Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 1411

Cập nhật lúc: 2026-01-08 09:43:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W0Hmby8sW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kim Lục T.ử đang ăn uống thỏa thuê, liền : "Chắc là sẽ chậm hơn chúng một chút." Tự lái xe đường vòng, còn tàu hỏa là tuyến đường chạy thẳng.

 

" đoán ít nhất chậm hơn chúng ba đến năm ngày."

 

Tàu hỏa tính cả mất năm ngày, tự lái xe ít nhất từ tám đến mười ngày trở lên.

 

"Lâu quá."

 

" , nếu thì ai cũng phát tài ." Thẩm Mỹ Vân tùy ý cảm thán một câu. Câu , Diêu Chí Anh và Kim Lục T.ử đồng loạt sang.

 

"Sao thế?" Thẩm Mỹ Vân c.ắ.n một miếng sủi cảo, cô gọi là sủi cảo nhỏ nhân thịt tươi, thời buổi chủ tiệm thật sự hào phóng, thịt tươi trộn với hành lá, đẩy hương vị thịt lên đến cực đỉnh.

 

Thật sự ngon.

 

"Mỹ Vân, ý em là cách đang hạn chế sự phát triển ?" Kim Lục T.ử lắp bắp một câu.

 

Nói xong, còn tự khen ngợi một tiếng, ngờ thể lời văn vẻ như .

 

Thẩm Mỹ Vân gật đầu: "Quãng đường mấy nghìn cây chặn đa ngoài cửa."

 

Nhiều ngay cả mấy chục tệ tiền vé tàu hỏa cũng mua nổi, chứ đừng đến chuyện xa xỉ tổ chức Quảng Châu theo đoàn như họ.

 

Lúc về còn thuê xe tự lái về.

 

Chỉ riêng điểm thôi chặn ít ngoài ngưỡng cửa .

 

Kim Lục T.ử trầm tư : "Em xem, chúng khả năng thành lập đội xe của riêng , chuyên buôn hàng miền Nam bán ở miền Bắc ?"

 

Lời dứt, cả ba im lặng.

 

Đôi mắt Thẩm Mỹ Vân sáng rực: "Không thể."

 

"Tuy nhiên, đội xe tốn tiền." Đặc biệt là xe tải, xe tải đều giá bốn chữ .

 

"Cứ gom tiền ." Kim Lục T.ử húp nốt ngụm canh sủi cảo cuối cùng, cực kỳ mãn nguyện: "Chúng cũng ngờ tới đúng ? Chỉ riêng quãng đường tàu hỏa thôi kiếm gần một nửa vốn ."

 

Bán hơn tám nghìn tệ tiền hàng.

 

Phải rằng, tổng vốn của họ chỉ hai vạn, mà tiền nhập đồng hồ điện t.ử là một vạn sáu, hơn tám nghìn về cơ bản thu hồi đại bộ phận vốn đồng hồ điện t.ử ngay lập tức.

 

Số còn bán thế nào họ cũng lỗ.

 

Thẩm Mỹ Vân: "Cũng đúng."

 

"Tâm gan lớn bao nhiêu, sản lượng đất đai nhiều bấy nhiêu."

 

Chuyến xuống miền Nam mang cho cô sự tự tin cực lớn!

 

Ăn xong, thấy thời gian còn kịp, Thẩm Mỹ Vân dạo xung quanh một chút, khéo cách đó hai dặm một tòa bách hóa.

 

Tòa bách hóa Thượng Hải nổi tiếng khắp cả quốc gia, về cơ bản tất cả những món hàng thời thượng, sành điệu nhất họ đều .

 

Thẩm Mỹ Vân chút tò mò, cô liền xem thử, quả nhiên đúng như lời đồn, tòa bách hóa Thượng Hải cực kỳ bề thế.

 

Tòa nhà đơn thể ba tầng, diện tích chiếm đất cực rộng, đặc biệt là cửa sổ kính trong suốt và cửa lớn hành lang tầng một trông thật tây.

 

"Tòa bách hóa lớn thật đấy." Diêu Chí Anh thấy nhịn cảm thán một câu.

 

Thẩm Mỹ Vân "ừm" một tiếng: "Bách hóa 6 Thượng Hải, nổi tiếng cả nước đấy."

