Mà mở nhà hàng mới nửa năm kiếm gần mười vạn tiền lãi . Thẩm Mỹ Vân : "Bác đừng vội, đây mới là tổng doanh thu, trừ giá vốn, chi phí, tiền thuê nhà, lương nhân viên và các loại thuế phí."
"Đợi trừ hết tất cả..." Cô đưa một con ước chừng, "Ước tính lợi nhuận sẽ trong từ bốn mươi lăm vạn đến năm mươi lăm vạn tệ." Giá vốn của họ cao, còn cách nào khác vì thực phẩm hiện nay đều đắt đỏ. Dĩ nhiên, giá họ bán ngoài còn đắt hơn.
Sư phụ Lỗ: "Như cũng là ." Có bốn năm mươi vạn, ông cũng chia hơn hai mươi vạn, cái so với việc ông nhận đặt tiệc thì hời hơn nhiều. Hơn nữa, nhận đặt tiệc là dầm mưa dãi nắng, lăn lộn bên ngoài, nhưng việc ở nhà hàng thì thế, cả ngày chỉ bận rộn trong tiệm, chẳng chịu nắng gió gì.
Thẩm Mỹ Vân: "Sổ sách cụ thể cứ đợi đến mùng năm tính tiếp nhé, hôm nay muộn quá , về nghỉ ngơi thôi. Sư phụ Lỗ, ông thấy thế nào?"
Sư phụ Lỗ gật đầu: "Không thành vấn đề." Ông cũng vội dùng tiền, nhưng dù cũng lo lắng cho hai đồ nhỏ ở phương Nam: "Mỹ Vân, Hoàng Đậu và Tiểu Lục ở phương Nam thế nào ?"
Thẩm Mỹ Vân đáp: "Cũng khá ạ, thị trường bên đó còn lớn hơn cả Bắc Kinh. Hằng ngày hai đứa nó cũng bận rộn c.h.ế.t ." Cô rằng so với lương ở nhà hàng Bắc Kinh, lương của Hoàng Đậu và Tiểu Lục ở phương Nam còn cao hơn nhiều. Chỉ là tin tức công bố ngoài thôi.
"Bận rộn là , bận rộn là ." Sư phụ Lỗ cảm thán.
Thẩm Mỹ Vân ừ một tiếng, khi kiểm kê xong, cô cầm theo sổ sách cùng về nhà họ Quý. Cô dự định tranh thủ thời gian nghỉ Tết ở nhà sẽ kiểm kê bộ sổ sách một nữa, dĩ nhiên thể thiếu sự trợ giúp của Tống Ngọc Thư . Có sổ sách của nhà hàng họ Lỗ, cô tiện đường chạy qua ký túc xá nơi Kiều Lệ Hoa và Trần Ngân Hoa ở, lấy cả sổ sách của chợ Tây Đơn về. Cô định sẽ kiểm tra tất cả một lượt! Sau đó đến mùng năm sẽ chia tiền.
Lấy sổ sách, cô liền xách một túi to giữa đêm khuya tìm Tống Ngọc Thư. Tống Ngọc Thư đang ở giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ, cũng đang mất ngủ, đang rầu rĩ gì. Thấy Thẩm Mỹ Vân xách túi sổ sách tới, chị mừng rỡ khôn xiết: "Mỹ Vân, em đúng là con sán trong bụng chị, ý định tính toán sổ sách của chị lên tới đỉnh điểm đấy." Chị vốn là dân kế toán, một ngày xem sổ sách là trong lòng bứt rứt khó chịu. Kể từ khi m.a.n.g t.h.a.i mấy tháng nay chị hề chạm sổ sách tiền bạc gì. Cả thấy cứ kỳ kỳ thế nào .
Lúc thấy Thẩm Mỹ Vân xách một túi lớn sổ sách tới, Tống Ngọc Thư hiểu tại thấy kỳ . Chị đúng là cái vất vả! Một ngày việc là cả khó chịu. Thẩm Mỹ Vân còn sợ Tống Ngọc Thư giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ nổi, cô chỉ mang một phần ba qua thôi, thấy chị như cô cũng yên tâm.
"Chị cứ xem , nếu thấy trong thoải mái thì dừng ngay nhé."
