Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 1613

Cập nhật lúc: 2026-01-08 10:47:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu thiếu niên thực sự hợp để bà chiêu mộ về việc trướng , nếu cứ ở Mạc Hà thì thật uổng phí tài năng của đứa trẻ .

 

Lâm Vệ Sinh: "Vậy thì phiền dì Thẩm ạ."

 

Thẩm Mỹ Vân mỉm , "Phiền phức gì chứ, bao nhiêu năm gặp, trái cháu còn khách sáo với dì Thẩm cơ đấy."

 

Lâm Vệ Sinh: "Cái đó giống ."

 

Không giống ở chỗ nào thì đứa trẻ chịu .

 

Cũng may Triệu Xuân Lan và Chu Thanh Tùng cũng chuyện xong, cả hai cùng tới.

 

Thẩm Mỹ Vân liền : "Tối nay chúng cùng ăn cơm nhé."

 

Chuyện ——

 

Chu Thanh Tùng còn đang do dự, ngược Triệu Xuân Lan dứt khoát đồng ý: "Vậy thì để Mỹ Vân tốn kém ."

 

"Đó chẳng là chuyện nên ?"

 

Sự thản nhiên như trái khiến con Triệu Xuân Lan cảm thấy yên tâm hơn. Dù , Thẩm Mỹ Vân vẫn là Thẩm Mỹ Vân của mười năm .

 

Tiếp xúc như càng khiến cảm thấy an lòng hơn.

 

Đã mời ăn cơm, Thẩm Mỹ Vân tự nhiên dẫn họ đến nhà hàng do chính gia đình mở, nhà hàng Lỗ Gia Thái.

 

Lúc hơn sáu giờ, trời cũng sẩm tối, bên trong nhà hàng Lỗ Gia Thái vô cùng náo nhiệt. Còn bước cửa lớn, Triệu Xuân Lan kéo vạt áo Thẩm Mỹ Vân: "Ở đây chắc rẻ nhỉ?"

 

Đèn hoa rực rỡ thế cơ mà.

 

Thẩm Mỹ Vân: "Chị cứ việc ăn thôi, những việc khác đừng bận tâm."

 

Triệu Xuân Lan: "Chỉ sợ em tốn nhiều tiền cho một bữa ăn quá."

 

"Chị yên tâm, một bữa cơm em vẫn mời mà."

 

Lời thốt , Chu Thanh Tùng liếc bà một cái, kìm lên bảng hiệu đèn neon ba chữ "Lỗ Gia Thái".

 

Anh nhà hàng Lỗ Gia Thái, khu đồ ăn nhanh, phòng riêng.

 

Bạn cùng phòng của từng đến ăn đồ ăn nhanh một , là ngon cực kỳ, chỉ điều đắt gấp hai ba căng tin trường học.

 

Chu Thanh Tùng vốn dĩ thể đến ăn, tiền sinh hoạt phí cộng với học bổng của đủ để sống , nhưng vì nuôi thêm Lâm Lan Lan nên mới lâm cảnh túng thiếu.

 

Anh ngang qua đây nhiều nhưng một nỡ bước .

 

Sau khi theo Thẩm Mỹ Vân Lỗ Gia Thái, còn quản lý đón, dẫn họ trực tiếp lên tầng hai.

 

Điều khiến Chu Thanh Tùng một cảm giác nên lời trong lòng.

 

Phía bên , Thẩm Mỹ Vân đang trao đổi với Tào Chí Phương nên chú ý đến tâm trạng của đứa trẻ : "Cháu cho lên vài món đặc trưng của quán nhé."

 

Tào Chí Phương một tiếng: "Cháu với bác Lỗ ngay đây ạ."

 

"Lúc dì về cần đóng gói một phần cho ông bà ở nhà ạ?"

 

thuận miệng hỏi một câu.

 

Thẩm Mỹ Vân lắc đầu: "Lát nữa cháu xuống giúp dì gọi điện hỏi xem họ ăn , nếu ăn thì đóng gói, ăn thì thôi."

 

Bà bây giờ chắc chắn là thời gian xuống .

 

Tào Chí Phương cũng điện thoại nhà họ, hơn nữa cũng coi như quen thuộc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1613.html.]

"Vâng, cháu sắp xếp ngay ạ."