 

"Đi thôi, chúng xem xem." Tranh thủ lúc còn thời gian, nhanh ch.óng dạo một vòng, mua chút đồ ăn thức dùng mang lên tàu hỏa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1411.html.]

 

Đương nhiên, nếu đặc sản gì quần áo thì mua quà cho Miên Miên, Quý Trường Thanh, và cả bố , bố chồng cô nữa.

 

cũng là từ Mạc Hà chạy tới tận miền Nam một chuyến mà.

 

Thẩm Mỹ Vân gọi như , Diêu Chí Anh liền "ừm" một tiếng đuổi theo. Vào đến bên trong tòa nhà 6, đập mắt là một trung tâm thương mại lớn rộng hàng trăm mét vuông, bày biện các quầy kính đủ loại hàng hóa rực rỡ muôn màu.

 

Sau mỗi quầy kính gần như đều một nhân viên bán hàng đó, còn bức tường phía nhân viên là vô hàng hóa treo lên.

 

Trong tòa nhà, xe như nước, tranh mua kẹo, tranh mua dưa hấu, bánh xốp.

 

Hễ là quầy bán đồ ăn thì quầy nào là .

 

Thẩm Mỹ Vân đến chỗ đông , bèn lẻn đến một chỗ vắng, hèn chi ở đây ai đến.

 

Hóa ở đây bán mì ăn liền, còn là mì ăn liền hiệu Đại Công Kê (Gà Trống Lớn) do Thượng Hải sản xuất.

 

Trên túi nhựa màu vàng in hình một con gà trống ngẩng cao đầu kiêu hãnh, màu sắc đỏ tươi, cực kỳ bắt mắt.

 

Thẩm Mỹ Vân lập tức khơi dậy cơn thèm: "Mì bán thế nào ạ?"

 

Ăn cơm nhiều , thật là cũng nhớ mì ăn liền.

 

"Một tệ mốt." Nhân viên ở các quầy khác bận ngóc đầu lên nổi, duy chỉ nhân viên quầy mì ăn liền là rảnh rỗi đan áo len.

 

Hơn nữa thái độ còn kiểu chẳng buồn quan tâm.

 

Thẩm Mỹ Vân để ý, nhân viên bách hóa thời là bát cơm sắt, họ luôn tự cho cao hơn khác một bậc.

 

Cũng là kinh doanh, Thẩm Mỹ Vân đương nhiên con đường tương lai của những nhân viên chính là thất nghiệp.

 

Khi các doanh nghiệp tư nhân tràn thị trường, hàng hóa giá rẻ, dịch vụ sẽ ngay lập tức đ.á.n.h bại tòa bách hóa.

 

Đến những năm 90 và đầu những năm 2000, địa vị của những tòa bách hóa rớt t.h.ả.m hại, kéo theo cả nhân viên ở đây cũng rơi tình cảnh bấp bênh.

 

Thẩm Mỹ Vân thấy giá của nhân viên bán hàng thì khỏi tặc lưỡi, một chiếc đồng hồ điện t.ử cô nhập loại phổ thông mới một tệ, mà một gói mì tận một tệ mốt.

 

Còn đắt hơn cả đồng hồ điện t.ử của cô.

 

Chuyện thì thể nhịn .

 

"Sao mua thế?"

 

Diêu Chí Anh thấy Thẩm Mỹ Vân ngẩn bèn hỏi một câu.

 

Thẩm Mỹ Vân thở dài, đầu với cô : "Mì bán còn đắt hơn cả đồng hồ điện t.ử của em."

 

Lời dứt, nhân viên đang đan áo len lập tức dừng tay .

 

Còn Diêu Chí Anh vốn đang hào hứng định lấy mì, cũng nhịn mà đặt gói mì lên quầy kính.

 

"Mì ăn liền ăn một miếng là hết, đồng hồ điện t.ử đeo bao lâu."

 

"Không đáng."

 

Cuộc đối thoại của hai lọt tai nhân viên , cô lập tức đan áo nữa, xì một tiếng: "Hai đang nhảm đấy chứ??"

 

"Giá đồng hồ điện t.ử bằng mì ăn liền? Chuyện đó thể?"

 

Tòa bách hóa của họ bán đồng hồ điện t.ử, hơn nữa còn là loại tiền cũng mua , một chiếc bán đến hai ba mươi tệ .

 

 

Loading...