Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 1388

Cập nhật lúc: 2026-01-08 09:29:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mấy bà thím lập gia đình đúng là bạo dạn lắm, mỗi ngày tụ tập buôn chuyện chẳng qua cũng chỉ quanh mấy vấn đề .

 

Thẩm Mỹ Vân mỉm ẩn ý, thứ đều cần .

 

Bị trêu chọc, Diêu Chí Anh dứt khoát phá vỡ hình tượng, thấy hai đàn ông phía , cô liền thầm thì với Thẩm Mỹ Vân: "Quý Trường Thanh nhà chị mạnh ?"

 

"Chị thấy thể hình của còn vạm vỡ hơn cả Lục nhà em đấy."

 

Thẩm Mỹ Vân: "..."

 

Cô im lặng, từ chối giao lưu.

 

Diêu Chí Anh càng thêm hào hứng: "Lúc hai ở bên , một đêm mấy hiệp? Mấy ngày một ?"

 

Thẩm Mỹ Vân: "..."

 

"Chị nghĩ với thể hình của Quý Trường Thanh, một đêm ba bốn hiệp chắc thành vấn đề nhỉ, mỗi chuyện đó xong, phía đều sưng lên ?"

 

Thẩm Mỹ Vân: "..."

 

là chẳng thể chuyện nổi nữa , chủ đề càng lúc càng "mặn".

 

Cô thực sự chịu thấu.

 

gì, Diêu Chí Anh chớp mắt: "Chị im lặng là em coi như chị mặc định đấy nhé, em ngay mà, trong mấy chúng em lấy chồng, chị là 'tình cảm' nhất."

 

Thẩm Mỹ Vân: "..."

 

"Không Chí Anh , bây giờ em đổi lớn thế?" Đây còn là Diêu Chí Anh mà cô quen đây ?

 

Diêu Chí Anh lườm một cái: "Mỹ Vân, chị bây giờ em công việc gì ?"

 

"Em là khắp Nam ngược Bắc, khiến mua đồ của em đấy, chị tưởng ?"

 

Mỗi ngày việc cô đều là giao thiệp với khác, mà còn là giao thiệp với mấy bà thím bà bác, cô trở nên như thế gì lạ chứ?

 

Hơn nữa, bây giờ cô kết hôn , con cũng sinh , buôn chuyện về chủ đề trong hôn nhân thế cũng là bình thường mà đúng ?

 

Cô thấy bình thường là Thẩm Mỹ Vân thì !

 

"Chị đừng mang cái vẻ mặt tránh né như thế."

 

Diêu Chí Anh chân thành khuyên nhủ: "Như sẽ khiến em nghĩ Quý Trường Thanh ăn gì đấy."

 

"Anh ở phương diện căn bản thỏa mãn chị, nên mới khiến chị ngại chẳng dám nhắc đến."

 

Thẩm Mỹ Vân: "..."

 

Cô thực sự chịu thấu .

 

"Chí Anh, chúng là bàn nhiều hơn về chuyện kiếm tiền ?"

 

"Chúng Quảng Châu, ngoài vụ ăn đồng hồ điện t.ử còn vụ gì khác ?"

 

Lần cuối cùng cũng chuyển dời sự chú ý của Diêu Chí Anh, quả nhiên kiếm tiền vẫn là sở thích của cô.

 

Diêu Chí Anh dứt khoát gật đầu: "Có chứ, chị đang nhắm trúng quần áo bên đó, quần áo mùa hè bên đó thực sự , họ kiểu váy đỏ chấm bi, còn kiểu thắt eo nữa, mặc lên em cho chị , đường cong hiện hết luôn, Lục nhà em em mà mắt cứ đờ đấy."

 

"Mỹ Vân, em bảo chị , chị mà thì nên mua kiểu váy đó, mua lấy mười bộ tám bộ mang về, mặc mặt Quý Trường Thanh nhà chị, 'héo' thì mặc bộ đấy cũng 'dựng' lên ngay."

 

Thẩm Mỹ Vân: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1388.html.]

 

Thấy Thẩm Mỹ Vân gì.

