Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 1646

Cập nhật lúc: 2026-01-08 10:49:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9fEWhV2ir9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Vệ Sinh do dự một chút, mà chọn ở cửa: "Dì Thẩm, nếu theo như lời dì đó, tất kính sẽ nhanh ch.óng thời ?" Một khi thời, việc kinh doanh của sẽ tiêu tùng.

 

Thẩm Mỹ Vân gật đầu: "Thời trang tính thời điểm, phạm vi thịnh hành của nó lẽ chỉ trong một mùa, đến mùa tiếp theo là đổi mới , tất kính cũng ."

 

Lâm Vệ Sinh lo lắng: "Vậy —" Chẳng là mất con đường kiếm tiền .

 

Thẩm Mỹ Vân ân cần : "Vệ Sinh, lợi nhuận của việc kinh doanh gấp bao nhiêu ?"

 

"Gấp mười ạ." Lâm Vệ Sinh đáp.

 

"Thì đúng còn gì." Thẩm Mỹ Vân tiếp tục: "Chúng ví việc ăn như một con cá, chúng ăn phần tồi . Trong thiên hạ thể ăn từ đầu đến đuôi thì , nhưng đó sẽ là chúng , bởi vì chúng là những bình thường. Hơn nữa, tất kính kiếm tiền nữa thì ? Còn những mặt hàng khác kiếm tiền, đổi sang món khác là , cháu đang sợ cái gì?"

 

Lời , Lâm Vệ Sinh bỗng nhiên tỉnh ngộ: "Cháu chị dâu."

 

Thẩm Mỹ Vân ừ một tiếng: "Tất kính lợi nhuận gấp mười , là cực kỳ . Cháu xem bọn Hoàng Đậu thức khuya dậy sớm, lợi nhuận gấp hai đến ba là cực hạn , cho nên so , tất kính vẫn là món hời."

 

Lâm Vệ Sinh gật đầu đồng tình. "Sáng mai cháu bến tàu mua hải sản với ?" Cô ý dẫn dắt Lâm Vệ Sinh, hiểu rõ ngành nghề.

 

Lâm Vệ Sinh chút do dự gật đầu: "Cháu ạ." Cậu Thẩm Mỹ Vân đang bồi dưỡng , và cùng dì Thẩm, thực sự thể học nhiều thứ.

 

"Vậy sáng mai dậy sớm đấy." Lâm Vệ Sinh đương nhiên lý do gì đồng ý.

 

Sáng sớm hôm , Thẩm Mỹ Vân, Hoàng Đậu và Lâm Vệ Sinh ba cùng bến tàu. Lần họ bằng xe ba bánh điện. Là Thẩm Mỹ Vân nhờ Tăng Hiểu Khánh trung gian, mua một chiếc xe ba bánh cũ. Như mua hàng sẽ thuận tiện hơn nhiều.

 

Bến tàu trong ánh ban mai náo nhiệt vô cùng. Hai bên bến tàu đỗ đầy các loại tàu thuyền, ít ngư dân mới biển về, đang tất bật bốc dỡ hàng. Từng sọt, từng sọt cá biển, đầu mực, cùng với tôm tươi nhảy tanh tách đưa từ thuyền đ.á.n.h cá xuống.

 

Thẩm Mỹ Vân bước xuống từ xe ba bánh, thẳng đến đích đến. Vừa đến làng Diêm Điền, ngay cả trong khí cũng mang theo vài phần mùi tanh của cá. Ngư dân cô là khách hàng lớn, liền trực tiếp hô to: "Bà chủ Thẩm, hôm nay đ.á.n.h một mẻ cá đù vàng, bà lấy ?"

 

Cá đù vàng tươi rói to lắm, một con nặng ba hào đến nửa cân, cực kỳ tươi. Một sọt cá đù vàng xếp ngay ngắn mắt.

 

Thẩm Mỹ Vân hỏi: "Cái bán thế nào?"

 

"Nếu bà lấy thì bán theo sọt. Sọt nặng hơn năm mươi cân, bà đưa ba mươi tệ là ." Tính năm hào một cân, rẻ, nhưng ngăn nổi việc cá đù vàng thực sự tươi, màu sắc cũng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1646.html.]

Thẩm Mỹ Vân hỏi Hoàng Đậu: "Chúng từng cá đù vàng ?"

