Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 1728

Cập nhật lúc: 2026-01-08 11:26:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Toàn bộ Bành Thành trở nên sống động, lập thể trong đầu .

 

Nghe xong lời giải thích của .

 

Mọi rơi trầm mặc.

 

Đây chính là cách giữa học bá và học thần ?

 

Bọn Đường Mẫn cảm thấy tự ti.

 

Duy chỉ Miên Miên là vỗ tay: "Anh Hướng Phác, giỏi quá mất!"

 

"Em cũng thấy em chọn chỗ nhất." Con bé vẫn còn những ký ức rời rạc về nơi , nếu con bé nhớ nhầm thì chỗ chân đang , trong tương lai sẽ cực kỳ phồn hoa, ngày xưa còn từng dẫn con bé đến nhà hàng năm ở đây nữa mà.

 

Miên Miên đúng là nịnh, một câu mà khen cả hai .

 

Khiến Ôn Hướng Phác và Thẩm Mỹ Vân đều nhịn mà bật .

 

Thẩm Mỹ Vân : "Hướng Phác, cháu là đầu tiên tán thành việc dì mua chỗ đấy."

 

Những khác thấy cô tâm thần thôi.

 

Ôn Hướng Phác nhíu mày, khuôn mặt thanh lãnh mang theo vài phần khó hiểu: "Đó là vì họ ngu ngốc thôi ạ."

 

Đường Mẫn: "..."

 

Quách Khắc Kiệm: "..."

 

Nghiêm Hoa: "..."

 

Đây chính là thế giới của họ và những "đại lão" ?

 

"Được , xem xong phố 2 , giờ Vịnh Hải thôi."

 

Khi họ đến Vịnh Hải, Lưu thầu khoán khởi công , ông dẫn theo hơn hai mươi công nhân, máy kéo, xe ba bánh.

 

Từng xe xi măng và gạch đang kéo làng Vịnh Hải.

 

Những còn thì đang đào móng, cái móng sâu tới một mét, lấp gần hết nửa bên .

 

"Nhanh thật đấy."

 

Đường Mẫn nhịn cảm thán một câu, rõ ràng hôm qua dì Thẩm bên Vịnh Hải vẫn gì cả.

 

Vậy mà chỉ trong một buổi sáng, móng đào xong, thậm chí còn chuẩn xây tường nữa .

 

Thẩm Mỹ Vân ừ một tiếng: "Lưu thầu khoán và vẫn bung hết sức , mới chỉ một phần sáu đến đây thôi."

 

Những còn vì quá tốn cơm nên ông để ở "đại bản doanh" Nam Sa, định bụng đợi xây xong chỗ ở mới cho họ qua.

 

Lưu thầu khoán thấy bọn Thẩm Mỹ Vân đến liền chủ động chào hỏi: "Bà chủ Thẩm, là mấy nào theo học đây ạ?"

 

Thẩm Mỹ Vân: "Chính là họ đây."

 

Lưu thầu khoán qua, đếm sơ sơ thấy tận năm .

 

Lưu thầu khoán: "..."

 

"Thế thì đông quá, sợ quán xuyến hết ."

 

Thẩm Mỹ Vân sang Đường Mẫn và Miên Miên.

 

Miên Miên lập tức : "Chúng cháu chỉ xa quan sát thôi ạ, phiền chú giúp đỡ nhé."

 

Con bé chắp hai tay cầu khẩn.

 

Dáng vẻ đó khiến Lưu thầu khoán cuối cùng cũng mủi lòng: "Đứng xa một chút, lúc đào móng san đất sẽ vụn đất đá b.ắ.n , đừng để nó văng đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1728.html.]

 

Miên Miên: "Chúng cháu ạ."

 

Căn nhà xây liên tục trong năm ngày, họ cũng theo suốt năm ngày, quan sát từ đầu đến cuối, thỉnh thoảng còn ghi chép điều gì đó sổ tay.

 

Đừng thấy bọn Đường Mẫn học chuyên ngành kiến trúc, đây mới là đầu tiên họ quan sát trực tiếp ở hiện trường gần như .

 

Họ học tập cực kỳ nghiêm túc.

