Anh mời họ ngay mà để họ đợi ở cửa, còn thì trong nhà, gọi điện thoại đến nhà Thẩm Mỹ Vân.
May mà ở nhà mới Thẩm Mỹ Vân để tiện liên lạc nên lắp điện thoại ở mấy căn nhà, nếu thì chẳng thể gọi thông .
"Chị Mỹ Vân, vị phu nhân chúng gặp ở Hương Cảng đến tìm chị ạ."
Thẩm Mỹ Vân vốn định rửa mặt ngủ, thấy liền thẳng dậy: "Anh ai cơ?"
"Chính là phu nhân cứu ."
Thẩm Mỹ Vân suy nghĩ một chút: "Bà đang ở ?"
"Đang ở cửa Tân Hy Vọng, vẫn cho họ ."
Nghĩ đến cách của Ngụy Quân, Thẩm Mỹ Vân bật : "Anh cho họ , qua đó ngay."
Ngụy Quân gật đầu, sự dặn dò của Thẩm Mỹ Vân, lúc mới ngoài mời Liễu Bội Cầm và Minh Gia Đống .
Đây vốn là nhà của chính Minh Gia Đống, nhưng khi bước nữa là với tư cách khách mời, điều khiến phần bàng hoàng và thoải mái.
Vào nhà , lặng lẽ quan sát xung quanh. Vẫn là căn nhà của , nhưng nữa .
Mọi sự bài trí bên trong đều khác hẳn với lúc còn ở.
"Mọi đợi một lát, chị Mỹ Vân của sẽ qua đây ngay."
Ngụy Quân bảo Tiểu Vương rót cho họ. Tiểu Vương chút tò mò, bưng hai ly lên xuống, quên thì thầm với Ngụy Quân: "Họ là ai thế ạ?"
Chưa bao giờ thấy loại nào bọc kín mít như .
"Người nơi khác đến." Thấy Tiểu Vương còn định hỏi, Ngụy Quân lắc đầu hiệu: "Đi việc của , chị Mỹ Vân sắp qua , nấu chút chè đậu xanh cho chị ."
Nghe chị Mỹ Vân sắp đến, Tiểu Vương lập tức bận rộn hẳn lên.
Thẩm Mỹ Vân đến nơi là nửa tiếng đó.
Vừa bước , Liễu Bội Cầm dậy, tháo mũ : "Chị Thẩm."
Giọng bà , mang nét dịu dàng mềm mại của phụ nữ Giang Nam. Ngay cả Thẩm Mỹ Vân cũng nhịn mà thầm khen trong lòng, quả là một đại mỹ nhân rạng ngời.
Thẩm Mỹ Vân: "Bà Liễu, bà tìm việc gì ?"
Tiếng "Bà Liễu" khiến Liễu Bội Cầm sững sờ trong chốc lát. Ở Hương Cảng bao nhiêu năm qua, gọi bà là Quách thái, ba chữ "Bà Liễu" bà mới thấy đầu tiên.
Tuy nhiên, cảm giác tệ, khiến bà cảm giác là một con độc lập.
Liễu Bội Cầm khẽ gật đầu, chiếc cằm trắng nõn khẽ nhúc nhích, vẻ mặt khiêm tốn và đầy lòng ơn: "Lần chị cứu , đặc biệt đến tận nơi để cảm ơn chị."
Thẩm Mỹ Vân ngạc nhiên: " cứ tưởng chúng thanh toán xong chứ."
Cô là năng việc đủ thẳng thắn, điều khiến Liễu Bội Cầm cũng thoáng ngẩn ngơ. Ở Hương Cảng bà quen với sự vòng vo, cách tiếp cận trực diện khiến bà thích ứng kịp.
Bà nhanh ch.óng phản ứng , đó mỉm : "Chuyện là thế , đến là việc cầu xin chị."
