họ .

 

Quý Trường Thanh mấy quan tâm đến những thứ , đồ đặt xuống liền tìm Thẩm Mỹ Vân.

 

Thẩm Mỹ Vân liền ném đồ đạc cho mấy xử lý, còn cô thì sang một bên, đôi mắt đong đầy ý Quý Trường Thanh.

 

"Anh vất vả ."

 

Quý Trường Thanh cụp mắt cô: "Em là câu ."

 

Thẩm Mỹ Vân giả vờ hiểu: "Vậy gì?"

 

Quý Trường Thanh sải bước tới bắt lấy cô, ép cô lòng : "Em mà."

 

Giọng điệu cũng đầy vẻ ủy khuất.

 

Động thái .

 

Những khác trong nhà lập tức im lặng.

 

Thẩm Miên Miên chọc chọc Ôn Hướng Phác đang bận rộn, vẻ mặt đầy hóng hớt: "Mau kìa, bố em đang nũng với em đấy."

 

Mặc dù giọng cô nhỏ, nhưng trong nhà đang yên tĩnh mà.

 

Tất cả đều thấy rõ mồn một.

 

Ôn Hướng Phác lúng túng, mặt cũng đỏ lên, nắm lấy cổ tay Miên Miên, che mắt cô : "Phi lễ vật thị, phi lễ vật thính." (Không điều bậy, điều bậy)

 

"Cô Thẩm, chú Quý, chúng cháu thấy gì , hai cứ tiếp tục ạ."

 

Quý Trường Thanh: "..."

 

Thẩm Mỹ Vân: "..."

 

Ôn Hướng Phác cái thằng bé , đúng là "bình nào cũng mở, bình ấm thì mở". (Ý chuyện đúng lúc)

 

Quý Trường Thanh lúc mới buông Thẩm Mỹ Vân , nhưng từ ép sát chuyển thành nắm tay, dắt Thẩm Mỹ Vân tới mặt Ôn Hướng Phác, ánh mắt dừng một lát cổ tay đang nắm c.h.ặ.t của Ôn Hướng Phác và Miên Miên.

 

Ôn Hướng Phác chỉ cảm thấy vị trí chằm chằm cực kỳ nóng rực, dùng hết sức mới kiềm chế bản buông tay, thậm chí còn phản khách vi chủ.

 

"Chú Quý, chú đang gì thế ạ?"

 

Trên gương mặt thanh tú tuấn tú, tràn đầy vẻ điềm tĩnh tự tin, tất nhiên nếu bỏ qua những giọt mồ hôi li ti trán thì lẽ sẽ sức thuyết phục hơn.

 

Quý Trường Thanh nhướng mày, thầm nghĩ gan của Ôn Hướng Phác dạo lớn hơn nhỉ, đây thấy còn dám thẳng, giờ còn dám phản khách vi chủ chất vấn .

 

Quý Trường Thanh: "Cậu đang nắm tay con gái ."

 

Ôn Hướng Phác: "Vâng."

 

Quý Trường Thanh: "???"

 

 

Loading...