Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 1630

Cập nhật lúc: 2026-01-08 10:48:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Để múc thức ăn cho."

 

Số đến mua cơm đông vượt quá sự tưởng tượng của Thẩm Mỹ Vân, thậm chí cả những khách hàng đến mua hàng cũng sạp của họ thu hút. Chưa đầy hai tiếng đồng hồ, mới chỉ một giờ chiều, tất cả hủ tiếu xào, cơm chiên, mì xào đều bán sạch sành sanh, mười mấy thùng thức ăn cũng múc hết. Chỉ còn nửa thùng cơm trắng tươi ai lấy, điều ngoài dự đoán của Thẩm Mỹ Vân.

 

bảo Hoàng Đậu chiên cơm giúp, Hoàng Đậu xua tay: "Hết đồ ăn kèm , chỉ còn dầu và cơm trắng thôi." Trứng gà, bắp cải, cà rốt thái sợi, giá đỗ xanh đều dùng hết .

 

Đối phương chút tiếc nuối, bụng vẫn còn trống rỗng: "Hay là ông cứ chiên cho một phần cơm trắng với dầu ."

 

Chuyện ... Hoàng Đậu sang Thẩm Mỹ Vân.

 

Thẩm Mỹ Vân gật đầu: "Chỉ chiên cơm với dầu thì sáu hào một phần, lấy ?" Đối phương gật đầu.

 

Được ! Sau khi mở đầu, nửa thùng cơm trắng chiên mười hai phần cơm chiên, thứ đều bán sạch. Những vẫn còn đến mua, Thẩm Mỹ Vân trực tiếp : "Chiều nhé, năm giờ chiều chúng dọn hàng, bán đến mười giờ đêm, ai mua thì chiều ." Họ còn về chuẩn nguyên liệu.

 

Mọi cảm thấy tiếc nuối, ăn khác hủ tiếu xào nhà họ ngon tuyệt cú mèo, thêm một muỗng bạch tuộc nhỏ xào sả ớt nữa thơm đến mức nuốt luôn cả lưỡi. "Tối các nhất định đến nhé."

 

Thẩm Mỹ Vân ừ một tiếng: "Đến đúng giờ."

 

Lúc một hai giờ chiều, đợt cao điểm náo nhiệt nhất buổi trưa qua, sạp của Lâm Tây Hà cũng còn đông khách nữa, giúp thu dọn đồ đạc. "Nguyên liệu các chuẩn ít quá."

 

Lâm Vệ Sinh cũng gật đầu theo: "Cháu đếm sơ qua, chắc mấy chục mua ."

 

Thẩm Mỹ Vân: "Lần đầu quân nên kinh nghiệm." Cô vị trí của Lâm Tây Hà: "Cậu thể giúp lấy thêm một vị trí sạp ở đây ? Chuyến tối chúng bày hai sạp, hủ tiếu xào và cơm suất tách riêng thôi." Để chung một chỗ diện tích đủ, lúc nãy múc thức ăn cứ va Hoàng Đậu suốt.

 

Lâm Tây Hà: "Để hỏi giúp chị." Sau khi Thẩm Mỹ Vân và những khác thu dọn xong, Lâm Tây Hà : " với mấy ông chủ bên cạnh , ba họ sẽ dồn nhường cho chị một vị trí, nhưng một điều kiện."

 

Thẩm Mỹ Vân: "Cậu ."

 

"Phải ưu tiên múc cơm xào hủ tiếu cho mấy họ !" Đông quá, cửa mà. Mấy ông chủ cũng tinh lắm, nếu tự nhiên nhường chỗ cho Thẩm Mỹ Vân chứ, chẳng là để khỏi xếp hàng mà vẫn ăn một miếng cơm nóng hổi ?

 

Thẩm Mỹ Vân: "Không vấn đề gì!" Cô đồng ý ngay lập tức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1630.html.]

 

Chào tạm biệt Lâm Tây Hà: "Chiều gặp ."

 

Lâm Tây Hà vẫy tay. Anh sắp xếp hai vệ sĩ của ở sạp cũ tại Quảng Châu, bên đó khách quen nên cơ bản tốn nhiều công sức. Còn thì đến Thâm Quyến để đ.á.n.h thiên hạ, đợi bên quen thuộc sẽ gọi thêm một vệ sĩ nữa qua. Giờ Lâm Vệ Sinh bạn, sợ gặp lưu manh nữa. Thực sự là Lâm Vệ Sinh cao lớn lực lưỡng như một tòa tháp nhỏ, đó thôi đủ dọa , khiến Lâm Tây Hà thấy cực kỳ an .

