Tống Ngọc Thư : "Đợi đến khi em đến tuổi chị, sinh một đứa con là sẽ hiểu thôi."
Chị gần bốn mươi mới đứa con , tự nhiên là tình mẫu t.ử dạt dào.
Thẩm Mỹ Vân lắc đầu: "Thôi , những ngày khổ cực năm đó em khó khăn lắm mới vượt qua , việc gì em vết xe đổ."
Nhà em Miên Miên bây giờ thật nhàn hạ bao, tự bộ, tự ngủ, tự mặc quần áo, chuyện ăn mặc đều sắp xếp thỏa.
Nhìn tiểu Điềm Điềm xem.
Hoàn còn cần khác giúp đỡ.
Quá trình đau khổ vui sướng.
Tống Ngọc Thư quét mắt qua bụng Thẩm Mỹ Vân, Thẩm Mỹ Vân lập tức trợn mắt : "Nhìn cũng vô ích, thể m.a.n.g t.h.a.i ."
Cô và Quý Trường Thanh loạn cả đêm như thế mà bao giờ mang thai.
Hơn nữa, cô hai mươi sáu tuổi , còn m.a.n.g t.h.a.i gì nữa!
Chẳng lẽ những ngày tháng hưởng thụ đủ ?
Tống Ngọc Thư lấy một tờ giấy vệ sinh từ trong túi , lau vệt nước dãi óng ánh cho tiểu Điềm Điềm, lúc mới thong thả : "Chị cũng gì , em gì mà kích động thế?"
Thẩm Mỹ Vân: "Em đến tìm chị việc chính sự."
Khả năng chuyển chủ đề đúng là hạng nhất.
"Xem sổ sách?"
Tống Ngọc Thư cần đoán cũng Thẩm Mỹ Vân đến gì.
Chị dứt khoát phòng , một lát ôm một thùng sổ sách: "Sổ sách của sạp quần áo ở chợ Tây Đơn, cùng với nhà hàng Lỗ gia, và hai cửa hàng bán tivi đều ở đây cả ."
Thẩm Mỹ Vân lật xem sổ tổng hợp cùng: "Em xem sổ còn bao nhiêu tiền thể điều , bên đường Nam Sơn 2 thiếu tiền ."
Tống Ngọc Thư thở dài: "Cộng tổng cộng bốn trăm hai mươi chín ngàn hai trăm mười hai đồng."
Chị kế toán, đối với tất cả con và hóa đơn đều cực kỳ nhạy bén.
"Chị từ đầu , đường Nam Sơn 2 của em là cái động đáy, giờ thì tin chứ?"
Thẩm Mỹ Vân lên tiếng, yên lặng xem sổ sách, xem xong cô thở phào nhẹ nhõm: "Số tiền đủ cho em cầm cự thêm một thời gian nữa ."
Tống Ngọc Thư hỏi: "Lại thể cầm cự bao lâu?"
"Em bắt đầu xây từ nửa cuối năm 80, giờ cuối năm 81 , mắt thấy trôi qua hơn một năm, chính em đếm xem ném đó bao nhiêu tiền ?"
Tống Ngọc Thư một bảng dự toán sơ bộ cho cô, ít nhất cũng năm triệu đồng .
Thế mà hiện tại vẫn công, còn cái hố tiêu bao nhiêu tiền mới lấp đầy .
Thẩm Mỹ Vân gấp sổ sách , tiểu Điềm Điềm tới, cô bé hơn một tuổi nghịch đất đầy tay, Thẩm Mỹ Vân cúi đầu dùng khăn tay lau sạch cho bé.
Lúc cô mới : "Chị dâu, chị hiểu ."
Từ ngày đường Nam Sơn 2 xây xong, nó sẽ là núi vàng của em.
Là một núi vàng thực thụ.
Thẩm Mỹ Vân thấy cô độc, cô thể giải thích với Tống Ngọc Thư: "Chị dâu, nếu sổ tiền, em còn dự định mua thêm một miếng đất ở Thâm Quyến nữa."
Tống Ngọc Thư hỏi: "Em điên ?"
"Em còn mua nữa?"
Thẩm Mỹ Vân khẳng định: "Mua."
