Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 1408

Cập nhật lúc: 2026-01-08 09:42:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W0Hmby8sW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đâu còn tiền để thuê xe tải vận chuyển nữa.

 

Kim Lục Tử: "Anh ."

 

Anh mặt cởi chiếc giày đang , đó khua khua, đập mạnh ba cái xuống đất, liền thấy bên trong rơi hơn mười hạt vàng nhỏ.

 

Thẩm Mỹ Vân: "?"

 

Diêu Chí Anh: "?"

 

Tiểu Hầu: "?"

 

Cả ba đều trợn mắt há mồm: "Anh Sáu, vẫn còn giấu một chiêu ? thấy cộm chân ?"

 

Kim Lục T.ử lấy miếng lót giày , để lộ chân tướng bên trong, thì bên trong đôi giày da lớn khoét rỗng, vặn một trống tính là lớn, bỏ hơn mười hạt vàng khít.

 

"Cái đem cầm, lấy lộ phí thuê xe tải chở hàng về."

 

Kim Lục T.ử bôn ba khắp nơi nhiều năm, tự nhiên kỹ năng mưu sinh của , hạt vàng trong giày là nhiều nhất, tiếp theo là ở phần lưng quần lót, bên trong dải thun cũng giấu ba hạt, nhưng đó là đường cùng mới đem dùng.

 

Đồ cứu mạng.

 

Ba hạt đó đến mức vạn bất đắc dĩ sẽ lấy .

 

Đương nhiên, chiếc quần lót khâu hạt vàng đó cũng theo bôn ba bao nhiêu năm nay từng tháo bao giờ.

 

Chỉ là lời với họ, ngay cả Diêu Chí Anh cũng .

 

Chỉ thể , đây chính là kỹ năng sinh tồn của một "con cáo già".

 

Thẩm Mỹ Vân gật đầu: "Có vàng thì tiền thuê xe tải là , Sáu về nhà tính xem giá cả thế nào, đó hai chúng chia đôi."

 

Làm ăn ăn, tình cảm tình cảm, điểm Thẩm Mỹ Vân vẫn phân biệt rõ ràng.

 

Kim Lục T.ử hiểu tính cách của Thẩm Mỹ Vân nên tự nhiên sẽ vì chuyện nhỏ mà tranh chấp với cô, thế là liền đồng ý ngay cần suy nghĩ.

 

Tiền xe mới đáng bao nhiêu, quan trọng nhất là lô hàng .

 

"Vấn đề hiện tại là thuê xe tải thì chúng phân công về thế nào."

 

Tiểu Hầu suy nghĩ một chút: "Có thuê xe ? lái xe về."

 

Cậu đây ở đơn vị đóng quân chính là chuyên phụ trách đội vận tải của trang trại chăn nuôi, lái xe bất kể là đường dài đường ngắn đều thành vấn đề.

 

Nghe Kim Lục T.ử : "Cái tìm Lâm Tây Hà , địa phương, dù thế nào thì cũng nhiều mối quan hệ hơn những ngoại tỉnh như chúng ."

 

Quả nhiên tìm Lâm Tây Hà rõ ý định xong, Lâm Tây Hà đầy nửa ngày tìm xe cho họ.

 

"Chiếc xe tải nhỏ chở một chuyến về nhưng chủ xe yên tâm để tự lái , ít nhất là tài xế cùng ."

 

Nói cách khác phía họ chỉ thể cử thêm một , ghế lái một , ghế phụ một , phía là hàng hóa.

 

Kim Lục T.ử và Tiểu Hầu , Kim Lục T.ử : "Tiểu Hầu , ghi nhớ đường xá, chúng qua đây lấy hàng thì tự lái xe qua."

 

Cái thuận tiện hơn thuê xe nhiều.

 

Tiểu Hầu ngần ngại một chút, Thẩm Mỹ Vân: " cấp dặn là chị dâu ở ở đó, tách rời chị dâu."

 

Kim Lục Tử: "Có ở đây, sẽ chăm sóc họ."

