Cái hình vụng về đó, giây tiếp theo tưởng chừng như sắp đè bẹp Thẩm Mỹ Vân đến nơi.
Thẩm Mỹ Vân lùi hai bước, ôm lấy cái đầu lớn của Tiểu Trường Bạch: “Sao mày giỏi thế hả??”
Tường cao như mà nhảy là nhảy, chẳng thèm lấy đà chút nào.
Đôi mắt đen như hạt đậu của Tiểu Trường Bạch chớp chớp Thẩm Mỹ Vân, khịt khịt: “Anh đây vẫn còn trẻ chán.”
Thực , nó chẳng còn trẻ trung gì nữa, tính theo tuổi tác thì sắp mười tuổi , trong giới lợn cũng thuộc hàng lão làng.
Mặc dù Thẩm Mỹ Vân hiểu tiếng lợn, nhưng vẻ mặt đắc ý của Tiểu Trường Bạch, cô nhịn mà bật : “Biết mày là ngoan nhất .”
Có Tiểu Trường Bạch ở đây, hầu như tất cả lợn trong trang trại đều lời nó, ngay cả những con cứng đầu cũng trở nên quy củ hơn hẳn.
Tiểu Trường Bạch cọ cái đầu lớn bên Thẩm Mỹ Vân, vẻ mặt nũng nịu khiến Thẩm Mỹ Vân vô cùng yêu thích, cô bóc từng hạt dưa trong túi cho nó ăn.
Ăn hết một túi hạt dưa, cô mới xoa đầu Tiểu Trường Bạch: “Được , chị việc , xong việc tối chị đến cho mày ăn cơm.”
Nếu cô ở đây, cô sẽ tiếp quản công việc chăm sóc Tiểu Trường Bạch, đương nhiên, trong hàng nghìn con lợn ở trang trại, chắc chỉ mỗi Tiểu Trường Bạch mới đặc quyền .
Nghe tối Thẩm Mỹ Vân còn đến chăm sóc , Tiểu Trường Bạch sướng đến mức khịt khịt liên hồi, cái đầu lớn gật gật.
Bảo nó thành tinh cũng chẳng ngoa.
Theo lệ thường, Thẩm Mỹ Vân đến nhà cụ bí thư chi bộ già, dĩ nhiên là tay , cô mua hai cân đường trắng ở cửa hàng bách hóa mới mở của đội sản xuất, thấy sữa bột đại mạch nên lấy thêm một hộp, xách theo cùng .
Cụ bí thư còn trẻ nữa, cũng giống như bao già khác, cụ thích hiên nhà, thế giới bên ngoài mà thẫn thờ.
Lúc Thẩm Mỹ Vân đến, cô vẫy tay mặt cụ mấy : “Cụ bí thư ạ?”
Cụ bí thư ngước mắt lên, ánh mắt hội tụ một hồi lâu mới nhận : “Thanh niên tri thức Thẩm?”
Cô dường như vẫn giống hệt hồi mới xuống nông thôn năm nào.
Thẩm Mỹ Vân mỉm : “Là cháu đây ạ, cụ ngoài một thế?”
Trời về chiều, bắt đầu lạnh , kể xung quanh vẫn còn phủ một lớp tuyết trắng.
Những nếp nhăn mặt cụ bí thư hằn sâu những dấu vết của thời gian, nhưng nụ vô cùng hiền từ: “Đợi Ngân Hoa và Ngân Diệp.”
Đột nhiên thấy câu trả lời , Thẩm Mỹ Vân lặng một chút: “Giờ hai đứa nó đều ạ, một đứa ở Bắc Kinh, một đứa ở Dương Thành, sự nghiệp đang phất lên như diều gặp gió.”
Nghe đến đây, cụ bí thư rạng rỡ, cụ kéo chiếc áo bông mới : “ , cái áo đang mặc là do hai đứa nhỏ đó mua cho đấy, đến Tết mà bắt mặc sớm , là đến cuối năm mua cho cái mới.”
Cụ hiểu rõ hơn ai hết, hai đứa cháu gái của cụ năng lực như ngày hôm nay là nhờ Thẩm Mỹ Vân.
“Đi , chúng cũng lâu gặp, tối nay một ly nhé.”
