Bà . Mọi phương pháp của bà dường như đều vô dụng mặt Ôn Hướng Phác.
Bắc Kinh, Đại học Thanh Hoa. Đây là đầu tiên Ôn Hướng Phác thường xuyên mất tập trung trong quá trình giảng bài cho Miên Miên, Miên Miên thực sự nổi nữa, cô bé gấp sách vật lý , nhỏ giọng hỏi: "Anh Hướng Phác, đang nghĩ về 'bà ' ?" Cả hai đều "bà " là ai.
Thần sắc Ôn Hướng Phác chút thẫn thờ: "Em xem bà rốt cuộc là như thế nào?" Cậu hiểu. Đã bỏ rơi thì hà tất gì bao nhiêu năm tìm đến . Miên Miên lắc đầu, khuôn mặt xinh xắn mang theo vài phần linh động: "Em bà là như thế nào, nhưng em em là như thế nào." Nghe thấy lời , Ôn Hướng Phác qua. Miên Miên nhẹ giọng : "Mẹ em lúc khó khăn nhất cũng từng nghĩ đến việc bỏ rơi em."
Ôn Hướng Phác đột nhiên chấn động: " ." Dì Thẩm từng nghĩ đến việc bỏ rơi Miên Miên, nhưng nhẫn tâm bỏ rơi . Có những chuyện thể nghĩ, cũng dám nghĩ, càng đào sâu càng thương tích đầy . Ôn Hướng Phác luôn tự cho rằng đủ mạnh mẽ, nhưng lúc , trái tim vẫn cảm thấy đau nhói từng cơn. Miên Miên kéo tay : "Anh Hướng Phác." Cô bé gọi, Ôn Hướng Phác lập tức sang.
"Anh từ chối một triệu tệ đấy nhé, hối hận ?" Miên Miên híp mắt hỏi. Đối mặt với câu hỏi , sự chú ý của Ôn Hướng Phác lập tức chuyển dời, lắc đầu: "Không hối hận."
"Vậy chẳng là xong ." Miên Miên cởi mở: "Người cũ, chuyện cũ, chúng đừng vướng bận nữa. Mẹ em , phàm là chuyện gì cũng về phía ." Không thể Miên Miên cách an ủi khác, như tâm trạng Ôn Hướng Phác quả nhiên hơn vài phần. Cậu lầm bầm: " , về phía ." Con thể cứ sống mãi trong quá khứ .
Dương Thành. Thẩm Mỹ Vân đến cục công thương một chuyến, giấy phép kinh doanh cho công ty Tân Hy Vọng, đăng ký nhãn hiệu và một loạt các thủ tục khác. Sau khi việc chốt xong, cô về chỗ Ngụy Quân, đưa một bản cho , cái dùng để cho chủ thuê xem thường ngày, chứng minh chỗ họ thực sự đáng tin cậy!
Sau khi lo xong những việc , Ngụy Quân báo cáo với Thẩm Mỹ Vân: "Hiện tại ở đây chỉ bốn chúng ở, vườn rau phía đều trồng xong ." Dương Thành một cái lợi là bốn mùa như xuân, những loại rau xanh lúc nào cũng thể cung cấp . Không giống như đây ở thành phố Cáp, đến mùa đông chỉ bắp cải để ăn, thậm chí về ngay cả bắp cải cũng là thứ xa xỉ.
Thẩm Mỹ Vân gật đầu: "Lương thực còn đủ ?"
"Đủ ạ." Ngụy Quân : "Trước đó đưa tới năm bao, vẫn còn bốn bao động đến." Một mất sáu , bốn còn sức ăn tự nhiên dữ dội như . Thẩm Mỹ Vân thấy ở đây thứ đều , cô liền chuẩn rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1557.html.]
"Chị dâu." Ngụy Quân đuổi theo, ở cửa sân. Thẩm Mỹ Vân dừng bước hỏi : "Sao thế?" Ngụy Quân do dự một chút nhưng vẫn hỏi miệng: "Chị dâu, chị mở công ty vệ sĩ đừng tự bù tiền nữa." Sau khi tính toán , họ nhận Thẩm Mỹ Vân đang từ thiện, thu phí hoa hồng ở giữa, hơn nữa còn đang tự móc hầu bao để trợ cấp tiền ăn ở cho họ.
Thẩm Mỹ Vân ngẩn , cô mỉm : "Giai đoạn đầu thì kiếm tiền, nuôi , đợi danh tiếng của Tân Hy Vọng vang xa, lúc đó tự nhiên sẽ tìm đến, lúc đó tính chuyện kiếm tiền ." Hiện tại dù là bản cô Cao Dung, Lâm Tây Hà đều là ngoài, giới thiệu vệ sĩ cho họ Thẩm Mỹ Vân thực sự mở miệng đòi tiền môi giới . Đợi đến khi Tân Hy Vọng quỹ đạo, những khác tìm đến, lúc đó cô đương nhiên thể thu hoa hồng . Chỉ là đó là chuyện của .
Ngụy Quân thấy cô giống như đang dối, lúc mới nhỏ giọng : "Chị dâu, chúng phiền chị quá." Quý đoàn gửi họ đến tìm việc , mà chị dâu còn bỏ tiền túi nuôi sống họ. Thẩm Mỹ Vân xua tay: "Không gì , chúng là cùng thành tựu, các bên ngoài, hưởng lợi vẫn là ." Nhìn từ góc độ lâu dài, hiện tại cô đang đầu tư, thu lợi chính là ở tương lai. Thấy cô như , Ngụy Quân vẫn thấy áy náy trong lòng, là vụng về, cũng gì cho .
Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. "Mỹ Vân, Ngụy Quân, hai nhà ?" Là tiếng của Cao Dung. Thẩm Mỹ Vân sải bước , cô còn đang thắc mắc giờ Cao Dung đến, mở cửa Cao Dung : "Xảy chuyện ."
Thẩm Mỹ Vân: "Sao thế?"
Cao Dung: "Người vệ sĩ hộ tống lão Hứa vì bảo vệ lão Hứa mà đ.â.m một nhát d.a.o ."
Lời dứt, Thẩm Mỹ Vân và Ngụy Quân lập tức : "Chuyện là thế nào?"
Cao Dung giận dữ vô cùng: "Còn tại lão Hứa , cậy hiện tại vệ sĩ , buổi sáng xách một bao tải tiền gửi, phô trương quá mức. Bị đám côn đồ theo dõi từ cướp giật, ông chỉ mang theo mỗi Hứa Kiến Quốc, Hứa Kiến Quốc vì bảo vệ ông mà đ.â.m một nhát bụng."
Thân thủ của Hứa Kiến Quốc nhưng địch đông, một đối phương kéo đến mười mấy , chỉ vây đ.á.n.h một lão Hứa. Hơn nữa còn là vì túi tiền trong tay lão Hứa. Hứa Kiến Quốc bảo vệ lão Hứa, bảo vệ túi tiền, còn đ.á.n.h với một đám lưu manh. Hai nắm đ.ấ.m khó địch bốn tay, chính là trường hợp . Đến cuối cùng, Hứa Kiến Quốc tuy bảo vệ lão Hứa và bao tải tiền , nhưng bụng và vai vẫn đ.â.m.
Nghe xong những điều , Thẩm Mỹ Vân im lặng một lát: "Hiện tại đang ở bệnh viện nào? Chúng qua đó thăm ."