 

Sau khi Tào Chí Phương rời , Thẩm Mỹ Vân đầu thấy mấy đều đang chằm chằm , bà sờ sờ mặt: "Mọi em gì?"

 

"Mỹ Vân, em quen ông chủ ở đây ?"

 

Cảm giác Mỹ Vân và ở đây dường như quen thuộc.

 

Thẩm Mỹ Vân mỉm , kéo ghế xuống, rót cho mỗi một ly lúa mạch chuẩn sẵn: "Mọi chẳng cũng quen ?"

 

"Cái gì?"

 

Triệu Xuân Lan mấy ngơ ngác: "Bọn chị mà quen ông chủ ở đây ?"

 

Ngược Lâm Vệ Sinh phản ứng nhanh hơn một chút: "Dì Thẩm, dì dì chính là ông chủ ở đây ?"

 

Thẩm Mỹ Vân đưa nước cho họ: "Đính chính một chút, coi như là nửa ông chủ."

 

Lời dứt, mấy sang.

 

Triệu Xuân Lan kinh ngạc hồi lâu: "Mỹ Vân, em đúng là giấu nghề thật đấy."

 

Mở nhà hàng ở khu vực phồn hoa thế , hơn nữa còn cao cấp như , nếu bà thì thể ngờ nhà hàng là do Thẩm Mỹ Vân mở.

 

Thẩm Mỹ Vân thở dài: "Chị dâu, các chị xuống phía Nam sẽ , chỉ cần ăn kinh doanh là đều thể đạt đến mức độ ."

 

Triệu Xuân Lan đính chính : "Chị nghĩ là ."

 

"Là em mới đạt đến mức độ , chứ ai cũng thể đạt như em."

 

Bà cũng từng kinh doanh, đến chỗ Kim Lục T.ử lấy hàng về bán, nhưng bán một thời gian ngắn là kiên trì nữa, thực sự là chuyện vụn vặt trong nhà quá nhiều, căn bản lo xuể bên .

 

Thẩm Mỹ Vân phủ nhận: "Đó là vì chị coi trọng gia đình."

 

Còn bà thì coi trọng sự nghiệp, bà giao con cái cho cha , để Quý Trường Thanh một Cáp Nhĩ Tân, bà một bôn ba sự nghiệp ở bên ngoài.

 

từ bỏ một thứ để sự nghiệp.

 

Chỉ thể , chuyện đời gì là thập thập mỹ.

 

Triệu Xuân Lan: "Chẳng , chị từ bỏ sự nghiệp, nhưng còn gia đình——"

 

Bà liếc con trai cả Chu Thanh Tùng, đây bà cảm thấy con trai là đối tượng khiến bà tự hào, là niềm hãnh diện mà bà bao nhiêu năm hy sinh.

 

bây giờ xem , cũng chắc .

 

Nhận ánh mắt ẩn ý của , Chu Thanh Tùng cúi đầu lời nào, chỉ im lặng ly lúa mạch trong tay.

 

Cũng may sự im lặng kéo dài lâu.

 

Tào Chí Phương bưng món ăn tới: "Lỗ chử hỏa thiêu, thịt heo xào tương, mời dùng hai món , các món còn cũng sẽ nhanh thôi ạ."

 

"Bác Lỗ là bạn của dì đến nên hôm nay đích xuống bếp đấy ạ."

 

Thẩm Mỹ Vân cũng lấy ngạc nhiên, giải thích với bọn Triệu Xuân Lan: "Bác Lỗ là đầu bếp chính ở đây, cũng là một ông chủ khác của nhà hàng , ngày thường bác hiếm khi nấu ăn , hôm nay chúng thể ăn món bác nấu đúng là phúc."

 

Nói xong, bà liền mẫu cho Triệu Xuân Lan, cuốn một miếng thịt heo xào tương lên: "Chính là như thế , cuốn thể ăn ."

 

Có sự hướng dẫn của bà, Chu Thanh Tùng và Lâm Vệ Sinh tự nhiên theo.

 

Chu Thanh Tùng là bao giờ đến nơi như thế ăn cơm, Lâm Vệ Sinh thì lúc nhỏ từng đến nhà hàng Lão Mạc ở Cáp Nhĩ Tân, nhưng đó đều là chuyện của nhiều năm .

 

Kể từ khi nhà họ Lâm sa sút, bao giờ ăn uống thoải mái ở bên ngoài nữa.

 

 

Loading...