Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 1672

Cập nhật lúc: 2026-01-08 10:55:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Biết thời gian vợ vất vả, nhưng dường như giúp gì nhiều. Những ngày tới tìm cách theo sát bên cô, hễ là việc gì thể thì nhất định để cô cực nhọc như nữa.

 

Quý Trường Thanh trầm tư suy nghĩ, khi lái xe thì do dự một chút, về nhà họ Thẩm. Nhà họ Thẩm ở khu gần trường trung học trực thuộc Đại học Thanh Hoa, cách nhà hàng và kho hàng Tuyên Vũ đều xa.

 

nhà họ Quý thì khác, nhà họ Quý ở gần hơn. Như sáng mai Mỹ Vân cũng thể nghỉ ngơi thêm một chút. Hơn nữa còn cân nhắc nhiều hơn, muộn thế , về sẽ dễ phiền nhạc phụ nhạc mẫu và Miên Miên đang học bài.

 

Nghĩ nghĩ , quyết định lái xe về nhà họ Quý. Giờ chắc đám hậu bối nhà họ Quý vẫn đang chơi bài cửu, chắc chắn ngủ. Sẽ sợ phiền ai cả.

 

Khi Quý Trường Thanh bế Thẩm Mỹ Vân xuống xe, cơn gió lạnh bên ngoài lùa cơ thể khiến cô giật tỉnh giấc.

 

"Đến nơi ?"

 

Lúc mới nhận đang trong vòng tay Quý Trường Thanh? Chân còn chạm đất nữa.

 

Quý Trường Thanh ừ một tiếng: "Đến , nhưng là về nhà họ Quý."

 

Thẩm Mỹ Vân vốn thông minh, lập tức hiểu ngay, cô gật đầu: "Thả em xuống ." Thấy sắp đến cửa nhà họ Quý .

 

Quý Trường Thanh: "Không thả."

 

Thẩm Mỹ Vân lay chuyển , đành chiều theo , dù cô cũng thực sự bộ. Mệt, quá mệt mỏi. Thời gian qua xoay như chong ch.óng, hầu như lấy một phút nghỉ ngơi.

 

Thấy cô ngoan ngoãn rúc n.g.ự.c , Quý Trường Thanh cúi đầu một cái, khóe môi nhếch lên, khuôn mặt tuấn cương nghị ánh trăng càng thêm phần phi phàm.

 

Gõ cửa nhà họ Quý.

 

Quả nhiên, nhà họ Quý giờ vẫn đèn đuốc sáng trưng, đám Quý Minh Đống, Quý Minh Hiệp, Quý Minh Phương đang ở gian chính chơi bài cửu. Nghe thấy động động tĩnh bên ngoài, lập tức bật dậy, thò đầu .

 

Rồi họ thấy vị chú út hằng ngày uy nghiêm đến mức ai bì kịp, lạnh lùng sắt đá của , đang bế một phụ nữ trong lòng, sắc mặt ôn nhu điều gì đó.

 

Mắt của đám Quý Minh Đống suýt thì rơi xuống đất vì kinh ngạc. Nhận đám nhỏ đang hai vợ chồng , vẻ ôn nhu mặt Quý Trường Thanh lập tức biến mất, sắc mặt trở nên lạnh lùng, giọng trầm hùng: "Mấy giờ mà còn ngủ?"

 

Một câu khiến đám đang chơi bài lập tức vứt bài, giải tán ngay tức khắc.

 

Xác nhận . Vẫn là vị chú út đáng sợ đó, chỉ là, cái uy nghiêm của chú dường như cũng tùy mà thể hiện.

 

"Lúc nãy chú út bế ai ?" Quý Minh Phương đầu óc đơn giản còn hỏi một câu, khiến Quý Minh Đống tặng cho một cái lườm: "Cậu thấy chú út từng đối xử ôn nhu với ai như bao giờ ?"

 

Nghĩ thì đúng là thật. Mọi đầy ẩn ý.

 

"Thím út ?"

 

"Chắc chắn ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1672.html.]

 

Lúc Quý Minh Phương nhịn : "Chú út và thím út kết hôn mười năm vẫn mặn nồng như đám trẻ tuổi chúng nhỉ."

