Kiều Lệ Hoa rốt cuộc là trải đời, ở nhờ nhà khác dễ gây phiền hà, đặc biệt là thói quen của Bắc Kinh cũ, càng thích ngoài ở trong nhà, cảm thấy tiện.
Cô liền trực tiếp chọn phương án thứ hai: "Chúng cháu nhà khách ở ạ, lúc xuất phát từ đại đội Tiến Bộ, ông bí thư cấp cho chúng cháu giấy chứng nhận đường , thể ở nhà khách ."
Thẩm Mỹ Vân suy nghĩ một chút: "Chắc chắn ở nhà em ?"
"Ở nhà cho nhộn nhịp."
"Không , chúng chị nhà khách cho tiện."
Giọng điệu của Kiều Lệ Hoa kiên quyết.
"Vậy cũng ." Thẩm Mỹ Vân ép ở : "Bây giờ em đưa qua đó."
Ra khỏi đầu ngõ, bên lề đường dựng một tấm biển lớn, ngay phía chỗ đợi xe buýt, bộ qua đó cũng chỉ mất năm phút.
Thẩm Mỹ Vân cầm khăn quàng cổ quấn lên cổ, chào Trần Thu Hà: "Ba , hai nghỉ ngơi , con và Quý Trường Thanh đưa nhà khách, đưa xong là bọn con về thẳng nhà họ Quý luôn."
Nhà đẻ bên phòng ốc thực sự nhỏ, ngay cả giường cũng chỉ rộng một mét năm, cho cả nhà ba họ ngủ thì thật dễ dàng.
Trần Thu Hà "" một tiếng, định tiễn họ nhưng Thẩm Mỹ Vân đẩy trong: "Chín giờ , dọn dẹp xong cũng mười giờ, nghỉ ngơi sớm , đừng tiễn nữa."
Đóng cửa , bấy giờ mới chặn khả năng Trần Thu Hà .
Vừa từ trong nhà bước , gió lạnh bên ngoài thổi tới khiến rét run cầm cập, co rúm . Thẩm Mỹ Vân nép lưng Quý Trường Thanh, lưng cô là Miên Miên.
Cả gia đình ba giống như những viên kẹo hồ lô xâu một chuỗi .
Kiều Lệ Hoa bên cạnh mà buồn , cả nhóm xuyên qua con ngõ ngoài, khi đến nhà khách, Thẩm Mỹ Vân đưa họ lên lầu.
Kiều Lệ Hoa đưa giấy chứng nhận đường cho cán bộ quầy lễ tân xem, Thẩm Mỹ Vân hỏi họ: "Lấy một phòng hai phòng ạ?"
Kiều Lệ Hoa Trần Ngân Hoa và Trần Ngân Diệp: "Một phòng thôi em." Như cũng tiết kiệm một chút tiền.
"Vậy ." Thẩm Mỹ Vân với cán bộ quầy lễ tân: "Chị Trương, phiền chị lấy một phòng tiêu chuẩn, loại hai giường ạ."
Như ba họ thể ngủ .
Chị Trương nhận Thẩm Mỹ Vân, khi Thẩm Mỹ Vân xuống nông thôn chị ở nhà khách , tính chị ở đây hai mươi năm.
Đối với những hàng xóm sống xung quanh, đương nhiên chị đều quen mặt.
Chị với Thẩm Mỹ Vân: "Không vấn đề gì."
"Ở bao lâu?"
Thẩm Mỹ Vân bọn Kiều Lệ Hoa.
Kiều Lệ Hoa: "Chỉ ở tối nay thôi, mai bọn cháu định đến trường xem báo danh thế nào."
Thẩm Mỹ Vân: "Vậy ở một ngày ạ."
Chị Trương nhận giấy chứng nhận đường xem xong thì ngạc nhiên: "Ba cô đều là sinh viên đại học ?"
Thẩm Mỹ Vân: "Vâng ạ."
"Giỏi thật đấy."
Chị Trương khen một câu, nhanh nhẹn hóa đơn: "Ở một ngày chín hào."
Kiều Lệ Hoa định trả tiền nhưng Thẩm Mỹ Vân từ chối, cô nhanh tay đưa qua một đồng, khi chị Trương thối một hào, Thẩm Mỹ Vân nhận lấy.
