Cô gọi một tiếng, Cao Dung, Ngụy Quân và những khác lập tức vây quanh. Hoàng Đậu thấy cũng đáp lời: "Em tới đây."
Ba cân hủ tiếu xào gần nửa chậu, mạnh tay cho gia vị, còn thêm nửa cân bạch tuộc xào cay nữa. Lại là một chậu đầy ắp bưng đặt lên bàn đá ngoài sân.
"Thơm c.h.ế.t ." Dù ban tối ăn cơm nhưng khi ngửi thấy mùi , Cao Dung vẫn kìm mà nuốt nước miếng.
Thẩm Mỹ Vân: " lừa bà chứ?" Cô gắp một con tôm tít chiên giòn rụm đưa tận miệng Cao Dung: "Thử cách ăn mới , cả râu tôm cũng giòn tan, ngon lắm."
Cao Dung há miệng c.ắ.n một cái, ăn mất nửa con. Gió đêm thổi qua: "Đây mới đúng là cuộc sống chứ."
"Nếu bia nữa thì tuyệt hảo."
Chuyện —— Thẩm Mỹ Vân chợt nhớ điều gì đó, cô hỏi Hoàng Đậu: "Bia ban ngày dùng tôm xào cay còn ?"
Hoàng Đậu: "Còn mấy chai ạ, để em lấy." Anh chạy vèo lấy bia, nhưng bia đủ lắm, chỉ còn ba chai. Hai chia một chai, một ngụm bia, một miếng tôm tít rang muối tiêu, một miếng ghẹ hoa chiên giòn, cả càng cua cũng chiên đến mức giòn rụm, béo ngậy.
Khỏi là ngon đến nhường nào. "Hức hức, đây đúng là cuộc sống thần tiên mà."
Cao Dung vật ghế: " cảm giác đây ăn uống lãng phí thôi." Những loại hải sản đây cô ăn đa phần là luộc sơ. Không tôm luộc chấm giấm thì là cua hấp chấm giấm, tệ lắm thì là luộc nước, đó là cách ăn phổ biến nhất của vì như mới giữ hương vị nguyên bản, cảm nhận vị tươi ngọt của hải sản. bây giờ, đem hải sản chế biến thêm vị cay, ngờ ngon đến thế!
Thẩm Mỹ Vân ăn đến căng tròn bụng: " cũng thích ăn cay." Có lẽ bản chất cô vẫn là vùng nội địa.
Sau khi ăn uống no nê, Ngụy Quân và những khác chịu trách nhiệm dọn dẹp, còn Thẩm Mỹ Vân và Cao Dung bắt đầu bàn bạc chuyện lúc ban ngày.
"Về chuyện vớ thủy tinh, chiều nay suy nghĩ một chút, lúc bắt đầu bán từ cửa hàng Y Gia , và 'ém hàng'."
"Ý bà là ?" Lại là một từ mới.
Thẩm Mỹ Vân: "Chính là marketing kiểu khan hiếm."
"?" Càng hiểu.
Thẩm Mỹ Vân: "Ví dụ như chúng mười nghìn đôi nhưng chỉ tung hai nghìn đôi thôi, để truyền tai cho thương hiệu phát tán rộng rãi cái , đó mới cung cấp lượng lớn." Quá trình phát tán ban đầu chính là quảng cáo marketing nhất cho mẫu vớ thủy tinh mới.
Chuyện —— " hiểu lắm." Cao Dung thắc mắc: "Có hàng mà bán cứ giữ trong tay, chẳng là đang lỗ vốn ?" Làm ăn sợ nhất là hàng tồn kho.
Thẩm Mỹ Vân: "Thời gian đầu ém hàng một chút, mua nhưng mua thì tâm lý sẽ bồn chồn ? Thấy thứ mua mà khác đang mặc , sẽ càng khao khát nó hơn ?"
Cao Dung lúc mới hiểu , cô lạnh lùng thốt hai chữ: "Gian thương." Đây chính là nắm thóp tâm lý khách hàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1635.html.]