 

Năm ngày , nhà chuẩn đổ mái, đây là phần việc quan trọng nhất, Lưu thầu khoán cũng trách nhiệm, đặc biệt gọi họ gần: "Đổ mái xong, đợi khô là thể tháo dỡ cốp pha ."

 

"Đây là nhà hai tầng, lượng cốp pha cần thiết khác với nhà sáu tầng, các cháu cho kỹ nhé."

 

Nói xong, ông hô một tiếng: "Đổ mái!"

 

Đám công nhân lập tức xách từng xô xi măng trộn sẵn đổ lên .

 

Chỉ mất nửa ngày là việc đổ mái thành.

 

Ba ngày , tháo dỡ cốp pha.

 

Căn nhà về cơ bản thiện, vì là để công nhân ở nên Lưu thầu khoán cũng nghĩ đến việc trang trí, chỉ nghĩ chỗ che nắng che mưa là đủ, bên trong cứ để thô như .

 

Nhà hai tầng, tầng một mười hai phòng, tầng hai mười phòng.

 

Tổng cộng hai mươi hai phòng, mỗi phòng rộng đầy hai mươi mét vuông, một phòng kê năm chiếc giường tầng, gần như chật ních chỉ còn lối cho một .

 

Mỗi căn phòng ở cả hai tầng đều lấp đầy chỗ.

 

Miên Miên thấy cảnh liền với Thẩm Mỹ Vân: "Mẹ ơi, ở đây chật chội quá."

 

Thẩm Mỹ Vân cũng nhíu mày, cảm thấy ở đây quá chật, hơn nữa vẫn còn bảy tám phòng đang để trống, cô liền tìm Lưu thầu khoán: "Có nên sắp xếp các phòng rộng rãi hơn một chút ?"

 

Lưu thầu khoán lắc đầu: "Không cần , sắp xếp rộng rãi thì đám đó rảnh rỗi sinh nông nổi ở chỗ ngủ, đ.á.n.h thì cũng bài bạc."

 

"Không để cho họ chỗ trống dư thừa."

 

"Hơn nữa, đến lúc đó sẽ sắp xếp công việc cho họ, mỗi ngày đều bận rộn kín mít, khiến họ ngoài thời gian ăn cơm còn chút thời gian rảnh nào để nghỉ ngơi nữa."

 

"Bà chủ Thẩm, hy vọng bà thấy thì đừng nhắc nữa."

 

Thẩm Mỹ Vân hiểu: "Tại ạ?"

 

Rõ ràng thể cần căng thẳng như mà.

 

"Bởi vì hễ họ thời gian rảnh là sẽ ngoài chơi bời lêu lổng, cực khổ một tháng bán sức lao động kiếm tiền còn đủ để họ tiêu xài bụng đàn bà ."

 

Lời quá đỗi trực tiếp.

 

Khiến Miên Miên đỏ bừng cả mặt.

 

Thẩm Mỹ Vân thì trầm tư.

 

Lưu thầu khoán vẫn tiếp tục: "Đám quyền chúng chính là con lừa của đội sản xuất, sắp xếp việc cho họ kín mít thì họ sẽ đủ trò quậy phá, họ mà thời gian rảnh là tiền kiếm sẽ vung tay quá trán ngay, đến cuối năm, vợ họ đến hỏi tiền công, bà bảo đưa đưa?"

 

Đây là một khía cạnh mà Thẩm Mỹ Vân bao giờ tiếp xúc tới, nặng nề gian nan.

 

"Sau về phương diện quản lý, chúng sẽ can thiệp nhiều nữa, Lưu thầu khoán cứ tự sắp xếp là ."

 

Lưu thầu khoán ừ một tiếng, ông theo bóng lưng Thẩm Mỹ Vân rời , thầm nghĩ bà chủ Thẩm là một , nhưng là một nhà quản lý đủ tiêu chuẩn.

 

Cô quá thiếu hiểu về những thói hư tật của những ở tầng lớp .

 

Mà ông cũng nếm trải bao nhiêu bài học cay đắng mới dần dần đúc rút .

 

Ra khỏi ký túc xá, Miên Miên bên cạnh Thẩm Mỹ Vân, con bé chút thắc mắc: "Mẹ ơi, lời đ.á.n.h giá của chú Lưu về các chú công nhân liệu quá đáng quá ạ?"

 

 

Loading...