 

Diêu Chí Anh trừng mắt: "Sao, chị tin ? Lần em bán một chiếc váy cho một đồng chí nữ, chồng cô vốn dĩ ' ăn gì ', kết quả cái váy đỏ mặc một cái là chồng cô 'lên' luôn, còn tìm em cái váy còn hiệu nghiệm hơn cả xuân d.ư.ợ.c đấy."

 

"Mỹ Vân, em cho chị , đàn ông bệnh thì chúng chữa cho họ thôi, gì to tát cả."

 

Lời thì nhưng trong lòng Diêu Chí Anh vẫn đang thầm lẩm bẩm, nhận cơ chứ, Quý Trường Thanh hóa là cái gối thêu hoa, trông thì mã mà chẳng dùng việc gì.

 

là phí cả khuôn mặt xinh của Mỹ Vân!

 

Thật là phung phí của trời!

 

Quý Trường Thanh ở tận Cáp Nhĩ Tân.

 

"..."

 

Anh vạn ngờ ở nơi xa xôi mà vẫn nghi ngờ năng lực!

 

Đối diện với một Diêu Chí Anh suy diễn lung tung, Thẩm Mỹ Vân bật : "Chí Anh."

 

"Đừng nghĩ bừa nữa, đời sống gia đình chị ."

 

Lần mắt Diêu Chí Anh vụt sáng lên, sáng đến mức kinh , cô lập tức bám lấy cánh tay Thẩm Mỹ Vân: "Kể chi tiết xem nào?"

 

Cũng may phía Kim Lục T.ử gọi một tiếng: "Chí Anh, Mỹ Vân, đến ga ."

 

Được !

 

Diêu Chí Anh chút nuối tiếc: "Lên xe kể tiếp."

 

Thẩm Mỹ Vân trêu cô: "Diêu Chí Anh, em bây giờ đúng là vô pháp vô thiên."

 

Diêu Chí Anh hất hàm: "Chị bây giờ mới , vốn dĩ tính cách em là như thế đấy." Chỉ là những năm xuống nông thôn, gánh nặng cuộc sống và khổ nạn khiến cô kìm nén tính cách vốn xuống, gả cho Kim Lục Tử, cơm áo lo, cuộc sống thuận lợi, tính cách ban đầu của cô mới dần dần bộc lộ .

 

cũng là thiên kim nhà họ Diêu, trong xương tủy vẫn điểm khác biệt.

 

Thẩm Mỹ Vân bóp nhẹ tay cô, đẩy cô một cái: "Bây giờ thì , mau ga ."

 

Lúc đang xếp hàng soát vé.

 

Diêu Chí Anh lúc mới thôi, Thẩm Mỹ Vân với vẻ thỏa mãn: "Lần chúng tiếp tục nhé."

 

Thẩm Mỹ Vân chẳng buồn tiếp lời , từ khi lấy Kim Lục T.ử xong, tính cách Diêu Chí Anh đúng là thả cửa .

 

Tiểu Hầu phía nhịn chọc chọc tay Kim Lục Tử, hạ thấp giọng: "Anh Lục, mấy chị dâu kết hôn buôn chuyện bạo thế ạ?"

 

Tai thính lắm, lúc nãy phân nửa .

 

Kim Lục T.ử trêu : "Đợi kết hôn sẽ thôi." Anh khi kết hôn cứ ngõ Diêu Chí Anh là thỏ trắng, kết hôn xong mới là hổ cái đấy.

 

Đặc biệt là mấy năm nay hai bên thuộc, bản tính ban đầu của Diêu Chí Anh về cơ bản lộ sạch .

 

Tiểu Hầu rùng một cái: "Em thấy bây giờ độc vẫn chán." Cậu chẳng dám tưởng tượng cảnh các đồng chí nữ đem bàn luận, nếu chuyện đó rơi thì đúng là xong đời.

 

Thẩm Mỹ Vân và Diêu Chí Anh ở phía những lời thì thầm của hai phía thấy hết sạch.

 

Lúc soát vé xong, hai họ mỗi xách một túi leo lên sân ga, còn những túi hành lý lớn thì đều trong tay Tiểu Hầu và Kim Lục Tử.

 

Vì từ Mạc Hà đến Thượng Hải khá xa, hành trình mất hai ngày một đêm nên Kim Lục T.ử nhờ mua vé giường , tất nhiên cũng nhờ vả các mối quan hệ, nếu bình thường cũng nổi.

 

 

Loading...