Tiểu Chu thấy họ ý định chắc chắn sẽ mua nhà, lập tức vui mừng khôn xiết, liền lấy chìa khóa mở căn đối diện ngay.
"Tuy nhiên, căn diện tích là một trăm tám mươi mét vuông, hai trăm hai mươi mét vuông ạ."
Thế ...
Cao Dung suy nghĩ một chút: "Vậy cũng xem thử ."
Tiểu Chu "cạch" một tiếng mở cửa phòng, thực một trăm tám mươi mét vuông cũng nhỏ chút nào, nó bốn phòng ngủ, bộ phòng khách cũng hơn ba mươi mét vuông, phòng ngủ thì nhỏ hơn căn hai trăm hai mươi mét vuông một chút.
"Bà thấy thế nào?"
Thẩm Mỹ Vân hỏi Cao Dung.
Cao Dung: "Một trăm tám mươi mét vuông cũng tạm , dù cũng ở một ."
" mà, để xem tầng bốn nữa."
Cô kiêng dè gì tầng bốn, ngược còn khá thích, đối với Cao Dung mà , bốn của họ là "phát", nghĩa là phát tài.
Cô còn mê tín, so với ba thì cô thích bốn hơn.
Tầng bốn mà, diện tích lớn.
Tiểu Chu bận rộn tối mày tối mặt, mở cửa tầng bốn, cô hiểu , hôm nay gặp khách hàng lớn.
Đối phương thậm chí còn hỏi giá cả, trực tiếp bắt đầu xem thiết kế phòng luôn, chỉ cốt cho hài lòng.
Tầng bốn mở , quả nhiên cùng một kiểu thiết kế với tầng .
" vẫn thích loại hai trăm hai mươi mét vuông hơn."
"Đến lúc đó sẽ ngăn một phòng việc ở phòng khách."
Cao Dung phân chia một chút: "Cái phòng khách tới bốn năm chục mét vuông , ngăn một góc, cộng với một phòng ngủ khác cũng thể phòng việc."
" lấy căn ."
"Không xem thêm nữa ?"
Thẩm Mỹ Vân hỏi cô .
Cao Dung lắc đầu: "Thôi, thích tầng bốn, bốn bốn bốn phát phát phát, đây là điềm báo bao nhiêu."
Người ăn đều thích kiểu , hơn nữa Tào Mai cũng , thiết kế của căn nhà phong thủy hỗ trợ, cô càng thích hơn.
Thẩm Mỹ Vân: "Được, bà lấy tầng bốn, lấy tầng ba."
"Miên Miên, chúng xem tiếp tầng năm và tầng sáu nhé?"
Miên Miên chút do dự: "Mẹ ơi, chúng mua tầng ba ? Còn xem tầng năm và tầng sáu gì ạ?"
Thẩm Mỹ Vân bẹo má cô bé: "Ai bảo chỉ mua một căn nhà ?"
"Hả?"
Miên Miên sững sờ: "Chúng còn mua nữa ạ?"
"Tất nhiên , mua một căn con thích chứ."
Lần , đừng là Miên Miên, ngay cả Tiểu Chu bán nhà và Tào Mai cũng thấy ghen tị theo.
Đứa trẻ mới bao nhiêu tuổi mà nó định mua nhà riêng cho nó , còn mua căn nó thích nữa.
Nhìn những như họ, sống thêm bao nhiêu năm cơm gạo mà đến một căn nhà cũng mua nổi.
là so với thì tức c.h.ế.t mà.
Trần Thu Hà há hốc miệng, nhưng thấy con gái và cháu ngoại đều vui vẻ nên rốt cuộc thêm gì.
Thôi kệ, tiền là do con gái kiếm , nó tiêu thế nào cũng .
Tiếp đó, họ lên tầng năm và tầng sáu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1695.html.]
Tầng thượng phong cảnh nhất, Miên Miên một cái là thích ngay, nhưng Thẩm Mỹ Vân : "Miên Miên, tầng thượng phong cảnh nhưng nhược điểm cũng rõ ràng, đó là mùa hè nóng nực, nhất là tầng thượng giống như cái l.ồ.ng hấp , kể còn nguy cơ dột nước, thấm nước."
