Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 1459

Cập nhật lúc: 2026-01-08 09:49:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chăm sóc tuổi già cho bà Ngô là chuyện cô cân nhắc kỹ lưỡng, nếu lo thì lương tâm yên, đằng nào cũng nuôi nổi thì cứ đưa về thôi.

 

Chẳng qua cũng chỉ thêm một muỗng cơm, nếu bà Ngô cử động nữa thì cùng lắm là thuê một giúp việc.

 

Số tiền cô vẫn chi trả nổi, ơn thì báo ơn. Nhà dọn mà để bà Ngô một ở đây, Thẩm Mỹ Vân thấy c.ắ.n rứt lương tâm.

 

Bà Ngô thấy cô lời chân thành, trong lòng cũng thấy ấm áp nhưng bà vẫn lắc đầu, "Bà , bà cứ ở đây trông coi thôi."

 

"Mỹ Vân , bà với các cháu giống , các cháu còn trẻ, còn vô vàn khả năng, nhưng bà gần đất xa trời , nơi là bến đỗ cuối cùng của bà."

 

Thời trẻ bà chê bai, chán ghét căn phòng , chật chội bức bối, chỉ cần ở đây thôi cũng thấy khó thở.

 

qua vô ngày tháng, chính căn phòng rách nát, nhỏ bé che mưa chắn gió cho bà, cũng chính lúc đó bà Ngô mới hiểu một đạo lý, nhà cần lớn, che mưa nắng là , giường cần nhiều, ngủ bình an là .

 

Nhà lớn cũng , nhà nhỏ cũng thế, chỉ cần ở thấy thoải mái thì đó chính là nhà.

 

Nghe bà Ngô , Thẩm Mỹ Vân khẽ giọng, "Con rời nhưng nếu tụi con , để bà ở một con yên tâm ạ."

 

Nếu tụi con ở đây thì còn giúp đỡ chút ít, nhưng nếu tụi con dọn thì bà thực sự thành cô đơn mất.

 

Trước đây dù cũng đưa cho bà bát nước chén cơm, đưa cho bát canh, lúc bà ốm đau còn chạy mua t.h.u.ố.c, nhưng nếu dọn thì những điều đó còn nữa.

 

Bà Ngô hiền từ vỗ vỗ tay cô, "Bà còn chẳng sợ, đứa nhỏ cháu sợ cái gì chứ."

 

"Con sống đời , vốn dĩ là trần trụi đến, trần trụi , vướng bận gì."

 

"Bà giờ đây còn các cháu nhớ đến, là phúc phận trời ban ."

 

Làm mà, nên quá tham lam.

 

Thấy thực sự khuyên nhủ đối phương, Thẩm Mỹ Vân bèn , "Vậy thế ạ, ngày mai nhà con lễ tân gia, bà nhất định qua đó một chuyến chứ ạ?"

 

"Bà cũng đấy, nhà con bây giờ chẳng họ hàng gì, nếu ngay cả bà cũng thì thực sự chẳng mấy ạ."

 

Chuyện thì bà Ngô sẵn lòng, "Bà ."

 

Có lời Thẩm Mỹ Vân mới thở phào, "Sáng mai tụi con sẽ qua đó, lúc đó bà cùng tụi con luôn nhé."

 

Bà Ngô dứt khoát đồng ý.

 

Bà vốn tính cách dây dưa, đối với những việc bà thể thì đương nhiên hề do dự.

 

Thấm thoắt đến ngày dọn nhà, phần lớn đồ đạc trong nhà cơ bản chuyển hết , chỉ để vài cái giường cùng bát đũa, định sáng nay qua đó sẽ kéo luôn thể.

 

Thẩm Mỹ Vân thuê một chiếc xe từ đội vận tải, bảo Tiểu Hầu tới lái xe, một chuyến xe chở hết sạch, tất nhiên bao gồm cả những bọn họ nữa.

 

Lúc tất cả lên xe, cũng chuẩn .

