Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 1767

Cập nhật lúc: 2026-01-08 12:06:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy con trai thèm ngoảnh đầu mà bỏ , Liễu Bội Cầm sụp xuống, bật nức nở.

 

Bà lẽ rằng sẽ nhận bà.

 

Rõ ràng khi đến bà tự nhủ với bản chỉ cần gặp một lát là , nhưng khi cảnh tượng thật sự xảy , bà nhịn nhiều hơn một chút.

 

Muốn chuyện với , , gọi một tiếng "".

 

Ngụy Quân cúi đầu phụ nữ đến lê hoa đái vũ, suy nghĩ một chút: "Đừng nữa."

 

"Bà thì cũng ."

 

Liễu Bội Cầm: "..."

 

Chưa thấy ai an ủi khác kiểu bao giờ.

 

"Nếu bà ruột của , tại tránh mặt bà?"

 

Ngụy Quân hiểu: "Trừ khi bà bỏ rơi ."

 

"Nếu quả thật bà bỏ rơi thì việc nhận bà là chuyện bình thường."

 

Liễu Bội Cầm: "..."

 

Làm ơn im miệng , cảm ơn.

 

Cảm xúc của Ôn Hướng Phác định. Liên tiếp mấy phòng thí nghiệm thí nghiệm đều sai hai , lúc mới dừng tay.

 

"Hướng Phác, hôm nay em tâm trạng ? Hay là nghỉ ngơi một ngày ?"

 

Đó là đàn của Hướng Phác.

 

Tâm trạng của Ôn Hướng Phác quả thật bình tĩnh, gật đầu: "Xin ."

 

Cậu cầm lấy chiếc áo khoác treo ghế, rời .

 

Cậu , phòng thí nghiệm lập tức xôn xao.

 

"Hướng Phác đại ca cãi với bạn Miên Miên ?"

 

" thấy giống như đang mâu thuẫn gì đó."

 

Trong mắt , Ôn Hướng Phác và Miên Miên là một cặp trời sinh.

 

"Được , đừng đoán mò nữa." Đại sư Nam Chương thấp giọng : "Số liệu thí nghiệm ? Ngày giáo sư xem liệu , xong ?"

 

Này ——

 

Mọi lập tức còn tâm trí mà hóng hớt nữa.

 

Sau khi rời khỏi phòng thí nghiệm, nhất thời Ôn Hướng Phác , chọn về nhà.

 

Còn Liễu Bội Cầm thì đang do dự nên đến nhà họ Ôn tìm Miên Miên.

 

Bà chọn phương án .

 

Nửa tiếng .

 

Bên ngoài thư viện Thanh Đại.

 

Miên Miên đến nơi, thấy đối phương đang đợi ở đây, cô cảm giác "quả nhiên là bà ".

 

"Bà tìm cháu?"

 

Cô vẫn nắm rõ phận của Liễu Bội Cầm nên hỏi một câu.

 

Liễu Bội Cầm gật đầu, bà nặn một nụ . Có lẽ vì mới xong nên nụ càng mang theo vài phần buồn bã.

 

"Miên Miên, xin phép cô cho gọi cháu như ."

 

Miên Miên: "Bà là ai ạ?"

 

Cô thấy ánh mắt đối phương lạ, cứ dính dính thế nào , giống cô nhưng .

 

Liễu Bội Cầm im lặng một lúc, hồi lâu mới : "Để kể cho cháu một câu chuyện nhé."

 

Sau khi bà kể xong.

 

Miên Miên nghiêng đầu bà: "Vậy bà là ruột của Hướng Phác ?"

 

"Thế tại tìm tìm cháu?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1767.html.]

Câu hỏi quá sắc sảo, trái ngược với vẻ ngoài mềm mại đáng yêu của cô.

 

Điều khiến Liễu Bội Cầm im lặng một lát: " tìm , gặp ."

 

Miên Miên hiểu, cô dậy chuẩn rời : "Nếu Ôn Hướng Phác gặp bà thì cháu cũng ."