 

"Hơn nữa tàu hỏa thì thể xảy chuyện gì?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1408.html.]

Hàng họ, lúc Tiểu Hầu do dự một chút Thẩm Mỹ Vân, Thẩm Mỹ Vân : "Cứ sắp xếp như , trong chúng chỉ lái xe, đợi nhớ rõ lộ trình chúng qua đây thể tự lái xe tới."

 

"Vận chuyển hàng cũng sẽ thuận tiện hơn."

 

Thẩm Mỹ Vân lên tiếng, Tiểu Hầu tự nhiên sẽ từ chối nữa.

 

"Vậy cùng tài xế."

 

"Đối phương chạy chuyến hết bao nhiêu tiền xe ?"

 

"Một trăm tám."

 

Thẩm Mỹ Vân xong lời cô thở dài: "Chẳng trách tài xế xe tải kiếm nhiều tiền." Từ Dương Thành đến Mạc Hà nếu tự lái xe cũng chỉ mất một tuần đến mười ngày lộ trình.

 

Thế nhưng tiền xe mất tận một trăm tám.

 

Một tháng chạy hai chuyến, thu nhập ròng ba bốn trăm, thời buổi lương một tháng của bình thường là bao nhiêu?

 

Năm mươi đồng coi là lương cao .

 

"Hết cách ." Kim Lục T.ử : "Hiện tại là chúng cần xe, đối phương giá trời."

 

Anh đem hết hạt vàng cầm: "Mấy hạt vàng đó cầm gần hai trăm đồng, cơ bản là đủ trả tiền xe là hết sạch."

 

"Còn ăn uống dọc đường."

 

Anh Tiểu Hầu, Tiểu Hầu vỗ vỗ túi áo: " ngoài cũng mang theo tiền, tiền ăn vẫn đủ."

 

Họ còn lo cơm nước cho tài xế.

 

Nghe Kim Lục T.ử liền : "Về nhà sẽ thanh toán cho ."

 

Tổng thể để Tiểu Hầu chạy một chuyến hàng mà bỏ cả tiền lương của .

 

Thẩm Mỹ Vân cũng gật đầu: "Chắc chắn thanh toán ."

 

Đây là lời cam kết thứ hai.

 

Tiểu Hầu toét miệng : " mà."

 

Hai bên chia hai đường.

 

Tiểu Hầu cùng xe tải vận chuyển đại đa hàng hóa, Thẩm Mỹ Vân, Diêu Chí Anh cùng Kim Lục Tử, ba mỗi xách một bao hàng.

 

Số hàng lượt bao gồm hai trăm chiếc đồng hồ điện t.ử, dây buộc tóc đỏ, kẹp tăm đen, kẹp bướm, cùng thắt lưng da và kèn harmonica.

 

Mấy chia , định bụng sẽ bán hàng tàu hỏa, thời buổi những tàu hỏa cơ bản điều kiện gia đình đều tệ.

 

Nếu chỉ riêng mấy chục đồng tiền vé xe chặn cửa .

 

Thẩm Mỹ Vân: "Chỗ chắc đủ chứ?"

 

Cô xách bao hàng lên suýt nữa thì nhấc nổi, chủ yếu là đồng hồ điện t.ử và kèn harmonica lượng nhiều thì cực kỳ nặng.

 

"Tạm đủ." Kim Lục T.ử xách lên ước lượng: "Mọi đưa những hàng nặng cho , đợi lên xe sẽ để lên giá hành lý."

 

Thẩm Mỹ Vân và Diêu Chí Anh đương nhiên từ chối, thậm chí cuối cùng một Kim Lục T.ử xách hết hàng của ba , trực tiếp dùng vỏ chăn lớn gói , đeo lên lưng như một cái bọc lớn.

 

Thẩm Mỹ Vân và Diêu Chí Anh thế mà tay lên tàu hỏa.

 

Vừa lên tàu hỏa xong hàng hóa xếp gọn gàng, Thẩm Mỹ Vân và những khác bắt đầu giấu một ít hàng trong lòng, bắt đầu chào mời ở các toa tàu.

 

 

Loading...