Kết quả là.
Cửa mở , hơn mười gã đàn ông cao lớn vạm vỡ đồng loạt về phía đó.
Minh nhị thúc: "..."
"Rầm" một tiếng đóng sầm cửa , ôm n.g.ự.c: "Sợ c.h.ế.t mất, sợ c.h.ế.t mất."
Sao mà lắm đàn ông thế? Mà đúng, chính ông cũng là đàn ông cơ mà.
Bên ngoài.
Vẻ mặt như gặp ma của Minh nhị thúc khiến đầy thắc mắc. Thẩm Mỹ Vân đại khái đoán vài phần, cô đầy ẩn ý: "Người hàng xóm bên cạnh chúng ..."
Nghe thấy bên ngoài đang bàn luận về , Minh nhị thúc lập tức áp tai cánh cửa trộm, kết quả là lo sốt vó, mồ hôi đầm đìa mà vẫn vế của Thẩm Mỹ Vân là gì.
Đến khi ông mở cửa xem nữa thì bên ngoài vắng hoe, còn một bóng .
Minh nhị thúc: "?"
Cái gì thế !? Đang đùa giỡn ông ?
Bên trong nhà.
Vào đến nơi mới thấy bên trong còn một thế giới khác, hóa đây coi là một căn nhà hai lớp sân vườn (lưỡng tiến).
Thẩm Mỹ Vân dẫn họ quen: "Phía ba căn phòng, mỗi phòng hai cái giường."
Đó là loại giường sắt hai tầng, giống hệt ở trú đội, đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, vì đó phòng họ ở nhỏ, để thể chứa nhiều , cô đều mua loại giường tầng .
"Phía cũng ba căn, hai căn kê giường, một căn hiện đang để trống."
"Đây là nhà bếp, bình thường thể nấu ăn, gạo mì mắm muối, nồi niêu bát đĩa đều đủ."
Nhìn thấy từng bao lương thực xếp chồng trong tủ, Ngụy Quân nhất thời nên lời, Hứa Kiến Quốc cạnh một cái, cả hai đều im lặng.
"Còn phía nữa."
Thẩm Mỹ Vân tiếp tục dẫn họ mảnh đất tự lưu phía .
"Đây là mảnh đất thương lượng với chủ nhà cũ giữ , nếu rảnh rỗi thể trồng ít rau xanh , gì khác, ít nhất rau tự trồng thể ăn thoải mái."
Nếu mua thì họ ăn sẽ thấy xót tiền.
"Tuy nhiên, cũng chắc dùng đến." Thẩm Mỹ Vân thẳng thắn : "Đợi khi các phân đến chỗ chủ thuê việc, đối phương sẽ bao ăn bao ở, lẽ sẽ dùng đến chỗ , chỉ thể là dự phòng, đề phòng vạn nhất, lúc nghỉ ngơi sẽ đến mức bỏ đói."
Ngụy Quân đến đây, yết hầu chuyển động, giọng trầm xuống: "Chị dâu, cảm ơn chị."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1552.html.]
" ." Hứa Kiến Quốc cũng tiếp lời: "Chị dâu, phiền chị quá."
Những khác tuy gì nhưng đều gật đầu theo.
Thẩm Mỹ Vân xua tay: "Không gì, Quý Trường Thanh gửi đến, đương nhiên trách nhiệm với cuộc sống của ."
"Được , bữa trưa tự thu xếp nhé."
" về chào hỏi các chủ thuê , để họ chiều nay qua đây." Cô suy nghĩ một chút cũng giấu giếm: "Theo như hiện tại, một cần hai vệ sĩ, hai là bốn , còn cụ thể sẽ bao nhiêu đến thì giờ cũng chắc chắn, đến lúc đó tùy tình hình mà tính, nhưng hiện tại chắc là bốn , các bàn bạc xem chiều nay ai ."
Ngụy Quân và Hứa Kiến Quốc : " , chị dâu."