 

Hoàng Đậu lắc đầu: "Loại cá đắt, hầu như bao giờ mua."

 

Thẩm Mỹ Vân tính toán, một cân cá đù vàng năm hào, vẫn thể chấp nhận . "Hôm nay mua hai sọt cá đù vàng." Cô với Hoàng Đậu xong, Hoàng Đậu gật đầu. Cậu ông chủ, Thẩm Mỹ Vân mới là chủ. Hai bên thỏa thuận xong, Thẩm Mỹ Vân bảo ngư dân: "Anh cân cho một chút ?"

 

Đối phương thành thục nhấc sọt cá đù vàng lớn lên, đặt lên cân: "Cả sọt là năm mươi sáu cân, tính sọt cho bà là một cân rưỡi nhé."

 

Thẩm Mỹ Vân đáp: "Được." Cô thuần thục đếm ba tờ tiền mười tệ (đại đoàn kết) đưa . Đối phương nhận lấy, tươi rạng rỡ : "Lần hàng , báo cho bà."

 

Thẩm Mỹ Vân đáp: "Được." Mua xong một sọt cá đù vàng, cô tiếp tục về phía . Một ngư dân đang bốc dỡ khá nhiều tôm từ thuyền xuống, là loại tôm biển phần đuôi ửng đỏ, kích thước to lắm nhưng bù lượng nhiều.

 

Thẩm Mỹ Vân hỏi : "Tôm bán thế nào?"

 

"Tám xu một cân."

 

Thẩm Mỹ Vân: "..." Cái giá quá rẻ , rẻ hơn cá đù vàng nhiều. Như hiểu suy nghĩ của cô, ngư dân vẻ mặt xui xẻo : "Loại tôm một lưới là bắt cả mẻ, đáng tiền." Hôm nay bắt một lúc một hai trăm cân, thì nhiều nhưng thực tế là một chuyến biển công cốc. Đâu như bắt cá đù vàng, một sọt bán bằng mấy ngày biển.

 

Thẩm Mỹ Vân : "Toàn bộ tôm lấy hết." Lời , Hoàng Đậu ngẩn : "Chị dâu, thế thì nhiều quá."

 

Ngư dân thì mừng rỡ: "Chỗ của gần hai trăm cân, bà lấy hết thật chứ?"

 

Thẩm Mỹ Vân: "Lấy." "Về nhà cho cách ." Lúc Hoàng Đậu mới im lặng. Gần hai trăm cân tôm trả mười sáu tệ. Cả hai bên đều vui vẻ.

 

Tiếp theo là bạch tuộc nhỏ tươi rói, mua hai sọt. Loại thuộc hàng "bán chạy" của cơm nhanh, khi xào cay rưới lên hủ tiếu xào, đúng là một cặp bài trùng. Còn ghẹ hoa, cua xanh, mỗi loại lấy ba mươi cân.

 

Gặp lúc còn hải sâm, Thẩm Mỹ Vân hỏi giá: " đ.á.n.h trúng ổ hải sâm , đống ba mươi cân, bà lấy thì đưa hai mươi tệ." Giá còn đắt hơn cả cá đù vàng . Hoàng Đậu lấy.

 

Thẩm Mỹ Vân xổm xuống lựa chọn một phen. Hải sâm thực sự béo, một con to bằng lòng bàn tay, hơn nữa dày cơm. " lấy." Cô đưa hai mươi tệ, đối phương vui vẻ giúp cô cho sọt hải sâm bao tải.

 

Như Hoàng Đậu định gì, Thẩm Mỹ Vân mỉm : "Cái chúng bán, gửi về cho gia đình ở nhà." Hải sâm thực sự , bỏ lỡ thì quá đáng tiếc. Ba mươi cân chế biến một chút, gửi cho bố và Miên Miên một ít, cho ông nội Quý và bà nội Quý một lọ, cho Quý Trường Thanh đang ở tận Cáp Nhĩ Tân một lọ, đương nhiên còn chị dâu của cô nữa. Nhìn như thì thực cũng nhiều lắm.

 

Thẩm Mỹ Vân : "Xem giúp với, nếu lát nữa còn hải sâm thì lấy thêm một ít." Đây là đồ đại bổ mà. "Bà còn lấy thêm nữa ?" Ngư dân đang đếm tiền, thấy lời Thẩm Mỹ Vân thì ngạc nhiên hỏi.

 

 

Loading...