Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 1458
Cập nhật lúc: 2026-01-08 09:49:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cập nhật lúc: 2026-01-08 09:49:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trần Thu Hà , "Con bé Miên Miên sắp học, chuyển qua đó để tiện chăm sóc con bé."
Lúc đầy kinh ngạc.
"Miên Miên học ở trường phụ thuộc Thanh Đại, con bé chẳng đang ở nhà ông bà nội ? Sao còn cần cô qua đó?"
Động tác tay của Trần Thu Hà hề chậm , "Ông bà nội ở xa trường mà, nên chúng mới chuyển đến gần trường hơn chút."
"Vậy căn nhà của hai là mua thuê?"
Trần Thu Hà, "Mua."
Lời , đám đông xung quanh im bặt một hồi.
"Hai cũng chiều con quá, vì con học mà còn đặc biệt mua nhà gần trường, chắc là rẻ nhỉ?"
Trần Thu Hà lấp l.i.ế.m, " cũng rõ lắm, nhà cửa là do Mỹ Vân nhà chúng sắm sửa." Về việc mua nhà tốn năm nghìn đồng, bà thể , phòng hơn phòng , bà vẫn sự cảnh giác .
Gia đình nhờ Mỹ Vân mà phát đạt, tiền tài nên để lộ, điều bà rõ.
Nghe bà , càng thêm ngưỡng mộ.
"Cô Trần, hai thực sự sinh một đứa con ngoan."
"Mỹ Vân giỏi thật đấy, thể sắm sửa nhà cửa ở Bắc Kinh , mà còn mua ở gần trường phụ thuộc Thanh Đại nữa." Nhà ở khu vực đó hề rẻ chút nào.
" , Mỹ Vân thật hiếu thảo với hai ."
" thấy nhé, hai sinh một đứa như Mỹ Vân còn hơn cả tám mười đứa con trai nhà khác ."
" đúng đúng, chắc là cô Trần và bác sĩ Thẩm về sẽ phúc hưởng hết ."
Hồi đó cô Trần và bác sĩ Thẩm chỉ sinh một mụn con gái, ít nhạo, nhạo nhà họ Thẩm tuyệt tự .
Cũng chờ xem kịch vui, xem liệu cô Trần bác sĩ Thẩm ly hôn .
vạn ngờ tới, đối phương những ly hôn mà bao nhiêu năm qua hai vợ chồng vẫn ân ái mặn nồng, ngay cả lúc gặp nạn cũng cùng , những Đông Sơn tái khởi mà con gái còn gả nhà danh giá, cái vẻ dứt khoát khi mua nhà của Thẩm Mỹ Vân lúc , chắc hẳn ở bên ngoài cô cũng kiếm ít tiền.
Trước những lời nịnh nọt của , Trần Thu Hà mỉm tiếp lời, khi tiễn đám hàng xóm , bà khỏi lắc đầu, nhưng trong lòng thấy vô cùng thoải mái.
Và sự thoải mái là do con gái bà mang .
Buổi tối, khi Thẩm Mỹ Vân trở về, thấy Trần Thu Hà nấu cơm ngân nga điệu nhạc, cô hỏi, "Mẹ, chuyện gì vui thế ạ?"
Trần Thu Hà đang mì xào dầu ớt, qua bao nhiêu công đoạn vất vả mà bà hề thấy phiền hà, "Ban ngày hàng xóm trong đại viện đều đến nịnh nọt , sinh đứa con gái ngoan, và ba con về già sẽ hưởng phúc."
Bà thể vui cho chứ.
Bao nhiêu năm qua bà chỉ sinh mỗi Mỹ Vân, cưng như trứng mỏng, ít lưng, rằng con gái bà sớm muộn gì cũng gả , bà đúng là đồ ngốc khi dồn hết tiền bạc con gái, chẳng là vụ ăn thua lỗ ?
Trần Thu Hà bao giờ nghĩ như , bà thấy Mỹ Vân là do bà sinh , là bảo bối của bà, bà hận thể mang tất cả những thứ nhất đời về cho cô.
Đó là tâm tư của , giờ Mỹ Vân thành đạt, bà đương nhiên là vui mừng nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1458.html.]