 

Đám cháu chắt nhà họ Quý giờ cũng ngoài hai mươi, đang độ tuổi tìm hiểu đối tượng. Câu của Quý Minh Phương khiến lườm thêm một cái ai nấy bỏ , chẳng thèm để ý đến .

 

Bên . Thẩm Mỹ Vân cũng ngượng dám xem đám trẻ trong nhà thế nào. Sau khi phòng, Quý Trường Thanh đặt cô lên giường.

 

Lúc Thẩm Mỹ Vân mới hỏi: "Bọn trẻ thấy em ?"

 

Quý Trường Thanh mở mắt dối: "Không thấy."

 

Đầu óc Thẩm Mỹ Vân đình trệ, cô theo bản năng thở phào: "Vậy em ngủ đây." Mệt quá , đến việc vệ sinh cá nhân cũng trở thành một điều xa xỉ. Để sáng mai dậy sớm rửa ráy .

 

Quý Trường Thanh ừ một tiếng, dỗ dành cô ngủ say, đó mới tắm rửa. Sau khi xong xuôi, còn quên bưng một chậu nước lau mặt và tay chân cho Thẩm Mỹ Vân. Đáng tiếc, Thẩm Mỹ Vân ngủ quá sâu nên hề .

 

Đợi đến bốn giờ sáng hôm , Quý Trường Thanh thức dậy đúng giờ. Thấy thương vẫn đang ngủ, cũng nỡ đ.á.n.h thức cô, liền ngoài. Khi ngang qua phòng của bố , thấy bên đó ánh đèn.

 

Quý Trường Thanh do dự một chút gõ cửa. Quả nhiên, già thường ít ngủ, mới bốn giờ mà ông nội Quý và bà nội Quý đều dậy, thì uống , thì xem báo.

 

"Trường Thanh, dậy sớm thế con?"

 

Quý Trường Thanh rõ ý định: "Mẹ, tám giờ sáng nếu con về, giúp con gọi Mỹ Vân dậy nhé."

 

Thực bảy giờ là nên gọi , nhưng Quý Trường Thanh đành lòng. Đêm qua về đến nhà gần mười một giờ, nếu dậy sớm quá nghĩa là thời gian Mỹ Vân nghỉ ngơi sẽ ít.

 

Bà nội Quý ngờ con trai qua đây là vì việc , bà lập tức gật đầu: "Được, . Con cứ yên tâm việc ."

 

Lúc Quý Trường Thanh mới rời . Sau khi khỏi, bà nội Quý với ông nội Quý: "Ông thấy thằng út nhà dạo tình cảm hơn nhiều ?"

 

Trường Thanh của ngày xưa cứ như một cục sắt , ai cũng sưởi ấm nổi. Ông nội Quý chẳng bao giờ quan tâm đến mấy chuyện . Ông thấy tính cách lạnh lùng của con trai út khá , đàn ông đại sự thì dĩ nhiên do dự, mềm yếu. Ông lên tiếng.

 

Bà nội Quý cũng giận, tự lẩm bẩm một : "Vẫn là cưới cô vợ . Nếu Mỹ Vân ở nhà, ông tưởng nó chịu về nhà chắc?" Có khi tết cũng chẳng thèm về. Cưới một cô vợ về, trái còn mang cả con trai về nhà nữa.

 

Khi Thẩm Mỹ Vân tỉnh dậy nữa thì mặt trời lên cao. Giấc ngủ cô ngủ quá sâu, lúc mở mắt cảm giác đang ở . Cho đến khi bà nội Quý gõ cửa : "Mỹ Vân, con tỉnh ?"

 

Thực lúc tám giờ rưỡi .

 

Thẩm Mỹ Vân: "Tỉnh ạ, ."

 

Bà nội Quý lúc mới bước : "Trường Thanh dặn tám giờ gọi con, nhưng thấy con ngủ say quá nên tám giờ rưỡi mới tới."

 

Thẩm Mỹ Vân giờ giấc liền lập tức tung chăn xuống giường, hít một lạnh.

 

 

Loading...