 

Đám hàng xóm cùng ở trong đại tạp viện bỗng thấy chút nỡ, "Cô Trần, bác sĩ Thẩm, Mỹ Vân , dịp nhớ thường xuyên về thăm tụi nhé."

 

" đấy, nơi cũng là nhà của mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1459.html.]

 

cũng là hàng xóm láng giềng ở với mười mấy năm trời , dọn là dọn , thấy luyến tiếc cho .

 

Thẩm Mỹ Vân mỉm , "Dạ, tụi con sẽ về ạ."

 

"Sau nếu dịp chắc chắn con sẽ về thăm các cô các chú."

 

Lời thấy ấm lòng. Nhìn thấy Thẩm Mỹ Vân đỡ bà Ngô lên xe, bỗng ngạc nhiên hỏi, "Mọi định đón bà Ngô cùng luôn ?"

 

Thẩm Mỹ Vân, "Con cũng lắm nhưng bà Ngô chịu ạ."

 

Bà Ngô cũng xua tay, "Bà ở cái viện cả đời , chẳng cả, cứ thủ ở cái viện thôi."

 

Mọi khỏi sửng sốt, ngờ gia đình Thẩm Mỹ Vân thật sự định đón cả bà Ngô cùng, đúng là chí tình chí nghĩa quá.

 

"Bà cụ , bà cũng thật là, Mỹ Vân đón bà thì bà cứ với họ ?"

 

"Chẳng hơn là bà cứ ở đây thui thủi một ?"

 

Bà Ngô, "Già , chẳng cả, chỉ giữ lấy cái gốc thôi."

 

Nghe bà , đợi đến khi bà Ngô theo gia đình Thẩm Mỹ Vân , khỏi lắc đầu, "Bà Ngô thật hưởng phúc."

 

"Chứ còn gì nữa, nhà họ Thẩm rõ ràng là phát tài , cứ theo mà sống, dám là ăn ngon mặc tột cùng nhưng cả đời hưởng phúc là chắc chắn."

 

tính tình cương trực nổi nữa, liền lên tiếng, " thấy bà Ngô mới là lòng sáng như gương đấy, phi phi cố mà cứ theo , thời gian lâu dần, cùng sống một mái nhà thì khó tránh khỏi va chạm xích mích, đến lúc nảy sinh mâu thuẫn thì chẳng thà cứ ở xa thế mà tình cảm bền lâu hơn."

 

Đó là sự thật, chỉ là khó .

 

Phía ngoài xe.

 

Thẩm Mỹ Vân đỡ bà Ngô leo lên ghế phụ, cô cùng Trần Thu Hà và Trần Hà Đường ba thì ở thùng xe phía .

 

Sau khi lên xe, ngõ Ngọc Kiều dần biến thành một điểm đen nhỏ xíu, Trần Thu Hà đột nhiên , "Mỹ Vân , căn nhà cũ đây của tụi cứ để như ?"

 

"Không bán con?"

 

Thực bà từng nghĩ đến việc bán căn nhà đó để bù đắp phần nào tiền con gái mua nhà đây, nhưng nỡ, căn nhà đó coi như là chút kỷ niệm mà bà để .

 

Nếu bán thì thực sự là mất sạch.

 

Thẩm Mỹ Vân, "Không bán ạ, cứ để đó thôi, cũng cho khác thuê." Nhà thiếu mấy đồng bạc đó, cần thiết vì dăm ba đồng mà để khác hư hại căn nhà của .

 

Đa thuê nhà đều giữ gìn, còn về ít t.ử tế thì Thẩm Mỹ Vân nghĩ vận may của đến mức gặp .

 

Thấy cô , Trần Thu Hà liền gật đầu, tranh luận thêm nữa.

 

Từ ngõ Ngọc Kiều đến trường phụ thuộc Thanh Đại, Tiểu Hầu lái xe đến tận cửa nhà, mấy ngày nay liên tục giúp lái xe nên cũng quen đường quen lối. Sau khi xe dừng hẳn, đám Thẩm Mỹ Vân liền nhảy từ thùng xe phía xuống .

 

Sau đó mới đỡ bà Ngô xuống.

 

 

Loading...