"Chị thì gì thoải mái chứ?" Tống Ngọc Thư xua tay để ý, "Chị giường xem, cái còn hơn ngẩn nhiều." Đã lâu thấy sổ sách, các tế bào trong chị dường như đều đang reo hò, chị lập tức cầm sổ sách lên xem. Chỉ là lướt qua sơ sơ năm phút, trong lòng chị con đại khái.
"Đây là một phần là bộ sổ sách thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1679.html.]
Thẩm Mỹ Vân đáp: "Chỉ là một phần nhỏ thôi ạ."
Lời dứt, mắt Tống Ngọc Thư sáng rực lên, chị thốt lên: "Thẩm Mỹ Vân, em giỏi thật đấy, em phát tài to !" Mặc dù đây chỉ là một phần sổ sách, nhưng khó để suy Thẩm Mỹ Vân kiếm bộn tiền trong năm qua.
Thẩm Mỹ Vân mỉm : "Em phát tài chẳng là chị phát tài ? Chị dâu , chị góp vốn bằng kỹ thuật ?" Sang năm khi đứa bé chào đời, chuyện sẽ còn giống như bây giờ nữa.
Tống Ngọc Thư cũng lắm, nhưng suy nghĩ một chút chị lắc đầu: "Chắc là , em cũng trai em đang ở quân đội, con sinh thì chắc chắn chị là lực lượng chính để chăm con. Đây là đứa con khó khăn lắm chị mới , chị phó mặc con cho bố chăm hộ." Chị tự nuôi dạy. Nhìn Mỹ Vân để Miên Miên ở nhà là , đó là vì Mỹ Vân vượt qua giai đoạn ban đầu .
Thẩm Mỹ Vân thấy chị từ chối cũng thấy tiếc: "Vậy thế , chị quen kế toán nào hợp ý thì giới thiệu cho em một ?"
Tống Ngọc Thư ngẫm nghĩ một lát: "Chị thật với em, mấy kế toán chị trình độ còn kém chị một đoạn xa lắm. Nếu chị cũng chẳng một kiêm nhiệm nhiều chức vụ như . Hay là thế ?" Tống Ngọc Thư đưa một giải pháp trung hòa, "Mỗi tháng em cứ gửi sổ sách về một , chị sẽ ở nhà. Mặc dù chăm con nhưng những lúc con ngủ rảnh rỗi chị vẫn thể xem sổ sách ."
Thẩm Mỹ Vân: "Em thấy cũng . Vậy chúng cứ quyết định thế nhé." Tống Ngọc Thư một tiếng: "Em cứ mang nốt sổ sách còn qua đây , mấy ngày Tết chị tranh thủ xem cho xong." Thẩm Mỹ Vân dĩ nhiên đồng ý ngay. Có sự giúp đỡ của Tống Ngọc Thư, công việc của cô cũng coi như giải quyết nhanh gọn hơn nhiều.
Chẳng mấy chốc đến ngày ba mươi Tết, bà nội Quý tìm đến Thẩm Mỹ Vân: "Mỹ Vân, bàn với con chuyện ."
Thẩm Mỹ Vân: "Mẹ, cứ ạ."
"Mẹ đón bố con qua đây cùng đón Tết, con thấy thế nào?" Hai gia đình ở cùng , hiếm khi mới dịp tụ tập một bữa.
Thẩm Mỹ Vân dĩ nhiên cũng , nhưng cô lắc đầu: "Chắc là ạ, con bên đó mời bà nội Ngô, còn mời cả các thầy cô giáo cũ của con qua nhà ăn Tết , qua đây ."
Nghe , bà nội Quý đành thôi. Bà thấy tiếc, nhưng thông gia kế hoạch thì họ cũng nên phiền. Trưa ba mươi Tết, gia đình Thẩm Mỹ Vân ăn bữa cơm đoàn viên ở nhà họ Quý, buổi tối cô cùng Quý Trường Thanh về nhà . Dĩ nhiên cũng quên gọi cả quản lý vật tư và Lý Đại Hà. Sắp Tết , Thẩm Mỹ Vân cũng để họ , coi như họ thì mang theo hai đó cùng. Cũng may dù là quản lý vật tư Lý Đại Hà thì họ đều quen thuộc với nhà họ Thẩm nên cũng thấy gò bó.