Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 1574

Cập nhật lúc: 2026-01-08 10:40:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đám bắt cóc đúng là bộ não phân phối hàng loạt phố, ngay cả mạch não cũng giống hệt .

 

Thẩm Mỹ Vân đến đây cũng còn gì để .

 

Cả nhóm tiếp thêm mười phút nữa, lên một chiếc cầu thang cũ nát: "Ở đây ai canh giữ ?" Thẩm Mỹ Vân cảm thấy lạ.

 

Dứt lời, bên trong truyền đến tiếng kêu la: "Có ai ?"

 

"Có ai ?"

 

"Này , ai ở đây ?"

 

Đó là giọng của Quý Minh Viên, thấy thế, Thẩm Mỹ Vân lập tức tăng tốc bước chân, Ngụy Quân thì sải bước dài vượt lên cùng cảnh sát Lâm mở đường.

 

Nhanh ch.óng đến phía kho hàng, thấy một cảnh tượng dở dở .

 

Quý Minh Viên trói một chiếc ghế, vì thoát nên cả ngã nghiêng ngả, miếng giẻ rách nhét trong miệng văng từ lúc nào. Vì là khu ngoại ô, là kho hàng cũ nát, trong tình trạng thể cử động, kêu rách cổ họng cũng chẳng ai thấy.

 

"Có ai ?" Quý Minh Viên như một con cá mắc cạn, cổ họng cũng dần trở nên khô khốc, kêu gào suốt gần hai tiếng đồng hồ mà chẳng thấy bóng nào. Cho đến tận bây giờ, Quý Minh Viên vẫn hiểu tại rơi bước đường .

 

"Minh Viên." Thẩm Mỹ Vân bước gọi một tiếng, Quý Minh Viên lập tức như thấy cứu tinh, ngoẹo cổ sang, nhưng vì vấn đề góc độ, dù xoay xở thế nào cũng thấy phía đối diện.

 

Cậu cuống quýt đạp chân: "Thím, thím ơi, thím ?"

 

Thẩm Mỹ Vân ừ một tiếng, cô lập tức tiến lên giúp đỡ đỡ dậy, Ngụy Quân cũng qua phụ giúp. Cảnh sát Lâm thì hỏi han: "Ở đây chỉ một thôi ?"

 

Tay chân Quý Minh Viên tháo , gật đầu: "Cháu gọi suốt hai tiếng mà chẳng thấy ai."

 

"Trước đó..." Cậu , vì lúc đó đang hôn mê, mãi đến tận bảy giờ tối mới từ từ tỉnh , nhưng khi đó xung quanh im phăng phắc .

 

Cảnh sát Lâm nhanh ch.óng ghi chép sổ tay: Không đồng phạm, xem ban đầu Quý Minh Viên bắt cóc chỉ Trương Tiểu Hổ và Hồ Thiên Lãng hai .

 

Trong lúc cảnh sát Lâm ghi chép, Thẩm Mỹ Vân cùng Ngụy Quân đỡ Quý Minh Viên dậy.

 

"Không chứ?" Thẩm Mỹ Vân quan sát kỹ lưỡng, mắt thấy vết thương nào rõ rệt, nhưng vết thương gáy đóng vảy, m.á.u cũng đông .

 

Gặp , Quý Minh Viên kìm nước mắt ngắn dài: "Thím ơi, cháu cứ tưởng cháu sẽ bao giờ gặp nữa." Không gặp bất kỳ nào.

 

cũng vẫn là một đứa trẻ, chẳng lớn hơn Miên Miên bao nhiêu, Thẩm Mỹ Vân đưa tay vỗ vai : "Không , , chẳng thím tìm thấy cháu ?"

 

Quý Minh Viên ngốc, nức nở : "Thím ơi, thím tìm cháu chắc tốn nhiều công sức lắm nhỉ?" Cậu mất tích ngay bên lề đường nhà máy tivi, lúc đó mắt tối sầm , trùm bao tải, khi tỉnh nữa thì ở trong cái kho cũ nát .

 

Thẩm Mỹ Vân xoa đầu : "Tốn công sức thật, nhưng cũng hẳn là quá khó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1574.html.]