Cụ bí thư kéo Thẩm Mỹ Vân nhà, Thẩm Mỹ Vân một tiếng, suốt quãng đường cụ bí thư cứ lải nhải ngừng, hết hỏi Ngân Hoa hỏi đến Ngân Diệp.
Bà Hồ thấy động động tĩnh, nhịn thò đầu xem, khi thấy là Thẩm Mỹ Vân, bà lập tức mừng rỡ: “Thanh niên tri thức Thẩm, cháu về ?”
Không Thẩm Mỹ Vân thì đại đội Tiền Tiến như ngày hôm nay, thể trong cả công xã Thắng Lợi, đại đội Tiền Tiến là giàu nhất.
Thẩm Mỹ Vân một tiếng.
Bà Hồ : “Tối nay đừng nhé, thằng cả nhà hôm bắt gà, còn hái nấm, tối nay món gà hầm nấm cho cháu, cháu uống vài ly với ông nhà .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1594.html.]
Thẩm Mỹ Vân uống rượu, cô suy nghĩ một chút: “Dùng rượu ạ?”
“Được, miễn là cháu sẵn lòng một ly là .”
Bất kể là rượu.
Vào đến phòng khách, Thẩm Mỹ Vân đặt những thứ mang đến lên bàn, hũ đường trắng và hộp sữa bột đại mạch, cụ bí thư khỏi cảm thán: “Cháu vẫn chu đáo như .”
Bao nhiêu năm qua, dường như nào Thẩm Mỹ Vân đến nhà cụ mà tay .
Thẩm Mỹ Vân : “Dạ, nên thế mà cụ.”
“Ngân Hoa và Ngân Diệp giờ thế nào ?” Cụ bí thư nôn nóng hỏi.
Thẩm Mỹ Vân giải thích từng chút một.
Cụ bí thư đến híp cả mắt: “Hai đứa nhỏ đó , gặp cháu.”
Thẩm Mỹ Vân mỉm : “Là cháu may mắn gặp hai em , đều là những trợ thủ đắc lực của cháu đấy ạ.”
Đây là sự thật.
Đang chuyện thì A Ngưu, tin Thẩm Mỹ Vân về, liền chạy về với tốc độ nhanh nhất.
“Dì Thẩm.”
Tiểu A Ngưu sớm còn là bé của mười năm nữa, giờ đây cao lớn khỏe mạnh.
Thẩm Mỹ Vân ngước mắt : “A Ngưu cao thế ?”
Còn cao hơn cô hẳn một cái đầu.
Được khen, A Ngưu ngượng ngùng gãi đầu: “Dì Thẩm, cháu mười chín tuổi ạ.”
Giờ đây cũng coi như là một trai trẻ .
Bình thường A Ngưu quan sát, nhưng lúc cái lườm nguýt của ông nội, cứ khăng khăng ở phòng khách chuyện với Thẩm Mỹ Vân: “Dì Thẩm, Miên Miên giờ thế nào ạ?”
Đối với tất cả lũ trẻ ở đại đội Tiền Tiến, Miên Miên giống như một con bướm , nhẹ nhàng đến nhẹ nhàng .
Sau đó thì bặt vô âm tín.
A Ngưu hiểu, rõ ràng hồi nhỏ là bạn thanh mai trúc mã lớn lên cùng , nhưng khi lớn lên, hai ở cách xa nghìn trùng, ngay cả gặp một cũng vô cùng khó khăn.
Nhắc đến Miên Miên, nụ của Thẩm Mỹ Vân dịu dàng hẳn : “Con bé , đang ôn thi đại học đấy, cuối tháng sáu năm là thi , còn nửa năm nữa thôi, bận rộn suốt ngày.”
Nghe thấy , khuôn mặt A Ngưu thoáng hiện lên vẻ thẫn thờ.
Cậu chút buồn bã, cũng chút hụt hẫng, những sinh khác biệt.
Khi Miên Miên đang ôn thi đại học, thì đang bán mặt cho đất bán lưng cho trời, ngày ngày kiếm điểm công, ghi chép sổ sách.
Đây lẽ chính là sự khác biệt giữa họ.
Một ở trời, một ở đất.