Giống như viên ngọc phủ bụi bấy lâu nay tỏa sáng rực rỡ mặt .
Những đó khi nhắc đến Mỹ Vân còn dùng giọng điệu như năm xưa nữa, ngược còn mang theo vài phần khâm phục.
Thấy tự hào như , Thẩm Mỹ Vân cũng chút suy nghĩ, xem con cái thành đạt chính là một niềm vinh dự cực lớn đối với cha .
Nhìn căn nhà đóng gói gọn gàng, Thẩm Mỹ Vân đột nhiên , " ơi, với bà Ngô ?"
Trần Thu Hà lắc đầu, "Mẹ vẫn ."
Bà mở lời thế nào, nhà sắp dọn , bà Ngô trở thành cô đơn, bà thực tế chào đón lắm trong khu đại tạp viện.
Trong mắt ngoài, tính tình bà Ngô kỳ quặc, khó tiếp xúc, nhưng nhà họ Thẩm , bà Ngô tấm lòng , bà chỉ vì những biến cố thời trẻ nên chút cảnh giác với ngoài mà thôi.
Thẩm Mỹ Vân suy nghĩ một lát, "Vậy để con cho ạ."
Cô quanh nhà một lượt, tìm thấy thứ gì, các vật dụng cơ bản chuyển hết , chỉ còn mấy cái giường và bát đũa, định sáng mai lúc thì mang theo luôn thể.
buổi tối lúc về cô mua một túi táo, cô tiện tay chọn hai quả lớn nhất bỏ túi, cùng sang nhà bà Ngô ở bên cạnh.
Bà Ngô như cô sẽ đến , bình thường hơn bảy giờ ngủ nhưng hôm nay tám giờ mà ngọn đèn dầu trong nhà vẫn còn sáng.
Nghe thấy tiếng gõ cửa, bà liền gọi vọng , "Vào ."
Sau khi thấy Thẩm Mỹ Vân , bà hiểu rõ trong lòng, vỗ vỗ chỗ giường, hiệu cho cô, "Bà cháu sẽ đến mà, chơi lát ."
"Ăn gì ?"
Nếu ăn thì bà nấu cho bát sủi cảo bà gói ban ngày.
Thẩm Mỹ Vân, "Con ăn ạ."
Cô đặt hai quả táo lớn ngay đầu giường bà Ngô, những quả táo đỏ au, to tròn tỏa hương thơm ngọt lịm, lan tỏa khắp cả căn phòng.
Ánh mắt bà Ngô hiền từ, "Vẫn chúc mừng nhà cháu sắp dọn nhà mới nhỉ."
Trong viện đồn ầm lên hết , bà dù khỏi cửa cũng thể thấy tiếng bàn tán hóng hớt của hàng xóm xung quanh.
bà cũng chắc chắn nhà họ Thẩm sẽ đến tìm bà.
Thẩm Mỹ Vân bà một lúc thẳng vấn đề, "Bà Ngô, bà cùng dọn với tụi con ạ, nhà mới con mua rộng lắm, chỗ cho bà ở."
Cái ——
Bà Ngô xua tay, "Bà cháu bụng nhưng bà ." Bà căn phòng nhỏ hẹp chỉ bằng lòng bàn tay đang ở, còn chẳng bằng cái nhà vệ sinh thời bà còn trẻ, nhưng nơi dù thì bà cũng ở đây bốn mươi năm .
"Đây là cái gốc của bà, bà c.h.ế.t cũng c.h.ế.t trong căn phòng ."
Bà mà theo Mỹ Vân, nếu tuổi già sức yếu mà c.h.ế.t trong nhà thì điềm rủi lắm ?
Thẩm Mỹ Vân ngạc nhiên, cô thẳng dậy một chút, nắm lấy tay bà Ngô, "Ba con, ông con đều ở bên đó, thậm chí Miên Miên hằng ngày học về cũng thể về nhà, cả gia đình quây quần náo nhiệt lắm ạ, bà Ngô, bảo trong nhà già như báu vật, nhà con đang thiếu một báu vật như bà đây ."
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.