Ông chủ sạp hàng rong bên cạnh cũng kìm mà sáng mắt lên: "Ngon thật đấy, hèn gì việc kinh doanh của thế."
Nhìn món ăn nhẹ của , đúng là hàng so với hàng là vứt mà.
Họ kém đối phương chỉ một chút, hèn gì khách thích, ngay cả bản họ cũng ưa nổi.
Thẩm Mỹ Vân vốn ngờ rằng khi món kho đưa lên, thể chinh phục cả đồng nghiệp.
Tối hôm đó, món kho bán chạy cực kỳ, đến chín giờ tối, bộ thức ăn trong nồi bán sạch sành sanh.
Ngay cả món chay như đậu nành và trứng cút cũng mua sạch.
Vẫn tiếp tục đến mua.
Thẩm Mỹ Vân xua tay với họ: "Hết , tối mai nhé, món kho chúng chỉ bán buổi tối."
Điều khiến cảm thấy vô cùng tiếc nuối.
"Hết ?"
" bảo món kho nhà cô ngon nên mới đặc biệt chạy qua đây nếm thử đấy."
Vạn ngờ tới, nếm khí.
"Nước kho cô bán ? Chúng mua một ít về tự kho."
Thẩm Mỹ Vân lắc đầu: "Nước kho bán."
Đây là bí quyết cốt lõi, đương nhiên nắm giữ trong tay .
Đối phương thở dài, rời .
Trương Anh theo : " ông , ông là em vợ của chủ quán hủ tiếu xào phía , ông đến mua nước kho chắc chắn là mang về nghiên cứu để cạnh tranh với chúng đấy."
Thẩm Mỹ Vân ngạc nhiên: "Sao ?"
Trương Anh: "Hôm nọ lúc giao hàng, thấy ông đang giúp bưng đĩa ở đó."
Hèn gì.
Thẩm Mỹ Vân: "Tốt lắm lắm, Trương, đặc điểm của , thể tận dụng ."
Được khen, Trương Anh ngại ngùng gãi đầu.
Vì món kho bán hết, Thẩm Mỹ Vân liền bảo thu dọn sạp, phần cơm phần bên cạnh cũng cơ bản bán sạch, chỉ còn mấy chục phần hủ tiếu xào.
Thẩm Mỹ Vân bảo cùng giúp xào hết chỗ đó, bán xong thì dọn dẹp sạp về nhà.
Việc đầu tiên khi về nhà là kiểm tra sổ sách món kho một lượt.
"Món kho khá lắm, hôm nay bán bảy trăm ba mươi tệ."
Ngày đầu tiên khai trương nên họ kho nhiều, so với tất kính cơm phần thì thấm .
đừng quên, đây mới là ngày đầu tiên.
Trương Anh: "Không nhiều bằng cơm phần."
Thẩm Mỹ Vân mỉm : "Không thể so sánh như , hôm nay là ngày đầu món kho khai trương, đợi tiếng lành đồn xa, tự nhiên sẽ khấm khá lên thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1651.html.]
"Tốt lắm, cố gắng lên."
Có sạp món kho , tiếp theo chính là sạp đồ nướng.
Sau khi sạp món kho mở một tuần, Thẩm Mỹ Vân liền cho sạp đồ nướng hoạt động, nhưng sạp đồ nướng lý tưởng, thứ no bụng, đối với mà , đây là món xa xỉ.
Mở một tuần, mỗi ngày chỉ thu nhập từ vài chục đến hơn một trăm tệ.
Thẩm Mỹ Vân liền quyết định đóng sạp đồ nướng, ăn mà, thành công thất bại, nhưng sạp đồ nướng là đầu tiên Thẩm Mỹ Vân kinh doanh lỗ kể từ khi bắt đầu.
Chiếc xe đẩy để Thâm Quyến để dùng cho cơm phần và hủ tiếu xào, dù việc kinh doanh đó vẫn luôn .
Lần cô dẫn theo ba về, trong đó lấy Trương Anh nòng cốt, lúc bồi dưỡng Trương Anh, cô nhắm tới một trợ thủ đa năng.