Ngụy Quân đây ở trú đội là tiểu đội trưởng. Hứa Kiến Quốc là tiểu đoàn trưởng. Những lính quyền họ vẫn lời họ.
Thẩm Mỹ Vân ậm ừ một tiếng, khi rời khỏi đó, Tiểu Hầu tự nhiên cũng cùng cô, chỉ là khi họ mới đóng cửa rời .
Nhà bên cạnh, "xoảng" một tiếng, là tiếng bát vỡ rơi xuống đất. Thẩm Mỹ Vân xì một tiếng, với Tiểu Hầu: "Chúng thôi."
Nhà bên.
Minh nhị thúc xót xa bát hủ tiếu lòng lợn đất, ông hốt lầm bầm: "Cứ dọa ."
Lão tam là thế. Đến cả cái cô chủ mới mua nhà của lão tam cũng thế. Chỉ bắt nạt kẻ yếu đuối nơi nương tựa như ông thôi.
Thẩm Mỹ Vân: "..."
Sau khi rời khỏi nhà, cô thẳng đến xưởng may, Cao Dung đang dạy Minh Chiêu Đệ vẽ bản thiết kế. Minh Chiêu Đệ là mới nhưng năng khiếu. Về cơ bản là dạy một hiểu mười, hơn nữa cô bé còn nhiều ý tưởng trong lĩnh vực , thậm chí còn đưa ít kiến nghị cho Cao Dung.
Cặp thầy trò đúng là bổ trợ cho .
"Mỹ Vân, em đến ?" Cao Dung gọi cô: "Em xem mẫu thiết kế mới của chị và Chiêu Đệ ?"
Thẩm Mỹ Vân qua, thấy thực sự , cô gật đầu: "Mẫu mới cho mùa thu năm nay ?" Hiện tại là cuối tháng tám, sắp sang tháng chín , đồ mùa thu cần chuẩn dần là .
Cao Dung gật đầu: " ." Cô cất bản thiết kế , lúc mới nhớ : "Em tìm chị việc gì?" Thẩm Mỹ Vân vốn là bận rộn, việc gì thì chẳng mấy khi ghé qua.
Thẩm Mỹ Vân: "Chẳng đây chị cần vệ sĩ ? Em nhờ chồng em gửi mười chiến sĩ xuất ngũ qua đây , ai nấy đều là những xuất sắc nhất, thủ cực ."
Điều lập tức khiến Cao Dung thích thú: "Đi , chị qua đó ngay đây." Nói một nửa, cô nhớ : "Chiêu Đệ, con vẽ nốt mấy bản đồ còn nhé, lát nữa về sư phụ mua gà c.h.ặ.t (gà luộc kiểu Quảng Đông) cho con ăn."
Nghe con gà nào thể sống sót mà khỏi Dương Thành. Cao Dung thích ăn, Minh Chiêu Đệ cũng . Vừa gà c.h.ặ.t ăn, cô bé lập tức hớn hở : "Sư phụ, cứ yên tâm ạ."
Có Minh Chiêu Đệ ở đó Cao Dung thấy yên tâm, cô bàn giao qua công việc cùng Thẩm Mỹ Vân xem . Tuy nhiên, khi cô cũng quên gọi điện cho Lâm Tây Hà: "Tây Hà, qua đây một lát, đợi ở xưởng may."
Lúc vẫn là ban ngày, đến giờ Lâm Tây Hà bày sạp chợ đêm nên khá rảnh. Lâm Tây Hà cúp điện thoại, đang kiểm kê hàng chục thùng đồng hồ điện t.ử để chuẩn gửi cho khách, giờ cũng gửi nữa. Phải tìm Cao Dung .
Lúc đến, Cao Dung bổ dưa hấu mời Thẩm Mỹ Vân cùng ăn, sắp sang tháng chín mà Dương Thành vẫn một chút dấu hiệu nào của mùa thu. Không chỉ , thời tiết vẫn nóng nực như khi.