Tiểu Vương bưng một bát chè đậu xanh lên cho Thẩm Mỹ Vân. Cô thích, khi cảm ơn Tiểu Vương mới nghi hoặc Liễu Bội Cầm: " thể giúp gì cho bà?"
" cửa từ chỗ chị để rời về phía Bắc. Trong thời gian đó, nếu ai hỏi thăm về , chị cứ bệnh, đang nghỉ ở nhà chị ?"
Yêu cầu thật kỳ lạ.
Khiến Thẩm Mỹ Vân chút hiểu nổi, một hồi xâu chuỗi thông tin cô rút một kết luận: "Có đang điều tra và theo dõi bà ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1764.html.]
Liễu Bội Cầm gật đầu, dù cảm thấy khó xử nhưng bà cần đồng minh: " , là chồng ."
"Có ?"
Ánh mắt bà đầy vẻ khẩn cầu.
Sợ Thẩm Mỹ Vân đồng ý, bà tiện tay tháo một chiếc đồng hồ cổ tay xuống. Đó là một chiếc đồng hồ nữ dây da bò màu nâu, tinh xảo.
Mí mắt Thẩm Mỹ Vân giật một cái: "Bà Liễu, bà đừng ."
Nếu cô nhầm, chiếc đồng hồ chắc là Patek Philippe, e là rẻ hơn chiếc Rolex đó.
"Lần gấp, mang theo đồ vật gì quý giá. Chiếc đồng hồ là một trong ít món đồ thể đưa , xin chị đừng chê bai."
Thẩm Mỹ Vân: "..."
Cô chê bai, mà là dám nhận.
Thẩm Mỹ Vân thở dài: "Bà Liễu, bà hiểu rằng chồng bà điều tra bà. Nếu nhớ lầm, đối phương là hào môn ở Hương Cảng, chỉ là một kinh doanh nhỏ bình thường, bà nghĩ thể chống đỡ mấy chiêu tay đối phương?"
Đến chính Liễu Bội Cầm còn cẩn thận hết mức.
Liễu Bội Cầm tăng thêm thù lao: "Hai ngày thôi, chị giúp cầm chân họ hai ngày. một căn biệt thự rộng cả ngàn mét vuông ở Tiêm Sa Chủy, Hương Cảng, sẽ sang tên trực tiếp cho chị."
Đây là thù lao cộng thêm ngoài chiếc đồng hồ .
Thẩm Mỹ Vân: "..."
Trời đất ơi.
Nữ Bồ Tát ban tiền từ tới .
"Bà để suy nghĩ ."
Không cô từ chối, mà là đối phương đưa quá nhiều.
Sau một hồi suy nghĩ, Thẩm Mỹ Vân ngẩng đầu bà: "Bà chắc chắn chỉ hai ngày thôi chứ?"
Liễu Bội Cầm: " , cũng thể chỉ một ngày."
"Sáng nay , chiều nay về ngay." Bà khẩn cầu: " nếu mua vé máy bay thì dùng giấy tờ của chị."
Giấy tờ của bà thể dùng , một khi dùng chồng bà sẽ tra ngay. Bây giờ bà vẫn thể đắc tội với Quách Trung Minh.
Đến mức thăm con trai ruột của cũng lén lút như .
Thẩm Mỹ Vân lắc đầu: "Cũng thể dùng của ."
"Vậy ——"
Liễu Bội Cầm nhíu đôi lông mày : "Phải bây giờ?"
Bà đến đại lục , nếu bảo bà từ bỏ thế , bà thật sự cam tâm.
"Dùng của bạn ."
Thẩm Mỹ Vân tìm Cao Dung: "Cho mượn giấy tờ của chị để mua một tấm vé máy bay, cho vị quý bà xinh Bắc Kinh một chuyến."
Nói đến đây, cô mới chợt nhớ : " , bà Liễu, bà lên phía Bắc để chuyện gì phạm pháp gây hại cho đại lục của chúng đấy chứ?"
Nếu , cô sẽ xe báo cáo ngay lập tức.