Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 1685

Cập nhật lúc: 2026-01-08 10:56:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nhà năm mẫu đất?"

 

"Nhìn , nhà mười mẫu đất bán hết luôn?"

 

Thẩm Mỹ Vân: "..."

 

Hạnh phúc đến quá bất ngờ!

 

Thẩm Mỹ Vân cũng ngờ rằng nhiều vây quanh cô đòi bán đất như .

 

Cô hít sâu một : "Mọi khoan , bà dì họ Hướng bán đất là vì cháu trai bà du học, tộc trưởng lão cũng , còn thì ?"

 

Cô dẫu thu mua nhiều đất như , nhưng sợ mua quá nhiều sẽ cấp để mắt tới, lúc đó sẽ lợi bất cập hại.

 

"Chúng á?"

 

Mọi thẳng thắn: "Chúng chỉ tiền thôi."

 

Bây giờ lãi suất ngân hàng lên tới 4% , tiền bán đất trong tay, chỉ việc đem tiền đó gửi ngân hàng, họ chẳng cần gì cũng đủ ăn tiêu cả đời .

 

Đó là một ngàn tệ một mẫu cơ mà!

 

Tùy tiện bán một mẫu đất là hai ngàn tệ . (Đoạn tác giả nhầm, 1000 mới đúng)

 

Nếu bán nhiều hơn thì còn nữa?

 

Đối mặt với những lời thẳng thắn của , Thẩm Mỹ Vân trả lời ngay mà về phía tộc trưởng lão: "Việc mua đất vốn dĩ là đúng quy định lắm, thể một lúc mua nhiều như ?"

 

"Lỡ như xảy vấn đề thì ?"

 

Tộc trưởng lão cũng do dự, nhưng thấy dân làng trong trang trại của đều ông với ánh mắt mong đợi như , nếu ông từ chối, chắc chắn sẽ trở thành kẻ thù của tất cả trong làng.

 

Thế là tộc trưởng lão thở dài: " thể hỏi Thẩm lão bản, cô mua những mảnh đất để ?"

 

Thẩm Mỹ Vân: "Nuôi lợn ạ."

 

Cũng sai.

 

Tộc trưởng lão tới lui, trầm ngâm một lát: "Vậy thì thỏa thuận ghi rõ là Thẩm lão bản mua đất để —"

 

Từ đó, đây cháu trai ông từng nhắc với ông, nhưng giờ ông nhớ .

 

Thẩm Mỹ Vân bổ sung: "Mở trang trại chăn nuôi."

 

" đúng đúng, mở trang trại chăn nuôi, thuộc về mục đích thương mại, chắc là chứ?"

 

Thẩm Mỹ Vân ừ một tiếng: "Cứ ghi chú như , nếu vấn đề gì thì tính , tuy nhiên, lời mất lòng , giao dịch mua bán một khi xác định là chuyện hối hận đấy."

 

Được !

 

Giờ thì , dân làng trong trang trại sợ Thẩm Mỹ Vân hối hận, Thẩm Mỹ Vân sợ bọn họ hối hận.

 

Hai bên lập tức một bản cam kết, đảm bảo một khi mua bán thành công, bất kể thế nào cũng hối hận.

 

Có bản cam kết , hai bên mới yên tâm thực hiện.

 

Tiếp theo là mua đất.

 

Người một mẫu.

 

Người hai mẫu.

 

Người bán nhiều nhất là sáu mẫu đất, coi như bán sạch sành sanh mảnh đất mà cha ông để , giữ chút nào.

 

Vì chuyện , tộc trưởng lão còn khuyên can hết lời, nhưng đối phương cho rằng tộc trưởng lão ghen tị vì ông sắp phát tài.

 

Tộc trưởng lão tức giận phẩy tay bỏ , đúng là loại gì.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1685.html.]

Mặc kệ !

 

Đến cuối cùng, trong vòng một buổi chiều, Thẩm Mỹ Vân mua tổng cộng mười bảy mẫu đất, sắp mua hết hơn nửa đất của Lý Gia Trang .

 

Phải rằng Lý Gia Trang vốn dĩ cũng chẳng lớn lắm.

 

Tổng cộng thanh toán hai vạn bảy ngàn tệ.

 

Tiền trao cháo múc.