Cô mua khu Hoa Cường Bắc của hậu thế, chỉ là hiện giờ xem hy vọng lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1781.html.]
Diện tích Hoa Cường Bắc rộng là một chuyện, hơn nữa vị trí đó , nếu bán ngoài chắc chắn giá sẽ cao.
Tiền hiện tại của cô còn đủ đổ đường 2, chi đến việc mua Hoa Cường Bắc.
Chỉ thể , đợi khi đường 2 của cô lãi, xem thể mua Hoa Cường Bắc , dù là mua một phần hai, , một phần mười thôi là em cũng mãn nguyện .
Tống Ngọc Thư thực sự hiểu nổi Thẩm Mỹ Vân nữa.
"Cái làng chài nhỏ Thâm Quyến đó gì đáng mua chứ? Nếu em thực sự mua, chẳng thà mua ở Bắc Kinh, ít nhất đất đai tứ hợp viện ở Bắc Kinh , thủ đô là trung tâm hành chính chỗ dựa, tương lai thể kém Thâm Quyến ?"
Thẩm Mỹ Vân bỗng nhiên như đả thông kinh mạch: "Chị đúng."
Cô cứ mải nghĩ đến việc tích trữ đất đai và nhà cửa ở Thâm Quyến mà quên mất Bắc Kinh .
Nếu cô mua vài chục tòa tứ hợp viện ở Bắc Kinh, thì tương lai cô sẽ là nữ phú hào một .
Tất nhiên, cũng chỉ là nghĩ thế thôi.
Sự kiểm soát ở Bắc Kinh nghiêm ngặt hơn Thâm Quyến nhiều, bình thường dễ dàng mua .
Tống Ngọc Thư thấy vẻ mặt xao động của Thẩm Mỹ Vân: "Em thực sự mua ?"
Thẩm Mỹ Vân: "Chẳng chị bảo em mua ?"
Cô bấm ngón tay tính toán: "Em sẽ trích năm mươi ngàn từ khoản tiền để mua một ít nhà và đất để đó, hy vọng Hạ Lan bên đừng tìm em gây sự."
Hồ Hạ Lan là cuồng tiền, ngày nào cũng đuổi theo m.ô.n.g cô đòi tiền.
Tống Ngọc Thư: "Chị đùa thôi mà."
Thẩm Mỹ Vân: "Em đùa."
Tống Ngọc Thư: "..."
Chị đúng là điên , đề nghị Thẩm Mỹ Vân mua đất, đây chẳng là dùng bánh bao thịt ném ch.ó, một trở ?
"Thẩm Mỹ Vân, em em bao nhiêu căn nhà ở Bắc Kinh ?"
Thẩm Mỹ Vân hỏi: "Bao nhiêu ạ?"
Bản cô cũng để ý lắm.
"Nào, để chị đếm cho em: Đại tạp viện ngõ Ngọc Kiều một căn hai phòng nhỏ, căn nhà các em đang ở trong trường trung học trực thuộc Đại học Thanh Hoa một căn, còn cả tòa lầu hai tầng của nhà hàng Lỗ gia cũng là của em."
"Bên lò mổ theo chị , mặc dù em đang thuê, nhưng chị em bảo với chủ nhà là mua ."
"Em tự đếm xem, ở Bắc Kinh bao nhiêu địa bàn và nhà cửa ?"
Còn mua nữa gì?
Ở hết ?
Thẩm Mỹ Vân: "Chị hiểu , đủ."
"Em còn mua tứ hợp viện."
Cô niềm chấp niệm với tứ hợp viện, nhưng đó bận quá nên quên mất, Tống Ngọc Thư nhắc nhở như khiến cô nhớ .
Cứ đặt một mục tiêu nhỏ .
Mua một tòa tứ hợp viện ở bên ngoài T.ử Cấm Thành.
Tống Ngọc Thư: "..."
"Chị dâu, chị giúp em để ý nhé, chú ý xem những tòa tứ hợp viện bên ngoài T.ử Cấm Thành, nếu bán thì lúc đó báo cho em một tiếng, em sẽ về mua."
Tống Ngọc Thư: "..."
Chị Thẩm Mỹ Vân với ánh mắt như kẻ điên.