Dù là xào hủ tiếu, cơm phần, món kho giao hàng, Trương Anh đều học qua.
Anh coi là một đại sư phụ .
Sau khi về Quảng Châu, thể độc lập gánh vác một sạp hàng.
Và sạp hàng ở Quảng Châu, Thẩm Mỹ Vân chọn ở chợ đêm đường Tây Hồ, đó là chợ đêm lớn nhất Quảng Châu hiện nay, cũng là thị trường lượng khách đông nhất, cái thứ hai.
Sau khi cô về, Ngụy Quân xong xe đẩy, vặn ba chiếc, một chiếc xào hủ tiếu cơm mì, một chiếc cơm phần, chiếc còn là món kho.
, Thẩm Mỹ Vân dự định chép trực tiếp mô hình kinh doanh ở Thâm Quyến mang về Quảng Châu .
Sau khi xe xong, Thẩm Mỹ Vân liền trực tiếp bảo họ thu mua nguyên liệu, đến cuối tháng mười một thì khai trương.
Ngày khai trương, vì danh tiếng món ăn nhà họ Lỗ truyền từ Thâm Quyến sang Quảng Châu, nên việc kinh doanh vô cùng khởi sắc.
Đặc biệt là mức độ ưa chuộng của hủ tiếu xào, cơm xào, mì xào trực tiếp vượt ngoài sức tưởng tượng của Thẩm Mỹ Vân.
Người Quảng Châu thích ăn hủ tiếu xào, câu đúng là sai, còn một câu là: con gà nào thể sống sót rời khỏi Quảng Châu.
Về mảng món kho ở Quảng Châu, Thẩm Mỹ Vân thêm món gà kho, nguyên liệu sử dụng công thức bí truyền của nhà họ Lỗ, gà kho xong trực tiếp trở thành món "hot".
Mức độ yêu thích thậm chí còn vượt qua mực đại và móng giò kho.
Chỉ là như thì nhân lực đủ, cô trực tiếp điều thêm ba từ Tân Hy Vọng qua, cơ bản đảm bảo mỗi sạp hai để việc vận hành ảnh hưởng bởi quân .
Để đảm bảo chợ đêm đường Tây Hồ ở Quảng Châu vận hành bình thường, Thẩm Mỹ Vân túc trực ở đây liên tục nửa tháng trời, đó mới thể buông tay.
Thấy đến Tết Dương lịch, cuối năm kết toán sổ sách.
Thẩm Mỹ Vân bắt đầu bận rộn, đầu tiên là kết toán cửa hàng Y Gia, cộng dồn doanh thu đến ngày 30 tháng 11 đem gửi ngân hàng hết, sổ tiết kiệm.
Doanh thu của Y Gia ở mức hơn một triệu bốn trăm ngàn tệ, rằng đây mới chỉ là khai trương nửa năm. Trừ các chi phí nhập hàng, nhân công, tiền thuê cửa hàng và chi phí vận hành.
Lợi nhuận ròng rơi chín trăm năm mươi ngàn tệ, trong đó chi phí nhập hàng chiếm phần lớn, nhân công và tiền thuê nhà chỉ là muối bỏ bể.
Kết toán xong Y Gia, tiếp theo là Tân Hy Vọng, Tân Hy Vọng nửa năm qua kiếm tiền, lỗ ròng hơn tám ngàn tệ.
Hoàn là do ăn mà thâm hụt .
Phải rằng, mà Thẩm Mỹ Vân nuôi dưỡng từ đầu đến cuối lên đến hơn một trăm , tám ngàn tệ đó là trường hợp cực kỳ tiết kiệm .
Sau khi kết toán Tân Hy Vọng là các sạp tiểu thực mở ở Quảng Châu một tháng Tết, cũng mới mở ba mươi mấy ngày, doanh thu chín mươi ngàn tệ, cũng khá .
Tuy nhiên, đây là kết quả của ba sạp cùng khai trương một lúc.