Tiểu Chu định chất lượng nhà của họ , nhưng Thẩm Mỹ Vân liền hỏi ngược : "Nếu ba mươi năm thì ?"
Cái ai mà dám bảo đảm, Tiểu Chu cũng bảo đảm nổi, cô lập tức im bặt.
Thẩm Mỹ Vân liền tiếp với Miên Miên: "Hơn nữa, ở tầng sáu đồng nghĩa với việc mỗi ngày đều leo cầu thang lâu, một con thì , nhưng nếu thỉnh thoảng còn xách lương thực, than tổ ong, những món đồ nội thất nặng nề thì ?"
"Nếu con thể chấp nhận những nhược điểm , thì mua tầng sáu cũng ngăn cản."
Được .
Sau khi Thẩm Mỹ Vân phân tích tỉ mỉ những chi tiết cho Miên Miên, cô bé lập tức sợ đến rùng : "Thôi thôi, ơi con lấy tầng năm ạ, phong cảnh tầng năm cũng ."
Nhìn cũng khá xa.
"Vậy là ."
"Tầng năm con lấy loại hai trăm hai mươi mét vuông , là lấy căn một trăm tám mươi mét vuông đối diện?"
Miên Miên cần suy nghĩ ngay: "Con lấy căn một trăm tám mươi mét vuông, căn hai trăm hai mươi mét vuông to quá, con ở thấy sợ lắm."
Đây là lời thật lòng.
"Vậy , lấy căn một trăm tám mươi mét vuông."
Giải quyết xong Miên Miên, Thẩm Mỹ Vân sang Trần Thu Hà: "Mẹ, tầng hai, tầng ba, tầng bốn, tầng năm, thích tầng nào nhất?"
Trần Thu Hà ngẩn : "Mẹ thích tầng hai."
"Vậy chúng xem thiết kế một trăm tám mươi mét vuông nhé?" Cô thấy căn một trăm năm mươi mét vuông vẻ nhỏ.
Trần Thu Hà vẫn còn choáng váng: "Mỹ Vân, ý con là ?"
Thẩm Mỹ Vân thở dài, khoác tay Trần Thu Hà: "Mẹ, ý con đúng như mặt chữ đấy ạ, hôm nay ba con bà cháu mỗi một căn nhà."
"Hả?"
"Cái tốn bao nhiêu tiền chứ?"
Trần Thu Hà dám nghĩ tới.
"Mẹ đừng quan tâm đến tiền nữa." Thẩm Mỹ Vân mắt Trần Thu Hà: "Chỉ hỏi thôi ạ?"
Trần Thu Hà định , nhưng con gái đến da đầu tê dại, chỉ đành gật đầu.
Căn phòng sáng sủa như ai mà thích chứ.
"Vậy là ."
"Mua thôi ạ."
Thẩm Mỹ Vân giọng điệu dứt khoát, một chút do dự: "Tiểu Chu, xem nhà xong , lấy một căn tầng hai một trăm năm mươi mét vuông, tầng ba hai trăm hai mươi mét vuông, và tầng năm một trăm tám mươi mét vuông, cô giúp chúng tính xem ba căn tổng cộng bao nhiêu tiền."
Lời dứt, bên trong căn nhà thô trống rỗng là một mảnh yên tĩnh.
Đây là mua nhà là mua rau ?
Mua rau cũng thấy nhẹ nhàng đến thế nhé!
Thấy Tiểu Chu lời nào.
Thẩm Mỹ Vân gõ gõ mặt bàn: "Sao thế? Không bán ?"
Tiểu Chu hồn, vội vàng Tào Mai, Tào Mai thở dài: "Tiểu Chu , sếp cô còn đề bạt cô phụ trách mảng bán hàng ở đây đấy, cô như thế là ?"
"Khách mua nhà, bây giờ cô gì?"
Mặt Tiểu Chu lúc xanh lúc trắng, đó nhanh ch.óng bình tĩnh : "Tính giá cho khách ạ."
"Bên em hiện đang chương trình khuyến mãi, căn nhà đầu tiên giảm 2%, từ hai căn trở lên giảm 5%, ba căn trở lên giảm 10% ạ."