Thẩm Mỹ Vân giận, liếc cô tủm tỉm: "Chỉ hỏi bà thôi?"
Cao Dung: "Làm chứ chứ, những việc bà , bao giờ từ chối ?" Câu đầy vẻ chiều chuộng.
Thẩm Mỹ Vân nhịn mà đỏ mặt: "Lần bớt trêu ghẹo ."
Cao Dung định phản bác, nhưng Thẩm Mỹ Vân ném một chủ đề khác: "Đã theo hướng marketing khan hiếm từ Y Gia thì ngay từ đầu đ.á.n.h quảng cáo . Không tiếng tăm thì cái marketing khan hiếm cũng chỉ là lời suông thôi."
"Bà định 'ém hàng' bao lâu?"
Thẩm Mỹ Vân: "Sẽ lâu quá , chỉ cần danh tiếng vớ thủy tinh của Y Gia chúng vang xa thì thể tung hàng hàng loạt ." Bản chất của marketing khan hiếm là để quảng cáo bán hàng, là để mưu tính cho một thị trường lớn hơn .
" một điều kiện tiên quyết." Thẩm Mỹ Vân nghiêm sắc mặt. Cao Dung nheo mắt hưởng thụ gió đêm thổi qua mặt: "Bà ."
"Bà thể đảm bảo công nghệ vớ thủy tinh của chúng khác bắt chước ? Không hẳn là bắt chước, mà là trong một thời gian đảm bảo tính độc quyền cho vớ thủy tinh của nhà chúng ."
Cao Dung thẳng dậy ánh trăng, tràn đầy tự tin: "Trong thời gian ngắn sẽ ai bắt chước . Thời gian dài thì chắc chắn." Bởi vì việc cô dùng sợi pha lê cũng là một sự tình cờ.
"Thế là ." Thẩm Mỹ Vân : "Ngày mai sẽ cùng bà về Dương Thành, lúc đó bắt đầu chuẩn chuyện ."
Cao Dung ừ một tiếng: "Tối nay ngủ chung phòng với bà nhé?" Đã tan chạy qua đây, chắc chắn cô định nửa đêm về .
Thẩm Mỹ Vân: "Không vấn đề gì."
Sáng sớm hôm , cô bàn giao nơi cho Hoàng Đậu và Tiểu Lục: " để ba nghìn đồng trong ngăn kéo tiền dự phòng để mua hàng. Hai đứa mua hàng xong mỗi ngày cứ ghi chép đó là ."
Thẩm Mỹ Vân dặn thêm: "Cũng như khi bán xong kết toán hàng ngày, cũng ghi đó luôn, đảm bảo tiền và sổ sách khớp . Vài ngày nữa sẽ qua kiểm tra sổ sách, chỗ tạm giao cho hai đứa."
Hoàng Đậu và Tiểu Lục gật đầu. Tiền lương Thẩm Mỹ Vân trả cho họ là tính theo phần trăm, mỗi ngày bán càng nhiều tiền thì họ nhận hoa hồng càng cao. Điều nghĩa là họ càng vất vả thì kiếm càng nhiều tiền.
Dặn dò xong việc, Thẩm Mỹ Vân cùng Cao Dung trở về Dương Thành một chuyến. Trước tiên cô xem vớ thủy tinh, quả thực đúng như Cao Dung . Độ đàn hồi cực , hơn nữa vẻ ngoài là màu đen, khi mặc lên sẽ thoang thoảng sắc da ẩn hiện, cực kỳ gợi cảm.
Đích Thẩm Mỹ Vân thử một đôi, mặc lên xong Cao Dung lập tức rời mắt : "Lần tới khi chính thức mở bán, bà hãy mặc đôi nhé."
Thẩm Mỹ Vân soi gương: "Mặc thế chứ? Dù cũng tuổi , đùi to một chút, đường nét cũng còn như hồi trẻ nữa."
Câu khiến Cao Dung tặng cô một cái lườm: "Thôi bớt bà ơi, nếu bà mặc mà còn thì mặc cái trông giống cái gì?"