 

"Đợi ——"

 

Liễu Bội Cầm ngờ tính cách của Miên Miên giống Hướng Phác đến , bà lập tức đuổi theo.

 

" ý nhờ cháu trung gian mai mối cho và Hướng Phác."

 

Miên Miên , đôi mày thanh tú mang theo vài phần dò xét: "Vậy bà tìm cháu gì?"

 

Kể từ khi đối phương là của Hướng Phác, cô nảy sinh ác cảm với Liễu Bội Cầm.

 

Cái ác cảm mới ngày hôm nay.

 

Mà là trong vô những năm tháng qua, những lúc Ôn Hướng Phác cô đơn một , dám tiếp xúc với thế giới bên ngoài.

 

Miên Miên luôn thầm mắng một câu.

 

Đáng đời!

 

Tất nhiên, mắng là ai thì cần đoán cũng .

 

" tìm cháu chỉ là tặng cháu chút đồ."

 

Trước khi Miên Miên kịp từ chối.

 

Liễu Bội Cầm đưa qua một tờ giấy mỏng manh: "Phiếu gửi tiền ngân hàng Citibank mười triệu tệ."

 

"Một tiệm vàng ở đường Trung Hoàn, ba căn nhà ở Tiêm Sa Chủy, hai căn ở Nguyên Lãng, bốn căn ở vịnh Đồng La, một căn biệt thự ở vịnh Thiển Thủy, hai căn hộ ở cảng Victoria, một con tàu, một nhà hàng, cùng một lượng lớn đồ trang sức, đồng hồ và tranh quý."

 

Theo mỗi cái tên bà , Miên Miên đờ một chút. Đến cuối cùng, đầu óc cô đình trệ.

 

"Bà ý gì đây?"

 

Cô lắp bắp.

 

Người khác hiểu giá trị của những thứ , nhưng cô thì quá hiểu.

 

"Tất cả những thứ đều tặng cho cháu."

 

Liễu Bội Cầm đưa tờ giấy đó cùng một chiếc ấn chương nhỏ bằng đầu ngón tay qua: "Chỉ cần cháu đến Hương Cảng, những thứ bất cứ lúc nào cũng thể lấy ."

 

Nếu thời gian quá gấp rút, bà hận thể sắm sửa thêm một ít gia sản ở Bắc Kinh để đưa cho Hướng Phác.

 

Miên Miên: "..."

 

Đù!

 

Trong lòng thầm kêu gào.

 

Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi , đối phương định tặng cô những món đồ trị giá hàng trăm triệu ?

 

Hoặc lẽ còn hơn thế nữa.

 

Cô là cùng xuyên từ hậu thế tới đây mà. Ở hậu thế, nhà cửa ở Hương Cảng tấc đất tấc vàng, kể đến tiệm vàng, nhà hàng, tàu thuyền gì đó.

 

Cùng với những bức tranh, đồng hồ và đồ trang sức quý giá nữa.

 

Rất nhiều thứ là thứ thể gặp mà thể cầu, thể dùng giá trị tiền bạc đơn thuần để hình dung .

 

"Tất cả những thứ đều cho cháu ?"

 

Miên Miên nuốt nước bọt.

 

Liễu Bội Cầm: " ."

 

Miên Miên tuy thèm nhưng cô lắc đầu, kiên định : "Cháu thể nhận."

 

Liễu Bội Cầm ngạc nhiên: "Tại ?"

 

"Đây là những thứ bà chuẩn cho Hướng Phác mà, cháu lấy những thứ gì? Có nhận nên để Hướng Phác quyết định."

 

Lời càng khiến Liễu Bội Cầm thêm yêu quý cô bé: " thấy Hướng Phác thích cháu, đưa cho cháu cũng giống như đưa cho ."

 

"Cháu vẫn thể nhận."

 

Miên Miên vẫn lắc đầu.

 

 

Loading...