 

Sau khi xong các thủ tục , sự dẫn dắt của tộc trưởng lão, Thẩm Mỹ Vân xem qua những mảnh đất cô mua, cơ bản là liền kề thành một dải.

 

Những hộ nông dân bán đất cho cô cũng , đem cả vùng đó giao cho cô hết. Những hộ nông dân cũng khôn ngoan, bán là đất bạc màu, cơ bản là dù nhà tự trồng trọt cũng khó lương thực, thậm chí trồng rau cũng chẳng .

 

May mà Thẩm Mỹ Vân bận tâm đến những chuyện , cô mua những mảnh đất vốn dĩ định để trồng trọt, mà là dự định xây một trang trại chăn nuôi kết hợp lò mổ, trạm trung chuyển.

 

Ngoài , sẽ xây riêng các nhà xưởng để mổ lợn, mổ gà và mổ thỏ.

 

Điều là để thuận tiện cho việc quản lý, hơn nữa còn đảm bảo vệ sinh.

 

Thậm chí, khi quy hoạch nơi , trong đầu Thẩm Mỹ Vân một bản phác thảo, nơi đây tương lai sẽ lò mổ.

 

Xem xong những mảnh đất .

 

Hướng Hồng Anh theo Thẩm Mỹ Vân, cô nhịn trêu chọc: "Sau Mỹ Vân nhà chúng thành Bà Chúa Đất ."

 

Mười mấy mẫu đất, thực sự là ít .

 

Gần như mãi thấy tận cùng.

 

Thẩm Mỹ Vân: "Đây là ước mơ của em." Ước mơ của cô là bà chủ cho thuê nhà, nhưng hiện tại dường như thực tế cho lắm, lẽ đến những năm chín mươi mới thể dần dần thực hiện .

 

Quý Trường Thanh bên cạnh thấy lời , mỉm , lên tiếng.

 

Nhiều khi, đều im lặng, lặng lẽ lưng Thẩm Mỹ Vân ủng hộ cô.

 

Sau khi chốt xong việc mua đất.

 

Quay về, Thẩm Mỹ Vân liền bắt tay tìm đội thi công, hai đội thi công cùng việc một lúc.

 

Nhà xưởng và lò mổ xây dựng đồng thời.

 

Hơn nữa nhà xưởng và lò mổ sự khác biệt rõ ràng, vệ sinh ở lò mổ yêu cầu tỉ mỉ hơn, thậm chí ở nhiều chỗ còn lát gạch men.

 

Chỉ để trông vẻ vệ sinh hơn.

 

Đợi đến khi nhà xưởng và lò mổ xây xong hết, lúc là cuối tháng ba, mùa hoa nở rộ.

 

đất sử dụng vẫn tới một phần ba, để đất trống thực sự là lãng phí. Thẩm Mỹ Vân nghĩ ngợi, bảo Quý Trường Thanh tìm từ phía Mạc Hà về năm sáu cựu chiến binh giải ngũ.

 

Những đây đều từng trồng trọt trong đơn vị đóng quân, cô dự định giao dải đất cho họ quản lý.

 

Vốn dĩ thể dùng nông dân địa phương, nhưng Thẩm Mỹ Vân lo lắng dễ nảy sinh rắc rối, thế là dứt khoát đổi hết ở đây.

 

Như , cô dùng cũng yên tâm hơn.

 

Với sự xuất hiện của các cựu chiến binh, những nông dân địa phương vốn định gây chuyện, thấy đất của Thẩm Mỹ Vân để trống định lén lút trồng rau, lập tức tắt ngóm ý định.

 

Thực sự là những Thẩm Mỹ Vân thuê đến trông giống như hạng dễ đụng , đành thôi.

 

Thẩm Mỹ Vân thuê những cựu chiến binh đến, vốn dĩ là để họ trồng trọt, những thứ trồng thể tạm thời cho gia súc trong trang trại ăn.

 

Rau trồng họ cũng thể tự ăn.

 

Đương nhiên, mắt xích quan trọng nhất là ở đây trông coi, chứng minh đó là tài sản chủ.

 

Sau nơi sẽ là tấc đất tấc vàng, Thẩm Mỹ Vân tranh chấp với họ.

 

 

Loading...