 

"May mà cháu ." Vậy thì công sức bỏ đó đều xứng đáng cả.

 

Từ lúc Quý Minh Viên gặp chuyện đến giờ mười mấy tiếng đồng hồ, Thẩm Mỹ Vân gần như giọt nước bụng, cứ chạy đôn chạy đáo suốt đường.

 

Quý Minh Viên vô cùng cảm động: "Thím, cháu cảm ơn thím."

 

Thẩm Mỹ Vân lắc đầu: "Đi ?"

 

Quý Minh Viên nhấc chân lên một cái, phát hiện chân tê dại , cử động suýt ngã quỵ xuống.

 

"Ngụy Quân, đỡ nó lên xe ." Thẩm Mỹ Vân vốn tự đỡ cũng , nhưng cánh tay nhỏ bé của cô đủ sức cho Quý Minh Viên tựa , đừng Quý Minh Viên mới ngoài hai mươi, khỏe như trâu . Cô đỡ nổi.

 

Có sự phân phó của Thẩm Mỹ Vân, Ngụy Quân đương nhiên nhường ai, tiếp nhận Quý Minh Viên, đỡ bên trái, cảnh sát Lâm đỡ bên .

 

" xem qua , dấu chân bên trong hỗn loạn, nhưng chỉ xuất hiện hai loại dấu chân, chắc là của Trương Tiểu Hổ và Hồ Thiên Lãng."

 

"Không thứ tư." Chỉ trong thời gian ngắn, cảnh sát Lâm rà soát bên trong một lượt, Thẩm Mỹ Vân chút ngạc nhiên: "Nghĩa là chỉ hai bắt cóc Minh Viên?"

 

Quý Minh Viên mà hồ đồ: "Hồ Thiên Lãng? Cậu là bạn cùng phòng của cháu mà, tính tình lắm." Bình thường còn mua cơm hộ nữa.

 

Thấy Quý Minh Viên vẫn thể tin nổi, Thẩm Mỹ Vân với ánh mắt đồng cảm: "Cháu còn , chính là bạn cùng phòng Hồ Thiên Lãng của cháu câu kết với gã bạn nối khố của , bắt cóc cháu đấy."

 

"Một nhận tiền đặt cọc, một nhận tiền chuộc."

 

"Tổng cộng đòi bốn mươi vạn để chuộc cháu."

 

Quý Minh Viên xong: "Mẹ kiếp, cháu còn chẳng đáng giá bốn vạn, mà chúng nó đòi những bốn mươi vạn." Cậu lập tức cuống lên: "Thím ơi, thím đưa tiền đấy chứ?" Nếu đưa thật thì bán cũng trả nổi.

 

Thẩm Mỹ Vân: "Nghĩ gì thế? Thím đào nhiều tiền như ." Cô thản nhiên : "Chúng nhờ vả chút quan hệ, khi ngóng vị trí của cháu thì đ.á.n.h đòn phủ đầu, bắt Trương Tiểu Hổ và Hồ Thiên Lãng , đó mới đến cứu cháu đấy."

 

"Thế thì còn ." Quý Minh Viên thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy thể hoạt động , chỉ là đầu óc choáng váng dữ dội: "Thím ơi, cháu thấy hai thím thế ?" Hai thím đang đ.á.n.h mắt !

 

Đến khi Quý Minh Viên tỉnh nữa thì ở trong bệnh viện, mở mắt thấy khắp nơi một màu trắng toát, còn chút ngơ ngác.

 

"Thím ơi?" Đã quá lâu chuyện, cộng thêm việc bụng, giọng trở nên khàn đặc.

 

"Minh Viên?" Là Quý Trường Viễn, ông đến ngày hôm qua, đúng lúc Thẩm Mỹ Vân đưa Quý Minh Viên bệnh viện, dọc đường Quý Trường Viễn sợ đến thót tim.

 

Nghe thấy giọng của Quý Trường Viễn, Quý Minh Viên cứng nhắc đảo mắt: "Bố, bố tới đây?"

 

"Con về Bắc Kinh ạ?" Không đúng, đang ở Dương Thành mà.

 

 

Loading...