 

Thẩm Mỹ Vân xa lắm mà Lâm Tây Hà vẫn còn dư vị: "Vệ Sinh , dì Thẩm của mở sạp ở đây, đều phúc ăn uống ."

 

Lâm Vệ Sinh ừ một tiếng, cúi đầu sắp xếp hàng hóa. Chỉ mới mấy ngày ngắn ngủi, nắm rõ hết mặt hàng ở đây. Có thể là thuộc lòng như cháo chảy.

 

Ở phía bên , Thẩm Mỹ Vân và những khác khi về đều mệt mỏi bệt xuống nghỉ ngơi một lúc mới dậy lau dọn. Thẩm Mỹ Vân bắt đầu đếm tiền. Buổi trưa dọn hàng hai tiếng rưỡi, luôn trong tình trạng xếp hàng, đa đều gọi phần ba đồng gồm hủ tiếu xào và cơm suất đầy đủ các món. Tổng cộng thu một nghìn ba trăm hai mươi ba đồng doanh thu. Đây còn tính đến đợt cao điểm buổi tối.

 

Thẩm Mỹ Vân tính toán, chỉ riêng một sạp nhỏ , doanh thu một ngày ít nhất cũng ba nghìn, thể còn thấp hơn thực tế nếu đông, nguyên liệu nhiều và hạn chế thời gian bán liên tục. Một ngày thể đạt doanh thu năm nghìn. Cô đột nhiên nhận một sạp hàng bắt mắt thế mà doanh thu một ngày sắp đuổi kịp nhà hàng món nhà họ Lỗ ba tầng ở Bắc Kinh . Chỉ thể là loại sạp hàng mấy nổi bật nhưng tốc độ kiếm tiền thực tế đủ khiến chấn động. Nếu thì hồi đó bao nhiêu xuống biển ăn cũng sẽ tạo hết thần thoại giàu nhanh đến thần thoại giàu nhanh khác.

 

Sau khi đếm xong tiền, Thẩm Mỹ Vân lập tức tinh thần phấn chấn: "Món mặn buổi tối vẫn là bạch tuộc nhỏ đó, món bán chạy."

 

"Thêm cả tôm xanh, đúng , cả mấy c.o.n c.ua cũng luôn ." Người bản địa đều thích ăn hải sản, đây là thói quen . Tuy nhiên, món mặn buổi sáng mới một món củ cải xào thịt miếng, món cực kỳ kinh điển, cộng thêm Hoàng Đậu ngon, chỉ đưa cơm mà dùng nước xào củ cải thịt miếng rưới lên cơm trắng cũng cực kỳ ngon miệng.

 

Hoàng Đậu qua nguyên liệu: "Chị Thẩm, cua thì dùng đến nhưng bạch tuộc đủ ."

 

Thẩm Mỹ Vân: " bến tàu xem còn ai bán hàng ."

 

"Ngoài , xem còn thiếu gì nữa? mua về một thể luôn?" Bấy giờ cô mới thấy thực ở đây thiếu một chiếc xe ba bánh, nếu xe ba bánh lái thì chở một xe là về luôn.

 

"Hủ tiếu, b.ún sợi những thứ đều chuẩn gấp đôi ." Sáng nay mỗi loại chuẩn mấy chục cân mà đều bán hết sạch.

 

Thẩm Mỹ Vân: " đặt thêm một lô ở chỗ bà nội Bối, bảo bà tối gửi qua." Bà nội Bối chính là hủ tiếu, b.ún tươi trong vùng.

 

Hoàng Đậu gật đầu. Trước khi Thẩm Mỹ Vân , cô gọi một cuộc điện thoại cho đội bảo vệ Tân Hy Vọng, là Ngụy Quân về máy. Thẩm Mỹ Vân hỏi : "Xe đẩy nhỏ mới xong ?"

 

Ngụy Quân: "Vẫn còn thiếu một chút nữa ạ."

 

"Đang cần gấp, chiều nay thể gửi qua ?"

Loading...