"Em đưa lên xem phòng." Miên Miên buồn ngủ, lúc đang ở xe cùng Quý Trường Thanh, em ngủ ở ghế , Quý Trường Thanh ở cùng em nên chỉ một Thẩm Mỹ Vân tới đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-1324.html.]
Phòng ở 103, Thẩm Mỹ Vân đưa họ , thấy đồ đạc xếp gọn gàng, bấy giờ mới hỏi: "Ngày mai đến trường, cần chia hai ngả đưa ?"
Kiều Lệ Hoa đến Đại học Công an, Trần Ngân Diệp và Trần Ngân Hoa đến Đại học Sư phạm, hai chị em một báo chuyên ngành giáo d.ụ.c, một báo chuyên ngành báo chí.
Khoa theo học cũng khác .
"Không cần đưa ."
Kiều Lệ Hoa: "Em cứ lo việc của em , hôm nay bọn chị hỏi rõ đường , mai sẽ trực tiếp qua đó, chị đưa Ngân Hoa, Ngân Diệp đến trường xong chị mới báo danh."
Về cơ bản đều sắp xếp thỏa.
Cô dù cũng là Bắc Kinh cũ, đối với những nơi vẫn thể tìm đường.
Thẩm Mỹ Vân: "Chắc chắn chứ chị?"
"Mai nếu em là em về thẳng Cáp Nhĩ Tân luôn đấy."
"Chắc chắn."
Kiều Lệ Hoa: "Em cứ lo việc của ."
"Vậy ." Lúc Thẩm Mỹ Vân sắp rời , đột nhiên sực nhớ : "Chuyện chị về báo danh , chị với nhà họ Kiều ?"
Cô thậm chí còn là " nhà chị", mà trực tiếp dùng " nhà họ Kiều" để thế.
Kiều Lệ Hoa lắc đầu: "Chị mới chỉ với em thôi."
Cô báo cho gia đình, cũng báo cho Hầu Đông Lai – vẫn luôn thư cho cô đây. Có những , những việc, dù trôi qua nhưng vết thương để vẫn còn đó.
Đến mức cô thậm chí chẳng nhắc tới.
"Chị tự tính toán là ." Thẩm Mỹ Vân dậy cáo từ: "Bên nếu gặp khó khăn thì cứ tìm ba em , những gì họ giúp thì chắc chắn sẽ từ chối ."
Kiều Lệ Hoa: "Chị , cảm ơn em nhé Mỹ Vân."
Để cô đến nỗi khi trở về Bắc Kinh nơi nào để .
Thẩm Mỹ Vân : "Đều là bạn bè cả, cần hở tí là lời cảm ơn ."
Sau khi rời khỏi nhà khách.
Thẩm Mỹ Vân chiếc xe bên lề đường, cô gõ gõ cửa sổ, Quý Trường Thanh lúc mới tỉnh dậy, và Miên Miên đều ngủ .
Thấy Thẩm Mỹ Vân bên cạnh xe, lập tức mở cửa, Thẩm Mỹ Vân thuận thế chui , cơn gió lạnh bên ngoài cũng theo cánh cửa đóng mà im bặt.
Cô xoa xoa mặt: "Lạnh thật đấy."
Quý Trường Thanh xoa xoa cho cô, mãi đến khi ấm lên mới dừng .
Thẩm Mỹ Vân ngoái Miên Miên đang ngủ say sưa, bấy giờ mới với Quý Trường Thanh: "Chúng về thẳng nhà luôn nhé?"
Xe dù chắn gió thế nào cũng thể ấm bằng ở nhà .
Quý Trường Thanh "ừ" một tiếng, đạp ga một cái, chiếc xe lao xa, cũng quên hỏi: "Bên đó xong xuôi hết chứ?"
Thẩm Mỹ Vân gật đầu: "Ổn cả ."
" mà, em ngờ Lệ Hoa báo Đại học Công an."
Quý Trường Thanh cũng sững sờ trong giây lát, nhưng nhanh ch.óng : "Rất hợp với cô ." Kiều Lệ Hoa tính cách nhiệt tình, cảnh sát đúng là phù hợp với cá tính của cô .